Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Nữ Thượng Thần Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Ba người bọn họ cũng vì hôm nay là thời điểm luyện xong Dung Nguyên Đan, Lúc Thủy Thiên Nguyệt nói một câu đợi đến ăn xong mười sáu viên Dung Nguyên Đan là cô liền có thể Tu luyện, nên ba người mới không hẹn mà đêm nay xuất hiện ở sân viện của Thủy Thiên Nguyệt. Quả nhiên, vừa hay nhìn thấy, Thủy Thiên Nguyệt đem một hạt Dung Nguyên Đan bỏ vào trong miệng.

"Tiểu tử kia chắc chắn sẽ không nghe lời đi ngủ!" Thủy Toàn nhẹ nhàng nói bên tai thê tử.

"Đúng vậy, nhưng cũng tốt, đứa nhỏ kia rất lười, lần này hẳn là đã bị Nguyệt nhi kích thích!" Hiểu con không ai bằng mẹ, Duyệt Di đương nhiên cũng mười phần hiểu rõ tính tình của con trai mình.

"Lão gia, xem ra ta phải trở về một chuyến, vừa đem tro cốt tiểu thư đưa về gia tộc, vừa nói cho gia tộc về tồn tại của Nguyệt nhi! Hiện tại Nguyệt nhi đã khôi phục thiên phú, vậy một khi bị những cngười kia biết, ta sợ Nguyệt nhi sẽ có nguy hiểm, chỉ khi để gia tộc phái người đến bảo hộ Nguyệt nhi mới có thể bình an vô sự!" Duyệt Di nghĩ nghĩ, rốt cục ngẩng đầu, nói ra mấy sự tỉnh nàng nghĩ mấy ngày nay với Thủy Toàn, vì buổi tối hôm nay nhìn thấy biểu hiện của Thủy Thiên Nguyệt nàng mới hạ quyết định quyết tâm dám lên tiếng.

"Duyệt Di, bây giờ nàng có muốn nói với Nguyệt Nhi về chuyện của Lộ Hoa không?" Thủy Toàn thở dài một hơi.

"Cái này, người hiểu rõ là tốt rồi!" Duyệt Di mỉm cười: "Chắc hẳn tiểu thư trên trời có linh, nhìn thấy Nguyệt nhi hiện tại nhất định sẽ rất vui vẻ, rất an ủi!"

"Duyệt Di, ta thấy nàng vẫn nên đợi thêm mấy ngày, đợi đến khi Nguyệt nhi thật sự khôi phục thiên phú tu luyện, nàng lại trở về. Về phần sự tình của Lộ Hoa, ta nghĩ nên chờ một chút đi, dù sao thì những kẻ kia cũng quá mạnh!" Thủy Toàn trầm thấp nói, lúc này tầm mắt hắn cụp xuống, không muốn để người nhìn thấy tia cảm xúc nơi đáy mắt..

"Ừm, người cũng đi trước đi!" Duyệt Di lại xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thoáng qua tình trạng của Thủy Thiên Nguyệt: "Ta muốn đi đun nước tắm cho Nguyệt Nhi."

"Ừm, kia hai chúng ta cùng đi đi, nhỏ giọng một chút, chớ quấy rầy đến Nguyệt nhi!"

Thân ảnh của Thủy Toàn dần rời khỏi khỏi tiểu viện của Thủy Thiên Nguyệt.

Lúc này ở viện của Thủy Nhiễm Trần, một trận "Vút, Vút, Vút. . ." âm thanh xé gió lại vang lên liên tiếp.

Dưới ánh trăng, thiếu niên mang khuôn mặt tuấn tú, căng chặt người, trong tay là một đầu trường thương, múa chặt chẽ mứcđến giọt nước cũng không lọt.

"Tốt, tốt, lần này thương pháp rất như ý, Trần Nhi đã luyện được thuần thục!" Theo thanh âm phát ra, thân ảnh Thủy Toàn lại xuất hiện.

"Phụ thân, sao người tới rồi?" Thủy Nhiễm Trần thu hồi trường thương.

"Hài tử, nghỉ ngơi trước đi, phụ thân biết trong lòng con không dễ chịu, nhưng quá muộn rồi, con cũng nên ngủ đi!"

"Thế nhưng, phụ thân. . ." Thủy Nhiễm Trần hé miệng, vừa muốn định nói gì đó bỗng rủ xuống tầm mắt, nghĩ nghĩ, lại sửa lời nói: "Phụ thân, con cần một bộ thương pháp tốt hơn, còn có, con muốn võ kỹ mạnh hơn, còn nữa con còn cần một cây thương tốt hơn! Con phải trở nên mạnh hơn!"

"Tốt, tốt, hết thảy cứ giao cho phụ thân. Nhưng hiện tại con phải đi về nghỉ trước!" Thủy Toàn cười duỗi tay vỗ vỗ bả vai nhi tử.

Thủy Thiên Nguyệt chân trần từ trên giường nhảy xuống, chuẩn bị tới thùng nước, cọ rửa một chút thân thể, lại là nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

"Nguyệt nhi, tỉnh lại chưa?"

“Mẫu thân, đêm hôm khuya khoắt, sao người lại tới đây?" Thủy Thiên Nguyệt mở ra gian phòng, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Duyệt Di, chưa hiểu lắm nên thấy có chút kỳ lạ mà hỏi thăm.

Duyệt Di lại cười cười: "Nương là tới nhìn con một chút, thuận tiện đưa nước tắm tới cho con!" Vừa nói, Duyệt Di vừa né người sang một bên, đằng sau chính là mấy hạ nhân, trong đó một người hai tay ôm thùng tắm lớn, hai người kia, một người bê một thùng nước nóng hôi hổi, một người ôm thùng nước lạnh rãi đầy cánh hoa..

"Nương!" Thủy Thiên Nguyệt cảm động một tiếng liền giữ chặt tay Duyệt Di, trong lúc nhất thời không biết mình nên nói gì mới tốt.

"Đứa nhỏ ngốc, còn không mau để bọn họ đi vào !" Duyệt Di cười lôi kéo Thủy Thiên Nguyệt qua một bên.

"Tạ ơn, nương!"

"Ha ha, ta là mẫu thân con, không cần khách khí."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc