Nhạt nhẽo, rất khó ăn.
Nhưng dù khó ăn như vậy, ba đứa nhỏ kia lại ăn một cách ngon lành.
Ba đứa nhỏ nhìn củ khoai trong tay, khẽ cắn từng miếng nhỏ, chẳng hề nhận rnương của chúng đang khóc lóc thảm thiết.
Đột nhiên, ánh sáng trong phòng tối sầm lại, dường như có vật gì đó to lớn vừa chắn ngang cửa.
Như cảm nhận được điều gì đó, Lâm Miểu chợt ngẩng đầu nhìn ra phía cửa.
Ngược sáng, nàng thấy một bóng đen cao lớn đang đứng sừng sững nơi đó.
Trong nháy mắt, bóng dáng nam nhân đó hoàn toàn trùng khớp với ký ức của Lâm Tam Nương.
Gã trượng phu nghiện cờ bạc lại còn có thói vũ phu của Lâm Tam Nương đã về!
*
Ngay khi nhận ra người ở cửa là ai, nước mắt Lâm Miểu lập tức ngừng rơi, cả người căng thẳng, đầy vẻ cảnh giác.
Mấy giây sau, tầm nhìn mơ hồ của nàng mới dần rõ nét.
Nam nhân này rất cao lớn, mặc bộ quần áo dài tay bằng vải thô màu xám. Ống tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc, đầy sức mạnh. Làn da hắn hơi ngăm đen, dáng người vạm vỡ, ngũ quan cũng rất góc cạnh, cương nghị.
Dù trông hắn cũng có vẻ “ra dáng con người” đấy, nhưng hễ nghĩ đến việc hắn là một kẻ bài bạc, bạo hành gia đình, lòng Lâm Miểu lại nặng trĩu.
Ánh mắt nàng khựng lại, tình cờ chạm phải cái nhìn lạnh lùng, trầm mặc của hắn.
Hắn liếc nhìn nàng một cái, đôi môi mím chặt, cả khuôn mặt bạnh lại. Thấy nàng khóc lóc lem luốc, đôi mắt hắn tối sầm đi, lộ rõ vẻ không vui.
Hắn nhanh chóng dời mắt đi, đưa mắt đảo quanh căn nhà một lượt.
Ba đứa nhỏ dù không ngoảnh đầu lại nhưng dường như cũng cảm nhận được cha chúng đã về. Cả ba thân hình nhỏ bé đồng loạt cứng đờ, ngay cả nửa củ khoai còn lại cũng không dám ăn tiếp.
Thần kinh Lâm Miểu căng thẳng tột độ. Địch bất động, nàng cũng bất động.
Nam nhân lẳng lặng bước vào trong. Căn phòng vốn dĩ đã chật chội, nay có thêm một gã đàn ông lực lưỡng thì lại càng thêm nhỏ hẹp.
Hắn liếc nhìn mấy củ khoai sọ chẳng bõ dính răng trên bàn, khẽ nhíu mày.
Dù Lâm Miểu không nhúc nhích nhưng đôi mắt nàng vẫn dán chặt vào hắn.
Nghĩ đến bản tính của gã trượng phu này, trong mắt nàng không tự chủ được mà sinh ra sự chán ghét.
Hắn cúi xuống, bắt gặp ánh mắt chưa kịp che giấu của nàng. Lâm Miểu giật bắn mình, vội vàng cúi đầu, lí nhí hỏi: “Ngũ Lang có muốn ăn không?”
Có lẽ do vừa khóc xong nên giọng nàng hơi khàn.
Hắn không đáp lời, xoay người đi vào buồng ngủ, nhưng chỉ một lát sau lại đi ra gian chính rồi bước thẳng ra sân.
Nàng ngẩng đầu nhìn trộm một cái. Hắn đang đứng sững giữa sân, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì. Khi nàng thu hồi tầm mắt thì thấy ba đứa nhỏ vẫn còn đang ngồi im phăng phắc như tượng.
Lâm Miểu định đưa tay dùng ống tay áo lau nước mắt. Nhưng nhìn thấy cái ống tay áo sờn cũ, xơ xác, nàng im lặng một chút rồi chọn dùng mu bàn tay quệt đi, sau đó hạ thấp giọng nhắc nhở mấy đứa nhỏ: “Mau ăn đi.”
Ba đứa nhỏ như choàng tỉnh, sợ bị cướp mất nên vội vàng nhét nốt chỗ khoai còn lại vào miệng.
Ăn xong phần trên tay, chúng đồng loạt nhìn chằm chằm vào ba củ khoai sọ còn lại trong bát, ánh mắt thèm thuồng nhưng không đứa nào dám động tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)