Trời đã ngả màu đen kịt. Chúng tôi kiếm ít củi khô, nhóm một đống lửa trại trên bãi đất trống.
Nhóm ba người Tiến sĩ Trần đúng là những kẻ cuồng nghiên cứu, giờ này vẫn còn đứng bên hồ làm việc cực kỳ hăng say.
Còn ba người chúng tôi thì gần như chắc chắn: Có ai đó không muốn bí mật về hồ Thái Bình bị bại lộ.
Lão Quỷ cũng đã phân tích môi trường xung quanh. Trong phạm vi hồ Thái Bình không tồn tại địa hình nào quá kỳ quái. Nơi này trông chỉ như một hồ nước bình thường nằm lọt thỏm giữa dãy núi mà thôi.
Tám giờ tối!
Lúc này nhóm Tiến sĩ Trần, Trần Sơn và Đồng Song mới quay lại.
Lão Quỷ lập tức dò hỏi: “Đã nghiên cứu ra được gì chưa?”
“Các người cứ lo việc bảo vệ chúng tôi đi, chuyện khác tốt nhất đừng hỏi!” Trần Sơn tức khắc độp lại ngay.
Đồng Song cũng bĩu môi khinh khỉnh: “Nói ra các anh có hiểu được không?”
Chỉ có Tiến sĩ Trần là còn giữ thái độ hòa nhã: “Vẫn chưa có tiến triển gì, cứ từ từ thôi!”
Quả nhiên là chó cậy thế chủ, Trần Sơn và Đồng Song chính là ví dụ sống động nhất cho câu nói này.
Ba người họ chui vào chiếc lều dành để ngủ. Đồng Song thậm chí còn cảnh giác đến mức kéo chặt cửa lều lại ngay trước mặt chúng tôi. Thấy vậy, Tiểu Trương chỉ biết cười khẩy lắc đầu.
“Đến lượt chúng ta rồi!”
Tôi vừa dứt lời, Tiểu Trương bèn lôi đống máy móc ra ngay, đi nhanh tới bên hồ. Cậu ấy là cao thủ trong việc nghịch ngợm mấy món đồ công nghệ, độ lĩnh hội cực cao.
Mớ trang thiết bị này đều là hàng do Cục 749 dày công nghiên cứu, xịn hơn đồ dân dụng gấp vạn lần. Chỉ vì phải giấu kín thân phận nên chúng tôi không dám dùng công khai trước mặt người ngoài.
Thiết bị dò tìm dưới nước.
Nhìn qua thì nó chỉ như một khúc gậy sắt bình thường dài nửa mét, nhưng khi thả xuống nước, nó có thể dựa vào rung động để phát hiện và bắt sóng sinh vật sống.
Tiểu Trương thả nhanh thiết bị xuống ven hồ, rồi thoăn thoắt quay về bờ.
Màn hình thiết bị sáng lên, hiện ra các thông số và hình ảnh. Nhìn vào đó, Tiểu Trương báo cáo: “Mọi thứ bình thường! Dao động dưới nước không có gì lạ!”
“Bình thường ư?” Lão Quỷ ngạc nhiên hỏi lại.
“Máy dò có thể quét trong phạm vi 1000 mét, nếu có con gì to chắc chắn phải hiện lên rồi, nhưng hiện tại chỉ báo là bình thường!” Chính Tiểu Trương cũng cảm thấy khó hiểu.
Đọc tiếp các thông số trên máy, Tiểu Trương nói: “Hồ Thái Bình này có độ sâu trung bình khoảng 80 mét, chỗ sâu nhất lên tới 110 mét!”
Một cái hồ tròn vừa to vừa sâu hun hút!
“Em thử dùng thiết bị tạo rung chấn dưới nước nhé?”
Tiểu Trương vừa nói vừa cầm thiết bị ra mép hồ.
Thiết bị này giúp tạo ra rung động để ép sinh vật dưới nước phải di chuyển. Đây là cách nhanh nhất để xác định xem dưới đó có “hàng khủng” hay không, vì tác phong của Cục 749 là không bao giờ lãng phí thời gian. Chậm trễ một giờ có thể gây ra tai họa lớn hơn nhiều.
Thiết bị tạo rung chấn dưới nước được kích hoạt!
Có máy tạo rung hỗ trợ, sinh vật sống dưới nước không thể nào nằm im được!
Song lạ thay, máy báo đúng là có sinh vật sống đang bơi, nhưng chỉ là mấy loài cá có kích thước to hơn bình thường chút xíu thôi. Khác biệt hoàn toàn với con quái vật khổng lồ được ghi trong cuốn nhật ký kia.
Mười phút trôi qua, Tiểu Trương tắt máy, hoang mang nhỏ giọng: “Chẳng phát hiện được gì hết.”
Lạ thật nhỉ?
