Gánh một chuyến nước đi về mất khoảng nửa khắc. Đợi đến khi Diệp Ngũ Lang đi gánh chuyến thứ hai, phía nhà bếp đã tỏa ra một mùi hương nồng đượm, lại còn pha lẫn chút mùi thơm thoang thoảng như sữa nữa.
Mùi sữa?
Thịt rắn mà cũng nấu ra được mùi sữa sao?
Nàng chưa từng ăn, căn bản chẳng biết đó là vị gì.
Lâm Miểu vốn sống ở thế giới tràn ngập của ngon vật lạ, cũng đã nếm qua đủ loại món ngon, nàng không hề thèm thuồng miếng thịt kia. Thế nhưng cơ thể này lại có bản năng riêng của nó, nước miếng không tự chủ được mà tiết ra, cổ họng liên tục nuốt khan.
Lúc hấp khoai môn nàng đã quan sát kỹ nhà bếp rồi, trong hũ muối chỉ còn lại một chút, các loại gia vị khác hoàn toàn không có, sao hắn có thể nấu thơm được đến thế nhỉ?
Dù sợ rắn, nhưng Lâm Miểu vẫn không nhịn được mà nhân lúc Diệp Ngũ Lang vắng mặt, bước chân hướng về phía nhà bếp.
Đại Nữu đang canh lửa, thấy nương vào liền gọi một tiếng: “Nương.”
Nghĩ ngợi một chút, cô bé lại hỏi: “Nương, liệu cha có cho chúng con uống canh thịt không?”
Nói rồi, cô bé hít hà thật mạnh mùi hương đang bay ra từ trong nồi.
“Thơm quá đi mất.”
Trong mắt đứa nhỏ tám tuổi không hề có chút sợ hãi nào với loài rắn, chỉ có sự khát khao đối với thịt mà thôi.
Lâm Miểu cũng không chắc nữa.
Trong ký ức của nàng, Diệp Ngũ Lang vốn dĩ đã quen thói ích kỷ. Theo lệ thường, hắn sẽ mang một phần về nhà cũ để lấy lòng chnương mình, sau đó đợi hắn ăn xong còn thừa thì mới chia cho vợ con.
Diệp Ngũ Lang là con út Diệp gia, trên có hai chị gái và hai anh trai. Từ nhỏ hắn đã được người trong nhà cưng chiều hết mực, thế nên mới bị nuông chiều thành một kẻ vô dụng như vậy. Cuối cùng vì đánh bạc khiến hai người anh trai không chịu nổi nữa mới kiên quyết đòi chia gia sản, tách hộ.
Trong lòng Lâm Miểu không rõ nên cũng không dám đáp lời cô bé.
Thấy nương không nói gì, Đại Nữu dường như đã biết câu trả lời, cô bé hơi thất vọng, tiếp tục thêm củi vào cửa lò.
Cùng lắm thì đợi cha múc hết canh thịt ra, cô bé sẽ múc thêm chút nước vào nồi đun lại, có chút vị thịt thôi cũng được rồi.
Nàng hé vung nồi nhìn vào, một luồng hơi nóng bốc lên, nước canh hơi ngả sang màu trắng sữa.
Lâm Miểu không tự chủ được mà hít hà một hơi.
Thơm quá, thật sự rất thơm.
Lo sợ Diệp Ngũ Lang sắp quay lại, nàng đậy vung rồi ra khỏi bếp, cầm lấy cây chổi tựa bên vách tường, giả vờ chăm chỉ quét dọn sân vườn.
Diệp Ngũ Lang gánh nước quay về lần nữa. Hắn liếc nhìn Lâm Tam Nương đang quét sân, cứ thế bước chân vững chãi mà gánh nước đi ngang qua nàng.
Cái chum nước cao nửa người, bốn thùng nước chỉ mới đầy được bảy phần, Diệp Ngũ Lang lại đi thêm chuyến nữa.
Lâm Miểu chậm chạp quét đống lá rụng trong sân dồn lại một chỗ. Vốn định dùng để nhóm lửa, nhưng có vài chiếc lá vẫn còn xanh, nàng đành hốt vào mẹt mang ra khỏi sân, đi một đoạn xa mới đổ xuống gốc cây.
Đang định quay về thì thấy cách đó nửa dặm, Diệp Ngũ Lang đã gánh nước về rồi. Nàng lập tức cúi đầu, tránh để ánh mắt chạm nhau.
Khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, có vẻ như hắn cũng không hề đoái hoài gì đến nàng. Như vậy là tốt nhất, nàng có thể tiếp tục im lặng quan sát tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
