“À đúng rồi, đệ lại đến đây làm cái gì?” Thủy Thiên Nguyệt hỏi Thủy Nhiễm Trần.
“Tỷ!” Thủy Nhiễm Trần bực bội: “Tỷ là tỷ tỷ của đệ, đệ tới đây không phải là một việc rất bình thường sao. Đúng rồi, tỷ, lần này đệ đến đây là vì muốn nói cho tỷ biết một tin tức tốt!”
Trông thấy bộ dáng phấn khích của Thủy Nhiễm Trần, Thủy Thiên Nguyệt lại không có vẻ hứng thú gì: “Nói đi!”
“Tỷ, nửa tháng sau chính là yến tiệc của Hoàng thất, đến lúc đó, tỷ có thể gặp được Bát hoàng tử rồi!” Thủy Nhiễm Trần nhếch miệng cười nhìn tỷ tỷ của mình.
“Bát hoàng tử, là cái bình hoa kia sao?” Thủy Thiên Nguyệt nhướng mày: “Vậy được rồi, đến lúc đó, tỷ sẽ cầu Hoàng Thượng giải trừ hôn ước!”
“Hả!” Thủy Nhiễm Trần chớp đôi mắt, tưởng rằng mình đã nghe nhầm: “Tỷ, tỷ nói cái gì?”
“Tỷ nói là, tỷ không muốn gả cho tên bình hoa kia!” Thủy Thiên Nguyệt lớn tiếng lặp lại lời nói vừa rồi thêm một lần.
Bát hoàng tử là bình hoa?! Thủy Nhiễm Trần nhìn Thủy Thiên Nguyệt không chớp mắt, đột nhiên nhảy dựng lên.
“Tên nhóc này, đệ hưng phấn như vậy làm cái gì?” Thủy Thiên Nguyệt nhíu đôi lông mày.
“Ha ha, thật tốt quá! Tỷ, rốt cuộc tỷ đã thấy rõ ràng bản chất của tên Bát hoàng tử kia rồi, thật tốt quá! Đúng vậy, người Thủy gia chúng ta mới không thèm cưới loại bình hoa như thế!” Thủy Nhiễm Trần vừa nói, vừa vươn bàn tay to vỗ vỗ lên bả vai Thủy Thiên Nguyệt.
Hơn nữa tên Kim Phong kia, nàng đã để cho hắn ta thoải mái quá lâu rồi. Mặc dù nàng vốn không có ý định báo thù thay cho chủ nhân chính của thân thể này, nhưng mà tên Kim Phong kia lại tính toán mọi cách để làm hại nàng. Tên này, nói gì đi nữa cũng không thể để hắn sống.
Tính cách của Thủy Thiên Nguyệt nàng chính là như vậy. Nếu người khác đối xử tốt với nàng, nàng sẽ hồi đáp lại cho họ gấp trăm lần, còn nếu ai có lỗi với nàng, vậy thì nàng sẽ báo lại gấp ngàn lần.
Nàng sẽ không chủ động hãm hại người khác, nhưng người khác cũng đừng nên đến gây chuyện với nàng.
Đêm đến, Thủy Thiên Nguyệt dặn dò đừng để bất kỳ ai đến quấy rầy nàng, sau đó một mình quay về phòng, ăn một viên Dung Linh Đan, tiến vào trạng thái tu luyện.
“Tỷ!” Thủy Nhiễm Trần đẩy cửa phòng ra, một tiếng tỷ kia vừa mới buột miệng thốt ra, những lời kế tiếp liền miễn cưỡng nhịn lại. Trong nháy mắt đó, Thủy Nhiễm Trần cũng không dám động đậy một chút nào. Sao hắn lại quên mất rằng tỷ tỷ đang tu luyện nhỉ? Ôi, còn may là tỷ tỷ không xảy ra chuyện gì. Nếu không tội lỗi của hắn thật sự lớn lắm.
“Đệ lại đến đây để làm gì?” Cuối cùng thì Thủy Thiên Nguyệt cũng mở mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ bất đắc dĩ nhìn Thủy Nhiễm Trần.
“Tỷ, ta không tìm thấy Hồng Hồng!” Thủy Nhiễm Trần vội vàng nói: “Cả đêm nay đệ không hề thấy Hồng Hồng! Không biết nó đã chạy đi đâu rồi!”
Thủy Thiên Nguyệt khẽ nhíu mày, thật ra, nàng vẫn luôn cảm thấy Hồng Hồng rất là kỳ lạ. Bỗng nhiên nàng lại nhìn thấy chiếc nhẫn để trên giường. Trước đây nàng chưa từng nhìn thấy chiếc nhẫn này bao giờ, chiếc nhẫn màu vàng kim, hơn nữa trên chiếc nhẫn còn khắc những hoạ tiết nhỏ hình đầu hồ ly.
“Đây là…” Duỗi tay cầm lấy chiếc nhẫn kia, đưa năng lượng linh hồn của chính mình thâm nhập vào bên trong, ngay sau đó, vẻ mặt Thuỷ Thiên Nguyệt đã biến đổi ngay: “Đây là…”
Bên trong không gian của chiếc nhẫn, vậy mà có hàng ngàn hàng vạn các loại dược liệu được sắp xếp ngay ngắn. Hơn nữa trong đó có cả không ít các cây thuốc vẫn còn nguyên vẹn, rễ vẫn còn dính không ít đất trồng ẩm ướt. Loại dược liệu này chỉ cần trồng vào trong không gian dược liệu của nàng thì có thể tiếp tục sinh trưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)