Bác Hứa có chút sững sờ rồi trả lời: “Đó chỉ là mấy lời đồn đại thôi, thế giới này làm gì có rồng!”
Ông lão lảng tránh ánh mắt của Tiến sĩ Trần, rõ ràng là đang nói dối.
“Ông anh à, có chuyện gì thì cứ nói thật với tôi, tôi cam đoan sẽ không phá hoại môi trường ở đây! Xin anh yên tâm!”
Xem ra Tiến sĩ Trần cũng nhận thấy bác Hứa đang che giấu điều gì đó, chỉ tiếc đối phương lập tức phủ nhận chắc nịch: “Không có rồng, tuyệt đối không có rồng!”
Nói xong, ông lão dứt khoát đứng dậy bỏ đi, mặc kệ Trưởng thôn can ngăn. Trưởng thôn rối rít cáo lỗi với chúng tôi rồi cũng vội vàng đuổi theo, nhưng xem ra ông lão không có ý định quay lại.
“Rồng ư? Nực cười, trên đời này làm gì có thứ đó!”
“Chuẩn luôn, ông già này chắc cũng chẳng biết gì đâu, sợ quá nên bỏ chạy thôi. Người ở cái xó này thì sao thấy được nhân vật tầm cỡ chứ.”
Đồng Song và Trần Sơn kẻ tung người hứng, xầm xì to nhỏ với vẻ mặt khinh thường. Tiểu Trương sa sầm mặt mày, nếu không phải đang vướng nhiệm vụ thì chắc cậu ấy đã phát hỏa rồi!
Lão Quỷ ẩn ý nhìn tôi, tôi chỉ gật đầu nhẹ đáp lại ông.
Lúc này, Trưởng thôn bất lực bước vào, cười khổ nói: “Tính bác Hứa là vậy, nóng nảy lắm, các vị đừng để bụng nhé! Còn về hồ Thái Bình này, tôi cũng biết đôi chút.”
Trưởng thôn ngồi xuống, bắt đầu kể lại những gì mình biết. Chỉ chờ có thế, tôi ra hiệu cho đồng đội rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi đuổi kịp ông lão. Thấy tôi chạy theo, ông lão lập tức tỏ vẻ đề phòng.
“Bác Hứa, bác đừng căng thẳng, cháu không có ác ý. Cháu biết trên người bác đang giấu thứ gì đó!”
Sắc mặt ông lão biến đổi, theo bản năng lần nữa đưa tay che ngực, song dường như nhận ra hành động của bản thân quá lộ liễu nên vội buông tay xuống.
“Bác Hứa, cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến bác đâu. Cháu biết bác muốn bảo vệ thứ trong hồ Thái Bình. Cháu chỉ xin xem qua một chút thôi được chứ ạ? Cháu xin thề sẽ không làm hại đến nó!”
Ông lão do dự hồi lâu, cuối cùng mới run run móc từ trong lớp áo ra một vật. Đó là một chiếc vảy to bằng bàn tay.
Dựa vào kinh nghiệm cá nhân, tôi có thể khẳng định chiếc vảy này không thuộc về bất kỳ loài cá nào. Đây là loại vảy tôi chưa từng nhìn thấy, thú vị thật đấy.
Bác Hứa nhanh chóng cất nó đi, nhẹ giọng nói: “Tôi biết đã có người chết thì kiểu gì cũng có người tới điều tra. Tôi nhìn ra cháu không phải người thường, khác với bọn họ. Cháu nói được thì nhất định sẽ làm được, đúng không?”
Tôi mỉm cười gật đầu. Người già đôi khi mắt tinh lắm, quả thực có thể nhìn thấu sự khác biệt của một vài người.
Ông lão nhìn về hướng trụ sở thôn, nói: “Là rồng, trong hồ Thái Bình có một con rồng bảo vệ chúng tôi! Tôi từng tận mắt nhìn thấy nó.”
Tôi giật mình kinh hoàng. Ông lão thật sự đã nhìn thấy thứ đó?
“Vậy ra, bác Hứa thật sự đã trông thấy nó rồi sao?”
Ông lão gật đầu khẳng định: “Thấy rồi, tôi thấy nó nhô lên khỏi mặt nước, to lắm, to khủng khiếp, đó chính là rồng, không sai được đâu.”
Nói xong, ông lão bỏ đi, miệng vẫn liên tục lẩm bẩm: “Đó là rồng, chắc chắn là rồng, Long Vương hiển linh...”
Người lớn tuổi đôi khi hay mê tín như vậy.
Rồng ư? Hay là một loại thủy quái, dị vật khổng lồ nào đó? Thứ này rõ ràng không phải là thứ mà ba người chúng tôi có thể đối phó! Phải tìm hiểu kỹ càng rồi mới tính tiếp.
Đầu óc xoay chuyển liên tục, tôi quay trở lại trụ sở thôn. Câu chuyện Trưởng thôn kể thực ra không có gì quan trọng! Có thể thấy anh ta cũng chẳng biết quá nhiều về hồ Thái Bình trên núi Sùng Bắc này. Một cán bộ thôn xuất thân từ đại học thì làm sao nắm rõ mấy chuyện thâm cung bí sử ấy được.
Tiến sĩ Trần quyết định ngày mai sẽ lên núi. Tối đó, chúng tôi được sắp xếp nghỉ ngơi tại trụ sở thôn.
Ngày hôm sau, đoàn sáu người chúng tôi thẳng tiến vào núi Sùng Bắc mà chẳng cần ai dẫn đường.
