Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Nữ Thượng Thần Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Nhìn bóng lưng rời đi của Duyệt Di, Thủy Thiên Nguyệt lại nhướn mày, thân sinh mẫu thân của thân thể đến cùng là mang thân phận gì, đến từ đâu và chết như thế nào, còn có trước đó mười sáu năm rốt cục là chuyện gì xảy ra? Sao trong thân thể này lại có nguyên lực kết tinh? . . . Chúng vẫn là một đống nghi vấn to đùng.

"Có điều, sớm sẽ biết thôi!" Thủy Thiên Nguyệt lẩm bẩm nói.

Tỷ!" Mỗi sáng sớm, âm thanh đầu tiên Thủy Thiên Nguyệt nghe được mãi mãi là tiếng gọi “tỷ” của Thủy Nhiễm Trần.

"Thủy Nhiễm Trần, ngươi có biết quấy rầy người khác đi ngủ là rất không đạo đức hay không!" Vừa nói, một cái gối đầu đã bay đến nện vào trên cửa.

Thủy Nhiễm Trần rụt cổ một cái: "Tỷ, phụ thân nói hôm nay để ta cùng ngươi đi Tử Vân am đem đồ đạc của ngươi mang về!"

Trở lại Tử Vân am, Thủy Thiên Nguyệt ở trong tiểu viện hai chân bắt chéo nhàn nhã ngồi trong sân, về phần tiểu tử Thủy Nhiễm Trần thì không ngừng than vãn chịu mệt nhọc thu thập lấy đồ vật.

"Tỷ, ngươi giúp đỡ ta một chút đi chứ!" Lòng Thủy Nhiễm Trần hối hận, sao hắn không nghĩ tới việc mang mấy cái hạ nhân cùng đi.

"Ngươi là nam nhân!" Thủy Thiên Nguyệt nói xuống một câu đạo lý rất đơn hỉan liền chắp tay sau lưng đi ra tiểu viện, ra khỏi Tử Vân am rồi một đường đi đến sau núi Tử Vân am.

"Đây là cây gì, sao mới tháng năm mà kết đầy quả thế này!" Ánh mắt Thủy Thiên Nguyệt bị một gốc cây to như đại thụ, cành cây kết đầy trái trên sườn núi hấp dẫn, lại nói, loại trái này từ trước đến nay cô chưa từng gặp qua.

Không biết, vậy thì chứng thực ngay.

Thế là Thủy Thiên Nguyệt nhấc hai chân cởi giày xuống, sau đó dùng cả tay chân tứ dưới đất bò lên cây, thân thủ của nàng vẫn còn tốt, chưa thoái hóa.

Thủy Thiên Nguyệt đưa mắt nhìn chằm chằm nhánh cây có quả cách mình gần nhất, phía trên kia có tám quả mọng màu vàng óng.

"Ha ha, được lắm!" Thủy Thiên Nguyệt đưa tay, mới vừa bắt được nhánh cây, nụ cười trên mặt còn chưa kịp nở rộ bên tai liền nghe được "răng rắc" một tiếng, nhánh cây liền gãy mất, thế là Thủy Thiên Nguyệt hoa hoa lệ lệ liền rơi tự do trên cây.

Thế là vạn dặm không mây trên bầu trời bỗng nhiên sôi trào mây đen, sấm sét oanh liệt như thùng nước trút không ngừng mà xẹt qua, từng tiếng tiếng sấm đinh tai nhức óc.

Không phải chứ, cô chỉ mắng một câu như vậy mà trời đã đánh rồi, là ông trời quá hẹp hòi hay là số cô không được may mắn. Trong lòng Thủy Thiên Nguyệt có áp lực không nhỏ đối với cảnh tượng sấm sét oanh liệt trước mắt này, cô vì bị sấm sét bổ trúng nên mới xuyên qua có biết không hả? Cũng nhờ Thủy Thiên Nguyệt này vừa lúc đứt bóng, cô mới có thể Tá Thi Hoàn Hồn, bằng không, chẳng phải sẽ trở một oán quỷ hay sao.

Đem thân thể cẩn thận co vào mộ tảng đá lớn đằng sau, Thủy Thiên Nguyệt cầu nguyện trong lòng, đánh không trúng ta, đánh không trúng ta. . .

"Ầm ầm, ầm ầm. . ." Sấm sét một tiếng tiếp lấy một tiếng gào thét, không ngừng xé mở màn trời đen đặc mà giáng xuống. Sấm sét liên tục đánh xuống chỗ giữa sơn cốc, Thủy Thiên Nguyệt rõ ràng có thể cảm giác được mặt đất dưới chân đang rung chuyển không ngừng nghỉ. Cảm giác này thật giống như tận thế đang đến.

Cứ thế ước chừng một khắc đồng hồ, thanh âm sấm sét mới hoàn toàn biến mất,

trên bầu trời cũng tinh không vạn lý trở lại, nếu như không phải nhìn thấy trước trong trong sơn cốc xanh biếc dạt dào, xuất hiện một cái hố sâu to lớn, Thủy Thiên Nguyệt sợ rằng cũng sẽ cho là mình mới vừa gặp ảo giác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc