Khung cảnh thâm sơn cùng cốc không có gì khác thường, chúng tôi đi giữa rừng cũng chẳng gặp tình trạng quái lạ nào.
Còn về cái dị vật mà hệ thống cảnh báo? Vẫn bặt vô âm tín.
Khoảng hai tiếng sau, Đồng Song đột nhiên chỉ tay về phía gốc cây bên cạnh, nói: “Thầy ơi, nhìn kìa.”
Tôi lập tức nhìn theo, là một trong các loại nấm độc nhất Trung Quốc: Nấm độc Tán Trắng.
Khu rừng này quả thực lắm thứ độc hại, suốt dọc đường đi, tôi đã nhìn thấy không dưới mười loài. Một cánh rừng thế này đúng là nơi có thể đoạt mạng người ta bất kỳ lúc nào.
Tiến sĩ Trần ngồi xổm xuống, hái vài cây nấm bỏ vào túi. Nhà tự nhiên học có khác, thấy mấy cái này là mắt sáng rực!
Còn Trần Sơn, tay cầm thiết bị tỏ vẻ ta đây thông thạo lắm, tuy chưa thể nói là dốt đặc cán mai, nhưng gã chỉ dừng lại ở mức biết một không biết hai mà thôi.
Đồng Song đang đi thì một con rắn độc bất ngờ lao tới. Cô ta không phát hiện, may là Lão Quỷ nhanh tay kéo lại mới tránh được một kiếp, nếu đạp trúng nó, coi như xong đời.
Đồng Song định nổi đóa, có điều khi nhìn rõ con rắn cạp nia ấy thì mặt mày tái mét.
“Mọi người cẩn thận chút, khu rừng này hơi kỳ lạ, nhiều loài vật mang độc quá!” Tôi tốt bụng nhắc nhở.
Trần Sơn bĩu môi, vặc lại ngay: “Mấy loài vật trong rừng có độc là thường tình, cần gì bé xé ra to chứ!”
Tôi lắc đầu ngán ngẩm, quay sang nhìn Tiểu Trương. Cậu ấy ngầm hiểu ý, tức khắc di chuyển nhanh lên trước dẫn đường.
Tôi và Lão Quỷ đi đoạn hậu. Lúc này, Lão Quỷ mới nói nhỏ: “Đội trưởng, có gì đó không ổn lắm. Trong rừng tồn tại nhiều loài vật mang độc đúng là chẳng lạ, nhưng nhiều tới mức này thì...hơi khó tin. Hơn nữa cậu từng bảo ở đây xuất hiện sương mù độc, vậy thì càng có vấn đề!”
Trực giác nhạy bén của người Cục 749 chưa bao giờ sai.
Trước hết, địa mạo của núi Sùng Bắc vốn không giống kiểu có thể tồn tại một nơi như hồ Thái Bình. (*Địa mạo = hình thái của địa hình.)
Hơn nữa, sao trong cùng một khu rừng lại xuất hiện nhiều loài vật mang độc đến thế? Điều này khá bất hợp lý và trái với quy luật tự nhiên.
Bởi vì rất nhiều loài vật mang độc vốn có tập tính khắc chế lẫn nhau! Nhưng ở đây chúng lại có vẻ như đang cộng sinh, thậm chí là cùng chung sống hòa bình với nhau?
Lão Quỷ là dày dặn kinh nghiệm, nét mặt hiện giờ cũng trở nên nghiêm trọng.
Mặc dù khu rừng quỷ dị, song chúng tôi vẫn thuận lợi ra khỏi đó, cuối cùng đứng bên hồ Thái Bình.
Trong lòng tôi cứ luôn gợn lên chút thắc mắc: Tại sao dị vật xuất hiện mà hệ thống nhắc nhở?
Nói cách khác, dị vật kia không đặc biệt nhắm tới người đi vào rừng. Chỉ cần đừng va phải nó thì sẽ không sao?
Cách giải thích này khá hợp lý, dẫu gì nhóm bốn người trước đó cũng đã an toàn băng qua khu rừng này.
Hồ Thái Bình lớn hơn chúng tôi tưởng tượng, phóng mắt ra xa chẳng thấy nổi đâu là bờ!
Nhóm Tiến sĩ Trần vô cùng phấn khích, không màng gì nữa mà lao thẳng xuống mép hồ bắt đầu công việc.
Ba người chúng tôi thì bình tĩnh đứng lại ở bãi đất trống phía sau.
Theo tài liệu nhận được lúc trước, sau khi nhóm bốn người mất tích, đội cứu hộ là những người đầu tiên tìm đến đây và phát hiện cuốn nhật ký rách nát kia.
Thế nhưng cuốn sổ lại được viết hết sức ngắn gọn, nội dung chỉ xoay quanh trải nghiệm tại hồ Thái Bình. Có thể coi nó là một cuốn ghi chép về hồ nước này.
