Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Nữ Thượng Thần Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Trên bàn bát tiên(*) bày đầy một bàn toàn là mỹ thực: có cá, có gà, có thịt, dù sao chỉ cần là thứ trong phủ có, thì Thuỷ Thiên Nguyệt đều sai người làm một phần.

(*) bàn bát tiên: một loại bàn vuông

“Mẫu thân.” Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu tử thối như đang than khóc thảm thiết. Hắn nhìn những món mỹ thực trên bàn, rồi lại quay sang nhìn Thuỷ Thiên Nguyệt, sau đó vẫn tiếp tục để tay lên bụng. Dáng vẻ ấy muốn có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.

“...” Thuỷ Thiên Nguyệt đột nhiên nhớ đến, dường như nàng đã từng nghe nói lúc còn trong trò chơi rằng, loại đan linh như thế này, ngoại trừ đan dược hoặc linh dược cao cấp ra thì không ăn được bất cứ món nào khác.

Không phải chứ!

Nghĩ một lúc, Thuỷ Thiên Nguyệt lật tay, lấy ra một viên Đại Hoàn đan trước kia đã từng cho Hồng Hồng ăn từ trong nhẫn không gian: “Tiểu tử thối, nhóc ăn được cái này không?”

Ánh mắt của tên tiểu tử thối kia chuyển đến viên Đại Hoàn đan đang nằm trên tay Thuỷ Thiên Nguyệt. Trong nháy mắt, cặp mắt kia sáng rực lên. Hắn không nói hai lời, miệng chảy nước dãi óng ánh nhảy đến, đôi tay ôm lấy bàn tay trắng như ngọc của Thuỷ Thiên Nguyệt, sau đó há miệng, một hơi nuốt luôn viên Đại Hoàn đan trên tay Thuỷ Thiên Nguyệt.

“Mẫu thân!” Nuốt xong một viên Đại Hoàn Đan, đôi mắt của tiểu nam hài sáng rực lên, khuôn mặt đầy mong chờ nhìn chằm chằm Thuỷ Thiên Nguyệt, vẻ mặt kia lộ rõ ý muốn nói rằng: Hắn vẫn muốn ăn tiếp.

“Không được, tên nhóc thối, ta nói cho nhóc biết: Nếu như nhóc vẫn muốn ăn đan dược, vậy sau khi nhóc quay về không gian Dược Thần thì nhóc không được ăn bất cứ loại dược liệu ta đã trồng, biết chưa? Nếu không thì ta sẽ không cho nhóc ăn đan dược nữa, hiểu không?” Thuỷ Thiên Nguyệt vừa uy hiếp vừa hăm doạ. Dù sao với thân phận hiện tại của nàng cũng không thể mang đứa con ghẻ này theo bên cạnh suốt được. Hơn nữa, lỡ như thật sự có người nhận ra thân phận thật của hắn, vậy thì không chừng sẽ tìm cách ăn tươi nuốt sống tiểu tử thối này luôn.

“Tỷ, thằng nhóc quỷ này là con nhà ai thế?” Đúng lúc này, thế mà Thuỷ Nhiễm Trần ôm Hồng Hồng đến. Một người một hồ ly xuất hiện trước cửa phòng của Thuỷ Thiên Nguyệt.

“Nhặt đó!” Thuỷ Thiên Nguyệt chỉ trả lời hai chữ.

“Ặc, nhặt à!” Thuỷ Nhiễm Trần hơi ngẩn ra.

Đột nhiên tiểu tử thối ngã gục trên đất, giơ hai tay hai chân của mình lên, sau đó nghiêng đầu nhìn Thuỷ Thiên Nguyệt, ý muốn nói rằng: Một viên thôi chưa đủ, ít nhất cũng phải mười viên cơ.

Nói cách khác, vừa rồi hắn nhìn ngón tay mình cả buổi là đang cảm thấy mười ngón quá ít, nên tính luôn cả mấy ngón chân của mình nữa.

Thuỷ Thiên Nguyệt khẽ nhếch môi, tên nhóc thối này, chẳng phải là đứa tham lam bình thường đâu.

“Được, hai mươi viên thì hai mươi viên. Nhưng nhóc phải nhớ kỹ cho ta, nếu như ta phát hiện ra đồ ở trong đó ít đi, hoặc có bị hư hại gì, thì nhóc cũng đừng mơ có thể ăn thêm bất kỳ viên đan dược nào, nhóc hiểu chưa?”

Tên nhóc thối gật gật đầu, sau đó đôi bàn tay nhỏ bé mập mạp vươn ra trước mặt Thuỷ Thiên Nguyệt. nếu như đã đàm phán xong, thì nên trả phí rồi.

Nhưng tên nhóc con này không ngờ đến một điều, Thủy Thiên Nguyệt bất ngờ quay sang nở nụ cười ranh mãnh: “Hì hì, nhóc con, ta chỉ nói sẽ cho nhóc rất nhiều Đại Hoàn đan, nhưng mà dường như bây giờ chúng ta không có nhiều thời gian, nhóc vào trong trước đi!”

Thủy Thiên Nguyệt vừa nói vừa ôm tên nhóc lên, một suy nghĩ thoáng qua, liền ném thẳng hắn vào không gian Dược Thần. Đương nhiên còn gửi thêm một câu đến tai tên nhóc thối kia: “Nếu như nhóc dám đụng vào đống dược liệu đó, ta sẽ nuốt luôn nhóc vào bụng đấy!”

Vì thế, trong không gian Dược Thần, tên nhóc trần truồng nào đó chỉ có thể chảy nước miếng nhìn những món dược liệu tràn trề sức sống kia rồi ngồi ủ rũ vẽ vòng tròn.

“…” Tuy rằng không rõ tên nhóc con kia vì sao lại biến mất trong chớp mắt nhưng Thủy Nhiễm Trần lại rất sáng suốt không hỏi thêm gì.

Đôi mắt của Hồng Hồng chợt lóe, sau đó bốn chân thoăn thoắt thoát khỏi vòng tay của Thủy Nhiễm Trần, nhảy lên trên giường Thủy Thiên Nguyệt, híp mắt nhìn người thiếu nữ này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc