Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xem ra viên nghịch thiên đan này đã bị sấm sét đánh nát! Trong lòng Thuỷ Thiên Nguyệt có chút buồn rầu, phải biết rằng một viên nghịch thiên đan kia, khiến nàng đã phải tiêu tốn hơn một ngàn loại linh dược.
“Mẫu thân!” Nàng đang thở dài thì nghe thấy một thanh âm ở phía xa truyền đến, ngay sau đó đã thấy một cậu nhóc mũm mĩm, trông chỉ cỡ hai tuổi, cái mông trần trụi, vừa kêu vừa chạy đến phía nàng.
“...” Thuỷ Thiên Nguyệt chớp chớp mắt, nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được trong không gian Dược Thần của mình, xuất hiện một cậu nhóc như vậy từ khi nào, hơn nữa nhóc nhân sâm kia có lẽ cũng chẳng hồi phục nhanh như vậy.
“Mẫu thân!” Tiểu nam hài trong chớp mắt đã chạy đến bên cạnh Thuỷ Thiên Nguyệt, hơn nữa trong tay tiểu hài tử còn đang cầm một quả hồ lô màu đỏ tươi chỉ to bằng một nắm tay.
“Đây là Thất Bảo Hồ Lô!” Vẻ mặt Thuỷ Thiên Nguyệt thay đổi trong chớp mắt, nhanh chóng bắt lấy Thất Bảo Hồ Lô từ trong tay nam hài, sau đó đau lòng phát hiện ra rằng: Ở trên Thất Bảo Hồ Lô này có rất nhiều dấu răng nho nhỏ, xem ra là đã bị tên nhóc xấu xa này cắn, nhưng không cắn được gì.
“Nhóc là ai?” Nội tâm Thuỷ Thiên Nguyệt đang cực kỳ tức giận: “Tại sao lại ở trong không gian Dược Thần của ta?”
“Mẫu thân...” Tiểu hài tử có chút tủi thân, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, đôi bàn tay nhỏ mập mạp xoắn qua xoắn lại ở trước ngực.
Hít sâu một hơi, một mùi hương rất quen thuộc truyền vào mũi Thuỷ Thiên Nguyệt.
Sau đó nàng trợn trừng mắt đứng lên: “Nhóc là Nghịch Thiên đan?!”
Tiểu nam hài nghe thấy Thuỷ Thiên Nguyệt nhắc đến ba chữ Nghịch Thiên đan, nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó mới quả quyết gật đầu.
Thuỷ Thiên Nguyệt nhìn tên tiểu tử trần truồng này, thật sự là bất đắc dĩ hết chỗ nói. Dù thế nào thì nàng cũng chưa từng nghĩ tới, sau khi Nghịch Thiên đan trải qua lôi kiếp, lại có thể biến thành một tên nhóc sống sờ sờ. Nếu như nàng không ngửi thấy mùi đan dược quen thuộc này, nàng cũng sẽ không đoán ra nổi. Nói tới nói lui, nếu như viên nghịch thiên đan này là do nàng luyện chế thành, vậy nó có gọi nàng là mẫu thân cũng không sai.
“Nhóc sống ở đây bằng cách nào?” Thuỷ Thiên Nguyệt cười khổ hỏi tiểu tử thối. Thật ra, lúc đi vào không gian Dược Thần, nàng cũng có ý định xem thử nghịch thiên đan, muốn thu nghịch thiên đan vào trong bình. Nhưng không nghĩ đến nghịch thiên đan sẽ có ý thức, vậy làm sao mà cất vào bình đây, làm sao mà ăn được đây? Không phải việc đấy chẳng khác gì ăn thịt người cả sao?
Nghe thấy câu hỏi của Thuỷ Thiên Nguyệt, trong ánh mắt của tiểu nam hài lộ ra vẻ hoang mang, sau đó thì lắc đầu, hắn còn chẳng biết vì sao mình có thể biến thành một đứa nhóc.
“Mẫu thân!” Tên nhóc thối đưa một ngón tay vào ngậm trong miệng. Sau đó mở to mắt nhìn chằm chằm vào quả hồ lô nhỏ đang nằm trong tay Thuỷ Thiên Nguyệt, một sợi nước dãi óng ánh cũng chảy ra.
Nhưng không ngờ rằng tiểu tử thối hít hít mũi, xoay người lại, hai bờ mông nhỏ trần truồng, chạy thẳng đến chỗ ruộng thuốc.
Thuỷ Thiên Nguyệt nhìn theo hướng đó, trái tim không kìm được mà treo lơ lửng, đó đúng là hướng của năm loại linh dược mà nàng vừa gieo trồng lúc nãy. Hóa ra những dược liệu khác trong ruộng thuốc kia không có cái nào lọt vào mắt xanh của tên tiểu tử kia, nhưng chỉ cần là đồ cao cấp thì sẽ vừa ý ngay.
“Tên nhóc này, không được!” Thuỷ Thiên Nguyệt nhanh chóng co cẳng đuổi theo phía sau.
Thuỷ Thiên Nguyệt nhanh, nhưng tiểu tử kia còn nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt đã rút củ nhân sâm đã ngưng ra linh dược từ trong ruộng thuốc, cũng không thèm thổi bùn đất xung quanh, há miệng ra định cắn một cái.
“Không được!” Thuỷ Thiên Nguyệt kịp thời kéo tiểu tử thối này qua, giật lại thức ăn từ trong miệng tiểu tử thối, cứu được gốc nhân sâm nhỏ.
“Mẫu thân...” Thức ăn ngon đã dâng đến tận miệng thế nhưng cứ như vậy mà bay mất, đừng nói đến vẻ mặt đầy tủi thân của tên nhóc thối kia, trong đôi mắt to tròn đen nhánh kia lập tức ầng ậc nước mắt.
“Cái này là thứ mà ta đã vất vả lắm mới tìm được, nhóc không được phép ăn cái này, hiểu chưa?” Thuỷ Thiên Nguyệt kiềm chế sự kích động, giải thích với tiểu tử thối.
“Mẫu thân...” Tiểu tử thối tủi thân kêu một tiếng, sau đó vươn bàn tay nhỏ bé, bắt đầu xoa xoa bụng mình, ý muốn nói rằng: Nàng không cho hắn, nhưng hắn cảm thấy đói mà, vậy thì phải làm sao đây?
“Ôi, đói bụng thì phải nói sớm chứ!” Thuỷ Thiên Nguyệt lườm hắn một cái, ngay lập tức ôm chầm lấy tiểu tử thối: “Ta dẫn nhóc ra ngoài đi ăn vài món nhé!”
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







