Trong màn đêm u tối, có thứ gì đó chạy vào khu rừng kia.
Tôi tức tốc nhìn sang Tiểu Trương nói: “Cậu ở lại bảo vệ họ!” rồi cùng Lão Quỷ đuổi theo.
Cuộc truy đuổi diễn ra hơn mười phút, đáng tiếc rằng tôi và Lão Quỷ vẫn bị bỏ lại phía sau!
Chúng tôi bất lực đứng tại chỗ thở hổn hển, Lão Quỷ buồn bực nói: “Tên đó chạy nhanh thật đấy, có chút không giống con người!”
Nhờ câu nói này nhắc nhở, tôi mau chóng buột miệng nghi vấn: “Lẽ nào là dị vật trong rừng?”
“Dị vật?” Lão Quỷ liếc nhìn xung quanh lẩm bẩm: “Dị vật này rốt cuộc là thứ gì?”
Khí tức không đúng!
[Cảnh báo nguy hiểm: Số lượng dị vật, 3]
[Hệ số nguy hiểm: 3]
[Loại dị vật: Âm thủy mẫu]
Thông báo của hệ thống xuất hiện!
Tôi tức tốc cảnh giác, bảo: “Cẩn thận, có gì đó đang tới gần, ba cái!”
Cả hai chúng tôi đều cảm nhận được khí tức nguy hiểm! Hơn nữa càng lúc càng gần.
Tôi và Lão Quỷ đã giơ súng gây mê trong tay lên.
Đây là vũ khí đặc biệt độc quyền của Cục 749, uy lực không thua kém súng thông thường, thậm chí tác dụng còn lớn hơn.
Cho dù bạn có là một con quái vật hay dã thú hung dữ khổng lồ, chỉ cần chúng tôi điều công suất lên mức lớn nhất, thì cũng sẽ phải gục ngã ngay sau một phát bắn.
Không khí dường như đông cứng lại, xung quanh tĩnh lặng như chết.
Gió dường như vì sợ hãi mà quên mất công việc của mình, mọi thứ đều tự nhiên yên tĩnh xuống.
Sự yên tĩnh trước cơn bão, tình huống thế này chúng tôi không biết đã trải qua bao nhiêu lần rồi.
“Ở kia.” Lão Quỷ đột nhiên bóp cò.
Đáng tiếc là không bắn trúng, lúc này một dị vật từ bên trái lao ra.
Trong màn đêm chúng tôi hoàn toàn không nhìn rõ hình dạng của nó, nhưng theo bề ngoài thì trông có vẻ giống một người!
Lão Quỷ phản ứng kịp thời nên né kịp, còn tôi thì nắm bắt thời cơ giơ tay bắn một phát.
Chẳng có chút hiệu quả nào hết? Súng gây mê vậy mà hoàn toàn vô dụng với thứ này?
Ngay thời khắc ấy, lại có thêm hai dị vật lao ra.
Tôi và Lão Quỷ vừa né tránh vừa bắn liên tiếp mấy phát, chẳng biết có tác dụng không, nhưng tóm lại dường như cả ba dị vật đều bị doạ sợ, nhanh chóng bỏ chạy!
Còn tôi và Lão Quỷ thì chỉ có thể trơ mắt nhìn theo, bởi lẽ khi ở trong rừng, chúng tôi tuyệt đối không cách nào bì kịp tốc độ của bọn chúng.
Đặc biệt là với môi trường hoàn toàn xa lạ thế này, mạo nhiên truy đuổi chỉ tổ khiến bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm hơn mà thôi.
Tôi nhìn Lão Quỷ hỏi: “Không sao chứ?”
Lão Quỷ lắc đầu: “Vẫn ổn, vừa rồi nguy hiểm thật, mấy thứ đó rốt cuộc là gì? Trông như người, nhưng lại không phải người.”
“Về trước rồi tính.”
Tôi và Lão Quỷ quay lại khu vực cắm trại, may mà nơi này sóng yên biển lặng. Thấy chúng tôi trở về với bộ dạng chật vật, Tiểu Trương bước tới căng thẳng hỏi: “Không bắt được à?”
“Ừm, bên này không sao chứ!”
“Không sao ạ!”
Tôi yên tâm gật đầu rồi đi vào lều.
Đêm khuya tĩnh mịch, mười phút trôi qua.
Lão Quỷ bất ngờ đứng dậy rời khỏi lều.
Tôi và Tiểu Trương nghía nhau một cái rồi nhìn ông, Tiểu Trương nhỏ giọng thắc mắc: “Lão Quỷ, chú làm gì vậy?”
Lão Quỷ đứng thẳng tắp, bất động ở đó, không đáp trả.
“Chuyện gì vậy?” Tiểu Trương lộ vẻ lo lắng.
Không ổn.
Tôi ra hiệu cho Tiểu Trương đừng manh động, rồi tự mình đứng dậy chậm rãi đi tới bên cạnh Lão Quỷ nhìn sang ông.
Lão Quỷ trợn trừng mắt nhìn thẳng về phía hồ Thái Bình phía trước, mắt không chớp lấy một cái!
Hơn nữa vẻ mặt đờ đẫn ngây dại, cả người giống như ngốc hẳn ra.
“Lão Quỷ? Lão Quỷ!”
“Cậu thấy rồi chứ!” Lão Quỷ vẫn ngây ngốc nhìn về phía trước nói.
Tôi lập tức nhìn về phía hồ Thái Bình, nhưng trong phạm vi có thể quan sát , tôi chẳng phát có dấu hiệu nào bất thường cả, mặt hồ vẫn yên tĩnh như gương.