Nếu dưới nước thực sự có quái vật thì không thể nào chẳng có phản ứng được! Hay vốn dĩ bên dưới chẳng có con nào?
“Ra rồi!”
Đúng lúc này, Lão Quỷ kích động vỗ mạnh xuống bàn làm tôi và Tiểu Trương giật mình quay sang.
“Nơi này đúng là có chút cổ quái.”
“Nghĩa là sao?” Tiểu Trương sốt sắng hỏi.
“Đất Ngũ Hành! Xưa có câu, đất Ngũ Hành ắt sinh linh vật!”
Câu nói của Lão Quỷ làm tôi nhớ đến mấy vị kỳ nhân dị sĩ già trong Cục 749.
Ở Cục có những lão quái kiệt chuyên nghiên cứu phong thủy, bọn họ biết rất nhiều và cực kỳ am hiểu về phong thủy môi trường.
Quả thực có câu nói Đất Ngũ Hành, ắt sinh linh vật đó. Đại chính ý là, nơi nào hội tụ đủ Ngũ Hành của tự nhiên thì sẽ nuôi dưỡng, thai nghén ra linh vật. Mà thứ linh vật này tuyệt đối không phải loài vật bình thường mà con người có thể tưởng tượng nổi.
Tuy nhiên, thế đất Ngũ Hành hình thành tự nhiên cực kỳ, cực kỳ hiếm gặp. Theo những gì được biết thì hiện nay, chỉ có một nơi thuộc núi Côn Luân là hội tụ đủ điều kiện này mà thôi! (Thế đất là khái niệm trong phong thủy, mô tả hình dáng, địa hình và bố cục xung quanh của một mảnh đất)
Tôi nhìn chằm chằm Lão Quỷ, hỏi: “Chú chắc chứ?”
Lão Quỷ gật đầu chắc nịch: “Lúc chúng ta đến trời vừa sẩm tối. Khi đứng bên hồ tôi đã ngờ ngợ rồi, giờ ngẫm lại mới thấy khớp hoàn toàn! Nhưng nó chỉ khớp vào đúng lúc hoàng hôn thôi! Cho nên, thế đất Ngũ Hành này tồn tại rất ngắn ngủi!”
Bản thân hồ Thái Bình là Thủy.
Rừng cây ven bờ chiếu bóng xuống hồ lúc chập choạng là Mộc.
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương cuối ngày rám vàng mặt nước, tạo thành sóng vàng lấp lánh là Kim.
Khi mặt trời lặn, do địa thế xung quanh, hình ảnh phản chiếu dưới hồ trông như một quả cầu lửa, đó là Hỏa.
Cũng vào lúc hoàng hôn, bóng núi in xuống mặt nước, núi chính là Thổ.
Vì vậy, chỉ trong khoảng thời gian đặc biệt lúc hoàng hôn, cả cái hồ Thái Bình này mới biến thành một vùng đất Ngũ Hành.
Nhìn hình vẽ và nghe Lão Quỷ giải thích, Tiểu Trương cũng phải thốt lên: “Đúng là huyền diệu thật!”
Tôi gật đầu đồng tình. Quả đúng là vô cùng huyền diệu, chỉ vỏn vẹn trong buổi hoàng hôn, hồ Thái Bình mới hóa thành đất Ngũ Hành. Và cũng chính vì thế, chuyện dưới đáy hồ có giấu một con quái vật khổng lồ cũng chẳng có gì lạ!
Lão Quỷ khẳng định: “Suy đoán theo logic đó, đất Ngũ Hành, hồ Thái Bình, vậy thì khả năng rất cao là dưới đáy hồ có giấu thứ gì đó cực kỳ lớn!”
“Không đúng, vậy sao nó chẳng có phản ứng gì?” Tiểu Trương thắc mắc.
Tôi và Lão Quỷ nhìn nhau. Tôi sực nhớ đến cái vảy lớn giấu trong ngực ông lão kia, bèn đáp: “Chắc chắn có quái vật, nhưng chưa chắc giờ nó còn ở đây hay không thôi!”
Lão Quỷ và Tiểu Trương lập tức nhìn tôi.
“Trên người ông bác họ Hứa có giấu một miếng vảy rất to. Tôi nhìn ra được, cái vảy đó không phải của loài cá, khả năng cao là của thứ nằm dưới hồ Thái Bình này.”
Lão Quỷ thốt lên: “Hèn gì nhắc đến hồ Thái Bình là ông lão cứ lảng tránh, thậm chí còn cố ý nổi giận bỏ đi? Có lẽ trong chuyện này còn ẩn chứa uẩn khúc khác! Phải chăng con quái vật kia đã không còn ở trong hồ nữa?”
Đột nhiên, từ bên ngoài vang lên tiếng chân đạp gãy nhành cây khô. Ba người chúng tôi nhìn nhau rồi lao vút đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