Sau đó, cảnh sát cử người tới điều tra, kết luận cuối cùng là bốn người mất tích, còn mất tích đi đâu thì không có thông tin!
Tuy nhiên đồ đạc ở đây vẫn được giữ nguyên hiện trạng.
Hai chiếc lều dã ngoại dựng trên đất trống, bên trong cũng còn một số vật dụng và trang bị. Sau khi đi một vòng xem xét, ba người chúng tôi đứng lại bên ngoài lều.
Hiện giờ nhóm Tiến sĩ Trần đã hoàn toàn mặc kệ chúng tôi, họ đang mải mê phân tích số liệu gì đó, chắc là kiểm tra hồ Thái Bình.
Đi được một vòng, Lão Quỷ cau mày nói: “Kỳ lạ thật, đâu giống như có sinh vật khổng lồ nào bò lên bờ.”
Tiểu Trương cũng buột miệng: “Đúng vậy, nếu có vật gì đó lớn từng lên bờ, ít nhất chỗ này cũng phải bị phá hoại. Nhưng hiện tại không hề có bất kỳ dấu vết hư hao nào cả.”
Lều bạt và một số trang bị vẫn còn nguyên vẹn!
Trên bãi đất trống không lưu lại dấu vết của quái vật khổng lồ đi qua. Cũng không phát hiện bất cứ vết máu hay dấu vết vật lộn nào?
Lão Quỷ đi tới mép hồ, tôi nhìn Tiểu Trương bảo: “Cậu kiểm tra lại mớ trang bị còn sót này xem.”
Sau đó tôi bước tới đứng cạnh Lão Quỷ.
Lão Quỷ nhiều kinh nghiệm, ông đứng bên hồ, trước hết là quan sát mặt nước và môi trường xung quanh.
Hệ thống chưa đưa ra cảnh báo nào, cho nên hiện giờ hồ Thái Bình rất an toàn! Tôi tin cái hệ thống quái đản trong đầu sẽ không lừa tôi.
Một khi có chuyện, nó sẽ cảnh báo ngay.
“Hoàn cảnh và vị trí địa lý của hồ Thái Bình này hơi lạ, chỗ như vầy mà lại xuất hiện cái hồ tròn to tướng thế ư? Hình thành tự nhiên? Do vận động vỏ Trái Đất cũng không phải không thể, nhưng mà...”
Lúc này nhóm Tiến sĩ Trần đã thu thập mẫu nước và làm xong vài xét nghiệm, kết quả có vẻ không được như ý lắm.
Nếu không phải do quái vật trong hồ? Vậy lẽ nào là...
Tôi có chút bất an, quay người nhìn khu rừng sau lưng.
“Ý cậu là, dị vật nằm trong rừng? Trong rừng có thứ gì đó!”
Tôi gật đầu. Lão Quỷ nói tiếp: “Đội trưởng, sao tôi cảm giác giác quan thứ sáu của cậu cũng trỗi dậy rồi nhỉ? Mà còn lợi hại hơn tôi nhiều!”
Tôi cười cười, không cách nào giải thích, bởi bí mật này chỉ mình tôi được biết, ngay cả người tôi tin tưởng nhất cũng không thể tiết lộ.
“Đồng chí Trương!”
Khi này, Tiến sĩ Trần đi tới, nói: “Tôi thấy chúng tôi cần ở lại vài ngày để quan sát hồ Thái Bình ở cự ly gần hơn!”
Tôi chỉ vào mấy cái lều trên bãi đất, đáp: “Được. Hai cái lều, một cái chứa đồ, một cái cho người nghỉ ngơi! Chỉ cần đủ thức ăn và nước uống thì có thể ở lại vài ngày!”
Tiến sĩ Trần ra hiệu cho Trần Sơn và Đồng Song chuẩn bị đồ đạc để cắm trại.
Tiểu Trương lúc này rảo bước đi tới, nói nhỏ: “Mấy thiết bị kia hư hết rồi!”
“Hư hết?”
Tôi nhìn sang Lão Quỷ. Tiểu Trương nhỏ giọng khẳng định: “Hư sạch, mà hư lạ lắm, kiểu như bị ai đó cố tình phá ấy!”
Cố tình phá? Đội cứu hộ đương nhiên sẽ không đụng vào những vật dụng đó, dù có chạm vào cũng chẳng dại gì đập hỏng, cảnh sát lại càng không thể làm thế.
Cho nên, đã từng có nhóm người thứ ba xuất hiện và phá hoại đồ đạc chỗ này.
“E rằng có kẻ không muốn chúng ta tìm thấy thứ gì đó ở đây, bao gồm cả bốn người trước đó. Khả năng cao là bốn người bọn họ đã phát hiện ra điều gì rồi!” Lão Quỷ tiếp tục quay người nhìn mặt hồ phẳng lặng, trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



