Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tỷ, hai cái hộp mà tỷ chọn này là gì thế?” Thuỷ Nhiễm Trần vừa nói vừa mở cái hộp màu đỏ kia ra, vì thế mà nhiệt độ trong xe ngựa bỗng tăng lên trong nháy mắt.
“Đây là linh chi Địa Tâm Hoả, cẩn thận đấy, bị bỏng bây giờ!” Thuỷ Thiên Nguyệt nói một tiếng, sau đó duỗi tay, khoá cái hộp chứa linh chi Địa Tâm Hoả lại.
Mà trong chiếc hộp ngọc màu xanh kia, đặt một gốc cây có chín lá, là chín loại linh dược có màu sắc khác nhau, Thuỷ Thiên Nguyệt đưa tay khẽ chạm vào: “Xem ra Yến Bích Thuỷ này cũng không hề đơn giản, rõ ràng có thể tìm được những loại linh dược này, đặc biệt là gốc cây này. Có lẽ, không thể nói trước được chuyện tương lai, sau này, chúng ta có thể giao thiệp nhiều hơn!”
Nói đến đây, Thuỷ Thiên Nguyệt thu tay lại, rồi cất cả năm hộp này vào trong nhẫn không gian của mình.
“Vậy... món đồ cuối cùng là cái gì thế?” Thuỷ Nhiễm Trần hỏi.
“Có nói đệ cũng không biết!” Thuỷ Thiên Nguyệt chỉ buông một câu như vậy, rồi ôm cánh tay, dựa vào thành xe, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Đối với năm loại linh dược này, nàng đã có kế hoạch rồi, nàng sẽ đặt vào trong không gian Dược Thần để tẩm bổ, nhưng không phải là bây giờ. Nên biết rằng, không gian Dược Thần là bí mật lớn nhất của nàng bây giờ, cho dù là người thân, nàng cũng không có ý định tiết lộ.
“Tỷ tỷ, phụ thân đó giờ vẫn luôn không nhận bất cứ đồ vật nào do Yến Bích Thuỷ đưa đến, bây giờ thì tỷ nhận cả năm cái một lúc, sợ là khi trở về, phụ thân sẽ nổi giận đấy!” Thuỷ Nhiễm Trần nhìn sắc mặt của Thuỷ Thiên Nguyệt, nhỏ giọng nói thầm một câu như vậy.
“Tỷ biết rồi!” Thuỷ Thiên Nguyệt còn chẳng thèm mở mắt ra.
...
Mà lúc này, trên xe ngựa của Yến Bích Thuỷ, người đánh xe kia lại quay đầu nói với người ngồi bên trong: “Đại tiểu thư, năm loại linh dược của người, chúng ta đã mất bao công sức mới tìm được, vốn đã tính toán đưa cho người trong hoàng thất, thế mà sao có thể đưa cho Thuỷ Thiên Nguyệt kia?”
“Ha ha, ta có cảm giác rằng, nếu đưa cho Thuỷ Thiên Nguyệt, chúng ta sẽ kiếm được nhiều món hời lớn hơn so với đưa cho hoàng thất!” Giọng nói của Yến Bích Thuỷ truyền ra từ trong xe ngựa.
Về đến phủ Tể Tướng, Thuỷ Thiên Nguyệt kể đã kể hết cho Thuỷ Toàn nghe, từ chuyện nàng tình cờ gặp Yến Bích Thuỷ trên đường, đến chuyện nàng đã nhận lấy năm loại linh dược của nàng ta.
“Ừ, ta biết rồi, con nhanh về phòng nghỉ ngơi cho sớm đi!” Thuỷ Toàn chỉ nhẹ gật đầu.
Thuỷ Nhiễm Trần đứng bên cạnh, tròng mắt như sắp rớt ra ngoài, hắn dám đánh cược rằng nếu người nhận năm loại linh dược của Yến Bích Thuỷ là mình, chắc chắn phụ thân sẽ nổi đóa lên, hơn nữa còn mời hắn một bữa roi trúc xào thịt thật thịnh soạn.
“Nhiễm Trần, đệ chăm sóc Hồng Hồng đi!” Thuỷ Thiên Nguyệt xoay người đi ra ngoài, còn ném việc chăm sóc cho Hồ Ly lông đỏ kia cho Thuỷ Nhiễm Trần.
“Tỷ, tại sao đệ phải chăm sóc nó chứ!” Thuỷ Nhiễm Trần chống đối la lên với bóng lưng của Thuỷ Thiên Nguyệt.
“Bởi vì hai đứa đều là giống đực, cùng dấu thì hút nhau!” Thuỷ Thiên Nguyệt nói, cũng không thèm quay đầu lại.
Cùng dấu hút nhau… Hắn chưa từng nghe qua câu này, chỉ từng nghe cùng dấu đẩy nhau, khác dấu hút nhau mà thôi.
Nhưng mà Thuỷ Nhiễm Trần và Hồ Ly lông đỏ đành bất đắc dĩ nhìn nhau, một người một hồ ly cùng lúc thở dài: “Ôi!”
...
Về đến phòng của mình, Thuỷ Thiên Nguyệt lấy năm loại linh dược được Yến Bích Thuỷ đưa từ trong chiếc nhẫn không gian, khẽ xoay mình, đi vào trong không gian Dược Thần. Nói đi cũng phải nói lại, từ khi nàng xuyên đến đây, vẫn chưa từng đi vào xem không gian Dược Thần bao giờ.
Vào lúc này, lượng linh khí dồi dào này làm Thuỷ Thiên Nguyệt cảm thấy tinh thần cực kỳ sảng khoái.
Ngay lập tức, nàng tập trung tinh thần sắp xếp năm loại linh dược kia, sau đó mới nhìn ra xa, quan sát xung quanh thật kĩ, ruộng thuốc của mình trước đây, bây giờ đã trở thành một mảng xanh mơn mởn rồi, tình hình sinh trưởng cực kỳ khả quan.
“A, đúng rồi!” Thuỷ Thiên Nguyệt nhớ đến lúc mình bị sấm sét đánh trúng, viên nghịch thiên đan kia hình như vẫn còn ở trong lò luyện đan đằng kia.
Nghĩ đến đó, nàng nhanh chóng chạy đến lò luyện đan cấp thần khí kia, thò đầu nhìn vào trong, nhưng khiến nàng thất vọng là bên trong lò luyện đan trống trơn, đừng nói đến nghịch thiên đan, ngay cả một cọng lông của nó cũng không có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







