Đất nước chúng tôi có vô vàn ngọn núi vô danh. Trong số đó, không ít ngọn tuy chẳng mấy ai biết nhưng lại ẩn chứa các bí mật động trời.
Núi Sùng Bắc chính là một minh chứng điển hình.
Nguồn cơn của sự việc lần này bắt đầu từ cuộc kỳ ngộ của một nhóm leo núi thám hiểm.
Khoảng một tháng trước, một nhóm gồm bốn người đã tiến vào núi Sùng Bắc. Nơi đây không phải địa điểm du lịch ngắm cảnh, tuy chưa đến mức rừng nguyên sinh rậm rạp, song cũng thuộc dạng rừng thiêng nước độc, hiếm dấu chân người. Ẩn sâu trong cánh rừng là rất nhiều mối nguy hiểm khó lường.
Một trong số lý do khiến bốn người này mạo hiểm đến đây là vì một hồ nước nằm sâu bên trong. Nó cũng chẳng nổi tiếng gì, chỉ là một hồ nước hình tròn, nằm lọt thỏm giữa núi rừng. Người dân các thôn làng lân cận gọi nó là hồ Thái Bình.
Tương truyền, dưới đáy hồ Thái Bình có rồng. Thời kháng chiến, giặc Nhật từng lảng vảng ở ven núi Sùng Bắc, nhưng chính nhờ Rồng thần trong hồ nổi giận, làm phép xua đuổi bọn chúng nên cả vùng này mới thoát khỏi kiếp bị tàn sát. Cũng từ đó, cái hồ hình tròn to đùng ấy được đặt tên là Thái Bình.
Thậm chí, có người dân còn khẳng định từng tận mắt nhìn thấy Long Vương dưới hồ, là một con rồng khổng lồ thực sự. Tuy nhiên, vì núi Sùng Bắc nằm ở vị trí heo hút, đường sá xa xôi nên tin tức chẳng lan truyền được bao xa.
Tài liệu chỉ vỏn vẹn có thế. Đây là nội dung được ghi chép trong một cuốn sổ tay mà đội cứu hộ nhặt được. Còn về bốn người kia? Toàn bộ đều mất tích, đến một cái xác cũng không tìm thấy.
Đọc xong tài liệu, lòng tôi bắt đầu lăn tăn thấp thỏm. Hiện tại, mọi manh mối đều chỉ dựa vào cuốn sổ ghi chép không trọn vẹn kia, chẳng ai biết bốn người đó rốt cuộc đã trải qua chuyện gì.
Đội cứu hộ không phát hiện ra điều gì bất thường. Họ quần quật tìm kiếm suốt một ngày trời quanh khu vực đó, nhưng mặt hồ Thái Bình vẫn tĩnh lặng như tờ.
Nhóm bốn người mất liên lạc năm ngày, bạn bè người thân lo lắng báo án nên đội cứu hộ mới được điều vào núi. Hiện tại, cơ bản có thể khẳng định là bốn người bọn họ chắc chắn đã gặp phải thứ gì đó, và nó rất có thể đến từ dưới lòng hồ. Cộng thêm việc dân làng gọi nó là Rồng. Ngoài ra, hoàn toàn mù tịt!
Lúc này, Trưởng ban điều phối nhiệm vụ rút ra một tập hồ sơ, nói: “Lập hồ sơ: A988.”
Địa điểm sự kiện: Núi Sùng Bắc, hồ Thái Bình.
Tình trạng: 4 người mất tích.
Nghi vấn: Dị thú trong hồ Thái Bình tấn công.
Tên hồ sơ: Long Vương hồ Thái Bình.
Trưởng ban điều phối đưa hồ sơ cho tôi, dặn dò: “Vì đã nắm được sơ lược tình hình nên Cục cho lập hồ sơ trước. Nhiệm vụ lần này là điều tra, thu thập chứng cứ, tuyệt đối không được tự ý hành động, phải báo cáo thường xuyên.”
Tôi gật đầu, nhận lấy tập hồ sơ. Lập hồ sơ trước nghĩa là phải luôn mang hồ sơ theo bên người, bất cứ lúc nào cũng phải ghi chép lại những chuyện đã xảy ra và những gì mắt thấy tai nghe. Trong Cục 749, việc này gọi là “Bổ sung hồ sơ”. Thông thường, với những sự kiện quỷ dị, chúng tôi đều làm theo quy trình này.
Còn về rồng? Có lẽ Cục 749 cũng đang giam giữ, chẳng qua nó ẩn nấp ở một nơi nào đó mà chúng tôi không biết mà thôi. Cục 749 có quy tắc và luật lệ cực kỳ nghiêm ngặt, rất nhiều bí mật đến người trong cuộc cũng mù mờ.
Những người nắm rõ mọi chuyện chỉ có nhóm nhân vật ẩn dật nhất của Cục, bọn họ được gọi là: Ám Đương Quỷ Tốt, chuyên phụ trách che giấu tất cả hồ sơ tuyệt mật của Cục 749, cũng như xử lý những thứ đã được phát hiện và bắt giữ.