“Chú đang nhìn cái gì?”
“Cậu không thấy à? Rất nhiều, rất nhiều!”
Sau lưng tôi bắt đầu lạnh toát từng đợt, bởi vì quả thực tôi không nhìn thấy bất cứ thứ gì hết.
Bấy giờ Tiểu Trương cũng đi tới, nghe lời Lão Quỷ cũng hướng mắt về mặt hồ, nhưng cậu ấy cũng giống như tôi, chẳng nhìn thấy gì.
“Lão Quỷ, chú đừng dọa bọn cháu mà!” Tiểu Trương run rẩy lẩm bẩm.
Khi ấy tôi và Tiểu Trương mới tức tốc kéo Lão Quỷ đang có chút đờ đẫn lại.
Tiểu Trương dứt khoát đè Lão Quỷ thẳng xuống đất, rồi nhìn tôi kinh ngạc nói: “Đội trưởng, Lão Quỷ bị làm sao vậy?”
Lão Quỷ bị sao ư?
Chúng tôi đuổi theo dị vật, dị vật xuất hiện, đúng rồi, có hình như một dị vật đã va chạm với Lão Quỷ.
Tôi nhanh chóng đáp: “Đưa chú ấy vào lều!”
May mà tuy Lão Quỷ đờ đẫn, nhưng ông không giãy giụa, chỉ là cả người như hóa ngốc vậy.
Đưa Lão Quỷ vào tới lều, tôi và Tiểu Trương trói luôn ông lại.
Cho tới bây giờ ánh mắt Lão Quỷ vẫn hướng thẳng về phía trước.
“Đội trưởng, rốt cuộc Lão Quỷ bị làm sao vậy!” Lúc này Tiểu Trương đã có chút luống cuống.
“Cậu có ngửi thấy mùi gì không?”
Tiểu Trương sững người giây lát rồi dùng sức ngửi, ngạc nhiên nói: “Mùi tanh!”
Mùi tanh!
Âm Thủy Mẫu, thứ ở dưới nước!
“Tìm, tìm xem trên người Lão Quỷ có gì không!”
Tôi và Tiểu Trương lùng sục khắp cơ thể Lão Quỷ, cuối cùng phát hiện một mảnh vảy khá nhỏ.
Khoảnh khắc Tiểu Trương đeo găng tay lấy mảnh vảy dính trên cổ Lão Quỷ xuống, ông lập tức ngất đi.
“Không sao, chú ấy chỉ ngất thôi.” Tiểu Trương kiểm tra tình trạng của ông rồi lẩm bẩm nói.
Mảnh vảy này có hơi nhỏ hơn so với vảy trên thân các loại cá thông thường, cho nên trong môi trường tối mới không dễ trông thấy.
Nó tỏa ra mùi tanh vô cùng nồng nặc.
“Đội trưởng, đây là thứ gì? Nhỏ như vậy mà có thể khiến Lão Quỷ phát ngốc luôn á?”
Đối mặt với sự kinh ngạc của Tiểu Trương, tôi trăm mối không sao giải thích nổi, nhưng chắc hẳn chính là nó.
“Mang đi phân tích.”
Tiểu Trương cẩn thận cầm mảnh vảy ngồi sang một bên.
Năm phút sau!
Kết quả kiểm tra đã có!
Nó chẳng phải vảy của bất kỳ loài cá nào và cứng hơn vảy cá bình thường rất nhiều.
Hơn nữa, trên mảnh vảy còn tồn tại tổ chức da người vô cùng rõ ràng.
Mùi tanh của nó đến từ một loại tế bào đặc biệt mà Cục 749 không có tư liệu liên quan.
Bên trên mảnh vảy cũng hiện diện nhiều loài vi sinh vật vẫn đang hoạt động, nhưng chẳng có bất lỳ tư liệu nào có thể giải thích rốt cuộc chúng là gì.
Nhưng với tình trạng của Lão Quỷ, rất có thể nguyên nhân khiến ông trở nên ngây ngốc như vậy chính là vì những vi sinh vật đang hoạt động này.
Sau khi kiểm tra xong, Tiểu Trương cẩn thận bỏ mảnh vảy vào bình thủy tinh chúng tôi mang theo.
“Đội trưởng, có phát hiện mới!”
Phát hiện mới, đây không phải là điềm tốt, bởi vì mỗi khi xuất hiện phát hiện mới, đồng nghĩa với việc nguy hiểm cũng đang kéo đến.
“Tôi bị sao vậy?”
“Lão Quỷ chú tỉnh rồi à? Chú không sao chứ?” Tiểu Trương tức khắc nhìn sang, hỏi.
Lão Quỷ lắc cổ mấy cái, nói nhỏ: “Chỉ thấy hơi mệt chút thôi, hình như cũng chẳng sao. Có phải tôi đã xảy ra chuyện gì không?”
Bản năng của người Cục 749 khiến Lão Quỷ ý thức được, bản thân dường như có chút không ổn.
Khi biết được tình trạng của mình, Lão Quỷ mới bừng tỉnh thốt lên: “Tôi đã bảo mà, lúc đó thấy cổ hơi cứng nhưng không để tâm, hóa ra là do mảnh vảy trên người con dị vật kia gây ra! Đội trưởng, chuyện này nghiêm trọng rồi! E rằng nơi đây có ẩn giấu bí mật không thể cho người khác biết!”
Tôi trầm ngâm gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
