Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Trong cái hố kia, hình như có thứ gì đó?" Thủy Thiên Nguyệt duỗi cổ hướng về kia trong hố sâu nhìn quanh, muốn nhìn rõ trong cái hố kia rốt cuộc là có thứ gì, Thủy Thiên Nguyệt không tự chủ được nâng chân bước tới, chỉ chốc lát sau đã đến bên miệng hố, nhưng cô không để ý mà lỡ bước hút một bước nhỏ về phía trước.
"A!" Nữ âm cao vút vang lên, Thủy Thiên Nguyệt lại một lần nữa lăn lộn lông lốc, cuối cùng chổng mông, dùng tư thế bình sa nhạn lạc mà dừng lại.
"Phì, phì!"Cô ngẩng mặc, phun đất dính trong miệng ra ngòai, cô lay đầu phủi hết bụi bẩn trên đó đi, sau đó ánh mắt của cô dán vào thứ trước mắt: "Đây là thư gì vậy, lông đỏ? Hồ ly?"
Kia là một linh thú nho nhỏ, lỗ tai nhọn, thân thể nho nhỏ đang gắt gao cuộn mình thành một đoàn, cặp mắt kia cũng đang chăm chú mấp máy, hiện tại trên người của nó trừ đầu còn có thể miễn cưỡng nhìn thấy mấy sợi lông đỏ, thì những chỗ khác trên mình đều là một mảnh cháy đen. Nhìn dáng vẻ của nó hẳn là hồ ly.
“ Vậy là sấm sét vừa rồi không đánh ta mà là nó!" Thủy Thiên Nguyệt không nhận ra hiện gân cốt của mình có chỗ nào không đúng, rất hào phóng lấy từ không gian giới chỉ của mình ra một viên đan dược, đây chính là Đại Hoàn đan một đời trước cô luyện chế cho người khác trong trò võng du, dù sao hiện tại cũng không cần giao thù lao cho gia hỏa kia, thế thì tiện nghi cho con tiểu hồ ly này rồi.
Thủy Thiên Nguyệt liệp tức vểnh miệng tiểu hồ ly ra, sau đó liền nhét Đại Hoàn đan vào.
Đại Hoàn tan vào trong miệng nó, nhanh chóng biến thành một đạo nhiệt lưu, trải rộng toàn thân tiểu hồ ly.
"Tỉnh rồi thì đừng vờ vịt nữa!" Nhìn thấy hồ ly nhỏ mí mắt giật giật, Thủy Thiên Nguyệt rất không nể mặt mũi đưa tay vỗ hai cái vào thân nó.
Không vỗ thì thôi, sau khi vỗ thì mấy cái lông cháy đen trên người tiểu hồ ly vậy mà rơi xuống hết, thay vào đó lại là một tấm mới tinh, trên lông cũ xuất hiện hồng quang lòe lòe.
"Đại Hoàn đan, Đại Hoàn đan quả nhiên thần kỳ!" Thủy Thiên Nguyệt đương nhiên minh bạch đây đều là công lao của Đại Hoàn đan.
Tiểu hồ ly mở ra một đôi mắt to xanh thẳm, từ trên xuống dưới quan sát Thủy Thiên Nguyệt, nữ nhân này, một đầu tóc ngổn ngang rối mù, còn tràn đầy tro bụi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng dính đầy bụi đất, căn bản là đoán không ra được bộ dáng, quần áo trên người có không ít chỗ bị đá cắt rách, lộ ra da thịt trắng muốt, nhìn thấy thứ những này trong mắt tiểu hồ ly thế mà hiện lên mấy phần chán ghét, nữ nhân này cũng quá lôi thôi rồi.
"Tỷ, tỷ, ngươi ở đâu rồi!" Lần này nghe được thanh âm của Thủy Nhiễm Trần, Thủy Thiên Nguyệt lập tức liền vui vẻ, cứu tinh đến rồi.
"Nhiễm Trần ta ở đây!"
"Tỷ, ngươi chạy đi đâu thế!" Vừa rồi sấm sét vang dội, Thủy Nhiễm Trần đột nhiên phát hiện Thủy Thiên Nguyệt không thấy đâu, nhưng hiện tại rốt cục nghe được thanh âm của Thủy Thiên Nguyệt, trái tim đang treo lơ lửng của hắn rốt cục đã có thể buông xuống.
"Đúng vậy!" Thủy Thiên Nguyệt nhẹ gật đầu, sau đó co lại một ngón tay gõ lên đầu hồ ly lông đỏ: "Gia hỏa này, thế mà không biết cám ơn ân nhân cứu mạng!"
Nói xong lời này, Thủy Thiên Nguyệt lại giống là nhớ tới gì đó giống thế "Nhiễm Trần, ngươi tìm được thứ gì rồi?"
"Là một cái hộp sắt, chẳng qua mở không được!" Thủy Nhiễm Trần vừa nói vừa lấy ra từ trong đống đồ mà hắn dọn của cô ra một thứ, cái hộp sắt dài rộng khoảng mười lăm centimet đen nhánh, bên trên hộp sắt còn vẽ lấy mấy hoa văn ảm đạm: "Tỷ, ngươi xem thử một chút, đây là đồ của ngươi, ôi nặng quá!"
Thủy Thiên Nguyệt nhận lấy, có vẻ như trong trí nhớ của cô không có cái hộp nào như thế.
Thủy Thiên Nguyệt cùng Thủy Nhiễm Trần không chú ý tới lúc nhìn thấy cái hộp sắt kia, kia trong mắt hồ ly đột nhiên chợt sáng lên, bộ dạng khó mà tin nổi nhìn thoáng qua Thủy Thiên Nguyệt, trong con mắt màu xanh lam có mấy phần trầm tư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







