Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay cả Lộc Minh Hoàng đế đại khái cũng không nghĩ tới nhi tử thứ ba của mình lại trực tiếp như vậy, nhất thời không biết nói gì.
Tam Hoàng Tử hiển nhiên cũng ý thức được bản thân trước kia đều là giả vờ thâm tình, bây giờ như vậy thật sự là quá mức vô tình.
Hắn vội vàng muốn nói gì đó để cứu vãn, nào ngờ bên cạnh lại có người bước ra.
Tứ hoàng tử hướng về phía trên thi lễ: “Hoàng thượng, Chiêu Nhân việc này vốn vô tội, hơn nữa nàng ấy còn chưa vào Nguyễn gia, không tính là con gái của tội nhân.”
Hắn nói lời này, mọi người đều nghĩ là đang muốn cầu xin cho Đường Chiêu.
Ai ngờ đâu câu tiếp theo hắn lại nói: “Từ nhỏ nhi thần đã mến mộ Chiêu Nhân, trước kia nghĩ đến tam ca một lòng hướng về người, nên không muốn tranh giành, nhưng hiện giờ tam ca đã vô tâm, vậy nhi thần muốn xin được ban hôn, cưới Chiêu Nhân làm chính phi.”
Lời vừa dứt, cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc.
Lộc Minh Hoàng có lẽ cũng bị kinh ngạc, nửa ngày không nói nên lời.
Giữa lúc yên tĩnh, Đường Chiêu bỗng nhiên phủ phục, giọng nói trong trẻo vang lên trong triều đường.
"Hoàng thượng, dân nữ có lời muốn thưa."
Xoạt một cái, ánh mắt của tất cả mọi người lại đổ dồn vào nàng.
Mọi người đều muốn xem nàng sẽ lựa chọn như thế nào.
Lộc Minh Hoàng cũng muốn biết nàng sẽ lựa chọn như thế nào, bèn gật đầu nói: "Nói đi."
Đường Chiêu dõng dạc nói: "Bẩm Hoàng thượng, dân nữ là con gái của Nguyễn Gia, dù thế nào cũng nên đi cùng người nhà, hơn nữa 18 năm qua, dân nữ và người thân xa cách, chưa từng phụng dưỡng, nay nhận nhau, cũng hy vọng sau này có thể phụng dưỡng thật tốt, bù đắp 18 năm thiếu sót, vì vậy, dân nữ khẩn cầu Hoàng thượng cho phép dân nữ cùng người nhà đến Bắc Cương."
Yên tĩnh, tĩnh lặng như tờ.
Trước đây, bất kể là ai gặp phải chuyện này, đều muốn phủi sạch chạy trốn, không có ai còn muốn lao đầu vào.
Bắc Cương là nơi nào chứ, là nơi khổ hàn nhất.
Nói không chừng chưa đến Bắc Cương đã chết trên đường rồi.
Hiện giờ bên ngoài đang loạn lạc, vừa lũ lụt vừa hạn hán, chỉ cần là người có chút đầu óc đều muốn trốn trong hoàng thành, dù sao cũng an ổn.
Huống chi Tứ hoàng tử còn nói muốn cưới nàng làm phi, từ bỏ vinh hoa phú quý và cuộc sống an nhàn đến Bắc Cương chịu khổ, kẻ ngốc cũng không làm.
Nhưng lời nói của Đường Chiêu lại khiến một số người cảm động.
Thời đại này lấy hiếu làm đầu, không nghi ngờ gì nữa, lời nói hiếu thảo của Đường Chiêu đã chiếm được thiện cảm của không ít người.
Lúc này, Nguyễn Trọng Minh lại kích động nói: "Hoàng thượng, tội thần chưa từng nuôi nấng nàng, nàng dĩ không có trách nhiệm hiếu thuận, Đường... Chiêu cô nương còn nhỏ tuổi, đột ngột gặp phải biến cố, nhất thời nghĩ sai, còn xin Hoàng thượng đừng nên để tâm."
Tứ hoàng tử cũng kịp phản ứng, vội vàng nói: "Đúng vậy, Chiêu Nhân, nếu muội lo lắng người nhà ở Bắc Cương, chờ sau này có cơ hội, ta có thể cùng muội đến Bắc Cương thăm nom."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