Ngọn núi Sùng Bắc này không hề nhỏ. Về vị trí của hồ Thái Bình kia, phỏng chừng đi từ sáng sớm đến hoàng hôn mới tới nơi. Đó là tôi đang tính theo tốc độ di chuyển của nhóm Tiến sĩ Trần!
Tầm buổi trưa, chúng tôi đến trước một cánh rừng. Theo lời của Trưởng thôn, chỉ cần băng qua cánh rừng này, đi thêm khoảng một tiếng nữa là sẽ nhìn thấy hồ Thái Bình!
Hệ thống lại hiện lên cảnh báo? Sương độc?
Tôi nheo mắt nhìn cánh rừng phía trước, bằng mắt thường quả thực không thấy chút manh mối nào! Một cánh rừng bình thường thế này mà lại xuất hiện sương độc sao? Có vấn đề.
Ngay khoảnh khắc Tiến sĩ Trần nôn nóng định bước vào, tôi lập tức lao tới chặn ông ấy lại.
“Sao vậy? Đồng chí Trương?”
Đối diện với vẻ ngạc nhiên của Tiến sĩ Trần, tôi gấp rút giải thích: “Hiện giờ chưa vào được, trong rừng có sương độc, loại này có thể gây chết người!”
Dứt lời, tất cả mọi người đều ngẩn ra, kể cả Lão Quỷ và Tiểu Trương.
Trần Sơn lập tức bĩu môi phản bác: “Sương độc? Anh tưởng mình là thần thánh phương nào chắc? Có sương độc chẳng lẽ bọn tôi không thấy, sương mù ở đâu ra chứ!”
Đồng Song cũng sa sầm mặt mũi, lên giọng dạy đời: “Các anh rốt cuộc là ai vậy hả? Chỉ nói đến bảo vệ chúng tôi thôi, giờ mở miệng ra là bịa đặt lung tung? Sương độc cái gì, anh định lừa ma gạt quỷ đấy à!”
Tuy Lão Quỷ và Tiểu Trương bực mình trước thái độ đó, nhưng vì chính họ cũng không quan sát thấy điều gì bất thường nên chỉ biết nhìn tôi đầy thắc mắc.
Thực ra tôi cũng có thấy gì đâu, thế nhưng tôi biết cảnh báo của hệ thống chẳng bao giờ sai. Dù tôi vẫn chưa hiểu thứ tồn tại trong đầu mình rốt cuộc là cái gì, và dù đã trải qua đủ chuyện kỳ quái trên đời, ấy vậy mà chuyện này vẫn nằm ngoài nhận thức của tôi.
“Thầy ơi, đừng nghe bọn họ, bọn họ chỉ phụ trách bảo vệ chúng ta thôi, biết cái gì đâu chứ?” Đồng Song vừa nói vừa kéo tay Tiến sĩ Trần muốn đi vào rừng.
Tiểu Trương tiến tới, hạ giọng thì thầm: “Đội trưởng, ở đây làm gì có sương độc đâu?”
Bấy giờ, Lão Quỷ lấy một thiết bị nhỏ, do Cục 749 chế tạo ra. Rà soát xong xuôi, ông cũng cau mày lắc đầu: “Thật sự không có phản ứng!”
Lúc này Tiến sĩ Trần đã bước một chân vào rừng. Làm sao đây? Chỉ do dự vài giây, tôi nhìn Lão Quỷ và Tiểu Trương, ra lệnh dứt khoát: “Ngăn lại! Tạm thời không ai được vào!”
Lão Quỷ và Tiểu Trương tuy không hiểu mô tê gì nhưng vẫn lập tức lao lên chặn đường.
Bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng. Mặt Tiến sĩ Trần tối sầm lại, Đồng Song bắt đầu chửi bới om sòm. Trần Sơn thậm chí còn định động thủ, nhưng gã cũng thừa biết mình chẳng làm gì được chúng tôi nên đành hậm hực nuốt giận.
Tuy nhiên, miệng gã vẫn không ngừng lải nhải chửi rủa, dọa sẽ khiếu nại, khiến chúng tôi phải lãnh đủ hậu quả. Mấy chuyện này chúng tôi gặp nhiều rồi, nghe mãi cũng thành quen.
Một tiếng sau!
[Kiểm tra: Sương độc đã tan, rừng an toàn]
[Trong rừng tồn tại dị vật, có thể thu giữ]
[Hệ số nguy hiểm của dị vật: 3]
Sương độc đã tan? Nhưng lại có dị vật? Tôi đứng dậy, phủi tay nói: “Được rồi, vào thôi!”
Tiến sĩ Trần lập tức bật dậy, không giấu nổi vẻ nôn nóng: “Đi, đi mau!”
Đồng Song lườm tôi cháy mặt rồi dìu Tiến sĩ Trần bước vào rừng.
Trần Sơn thì chỉ tay vào mặt tôi dọa dẫm: “Anh chờ đấy, rời khỏi đây sẽ biết tay tôi!”
Lão Quỷ và Tiểu Trương đi tới. Lão Quỷ hỏi thẳng: “Hết chuyện rồi hả? Đội trưởng, hôm nay cậu lạ lắm đấy nhé?”
Tiểu Trương cũng ngạc nhiên hỏi: “Đúng đấy đội trưởng, sao tự nhiên anh cứ thần thần bí bí thế?”
Tôi không giải thích, chỉ trầm giọng nhắc nhở: “Cẩn thận, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Trong rừng có dị vật, một loại dị vật cực kỳ nguy hiểm!”
Lão Quỷ và Tiểu Trương ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