Lúc này, Trưởng ban điều phối tiếp tục lấy ra một xấp tài liệu khác đưa cho tôi: “Lần này, các cậu phải tham gia với một thân phận khác, đóng vai trò là người đi cùng!”
“Nghĩa là sao?” Tiểu Trương lập tức ngạc nhiên hỏi lại.
“Lần này sẽ có một tổ điều tra chuyên môn đi thực địa, các cậu sẽ đi theo dưới vai trò là người bảo vệ họ, đồng thời âm thầm tiến hành điều tra.”
“Người đi cùng? Lại còn kiêm bảo vệ?” Tiểu Trương càng nghe càng lú.
Tôi và Lão Quỷ cũng ném ánh mắt khó hiểu về phía Trưởng ban điều phối. Anh ta bất đắc dĩ giải thích: “Hết cách rồi, xảy ra chuyện lớn như vậy chắc chắn sẽ có kẻ tò mò muốn đến điều tra. Thân phận của chúng ta quá đặc thù, không thể lộ diện quá lâu. Một khi có người ngoài cuộc tham gia, nếu chúng ta không cài người đi theo thì rất dễ xảy ra biến cố, đành phải làm thế thôi!”
“Được rồi, đã rõ!” Tôi cũng chỉ biết bất lực đáp một câu.
Rất nhiều khi chúng tôi gặp phải tình huống trớ trêu này. Mấy vị được gọi là chuyên gia cứ tò mò xông vào hiện trường, khiến thân phận đặc biệt của chúng tôi trở thành một loại ràng buộc, đành phải chấp nhận làm như vậy. Nhưng nói thật, chẳng ai trong chúng tôi thích việc này, bởi đám người đó thường chỉ mang lại rắc rối to lớn cho nhiệm vụ.
Ngày thứ ba sau khi nhận nhiệm vụ, nhóm ba người chúng tôi xuất phát! Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên! Một cái tên nghe rất oách, rất dọa người.
Lần này đi cùng chúng tôi cũng là ba người: Tiến sĩ Trần, nhà nghiên cứu tự nhiên học. Đồng Song, nữ nghiên cứu viên trẻ tuổi, học trò của ông. Trần Sơn, cháu trai của Tiến sĩ Trần, cũng là một nam nghiên cứu viên trẻ, đồng thời là học trò của ông ấy.
Suốt dọc đường đi, chúng tôi không giao tiếp với nhau lần nào. Ông ấy cứ cắm cúi xem tài liệu của mình. Còn Đồng Song và Trần Sơn thì giữ thái độ khinh khỉnh, hoàn toàn chớ thèm nói chuyện với chúng tôi, bộ dáng vô cùng vênh váo, tự đắc. Nhưng chúng tôi thì lạ gì cái thói đời này nữa, thấy nhiều cũng thành quen!
Sau một hồi trèo đèo lội suối, chúng tôi cũng đến được chân núi Sùng Bắc. Dưới sự dẫn đường của người địa phương, cả đoàn đi vào ngôi làng nằm ngay dưới chân núi. Thôn này không giàu, vẫn còn giữ lại nét cổ kính của vài chục năm về trước, nhưng cũng chẳng phải thôn nghèo, nhìn chung cũng chỉ ở mức thường thường.
Người phụ trách tiếp đãi chúng tôi là Trưởng thôn, một cán bộ thôn có trình độ đại học. Đi cùng anh ta còn có một ông lão trong thôn. Tại trụ sở thôn, sau khi an tọa, Trưởng thôn khách sáo rót trà mời nước, còn ông lão kia thì lẳng lặng ngồi một bên, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, âm trầm, dường như không mấy hoan nghênh sự hiện diện của chúng tôi.
“Cảm ơn, cậu cũng ngồi đi.” Đợi Tiến sĩ Trần ra hiệu, Trưởng thôn mới ngồi xuống bên cạnh.
“Tôi muốn hỏi một chút, nghe nói hồ Thái Bình trong núi Sùng Bắc này có rồng phải không?” Tiến sĩ Trần vừa dứt lời, sắc mặt ông lão đột nhiên thay đổi, ánh mắt kỳ quái liếc nhìn ông ấy một cái.
【Phát hiện: Trên người ông lão có mang theo dị vật】
【Xác định sơ bộ: Vảy dị vật cấp S】
Hệ thống lại hiện lên? Vảy Dị vật cấp S là cái quái gì? Cái hệ thống này rất kỳ lạ, nhiều lúc gợi ý toàn mấy thứ tôi hoàn toàn không hiểu nổi. Tuy nhiên, tôi vẫn lập tức hướng mắt sang ông lão đang ngồi cạnh. Theo bản năng, ông lão đưa tay sờ lên ngực trái mình. Chẳng lẽ cái vảy dị vật kia đang nằm ở đó?
Trưởng thôn lúc này mới nhìn sang ông lão, giới thiệu: “Vị này là bác Hứa, người đức cao vọng trọng nhất thôn chúng tôi, có chuyện gì các vị cứ hỏi bác ấy.”
Tiến sĩ Trần lập tức quay sang hỏi bác Hứa: “Ông anh này, hồ Thái Bình thực sự có rồng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
