Đường Chiêu phủ phục hành lễ, “Trước ngày hôm nay, dân nữ hoàn toàn không biết.”
Lộc Minh Hoàng đế gật đầu, sau đó bắt đầu tuyên bố kết quả.
Quả nhiên như Đường Chiêu dự liệu, mặc dù Nguyễn gia không biết sự tình, nhưng việc này là do hạ nhân trong phủ gây ra, tội đồng mưu nghịch, cả nhà bị đày đi biên ải phương Bắc, ba đời không được tham gia khoa cử.
Về phần Đường Chiêu, bởi vì cũng là người bị hại, cho nên chỉ bị tước hết phong thưởng, do đích nữ của thừa tướng tiếp nhận, đi hay ở đều do Đường gia quyết định.
Nghe vậy, Đường Nguyên Triều còn chưa lên tiếng, phu nhân thừa tướng đã lớn tiếng mắng: “Hoàng thượng, nó khiến cho vợ chồng thần và nữ nhi ruột thịt xa cách 18 năm, thứ ác đồ này, Đường gia ta nhất định không giữ lại, về sau nó sống chết ra sao, Đường gia ta không còn liên quan!”
Văn võ bá quan không khỏi nhìn sang, trên mặt mỗi người một vẻ.
Có người cảm thấy như vậy là quá đáng, dù sao cũng nuôi dưỡng 18 năm, nói bỏ là bỏ, thật sự là quá mức vô tình.
Nhưng cũng có người cho rằng đây là lẽ thường tình, vô duyên vô cớ bị chia cắt với máu mủ ruột thịt, nuôi nấng nữ nhi của người khác, bất luận là ai cũng sẽ sinh lòng oán hận và giận chó đánh mèo.
Chỉ có Đường Chiêu cúi đầu, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Tuy rằng nàng có một nửa khả năng vẫn là nữ nhi của hai người này, nhưng nàng đối với bọn họ không hề có chút tình cảm nào.
18 năm nay linh hồn nàng lúc tỉnh lúc mê, cũng có tất cả ký ức của nguyên chủ.
Nhưng càng hiểu rõ hơn những người xung quanh đối xử tốt với nàng, tất cả đều là đang hoàn thành nhiệm vụ, căn bản không hề có chút tình cảm nào.
Nàng tự nhiên cũng sẽ không bỏ ra nửa phần tình cảm.
Nàng liếc mắt nhìn Nguyễn Trọng Minh, trong lòng thở dài.
Nhất thời bầu không khí trong triều trở nên có chút lúng túng và kỳ quái.
Thế nhưng lúc này lại có người bước ra, dò hỏi chuyện hôn sự của Đường Chiêu và Tam Hoàng Tử.
Rõ ràng là phe cánh của Tam Hoàng Tử, câu nào câu nấy đều đang nói Đường Chiêu đã là tội nhân, không xứng với Tam Hoàng Tử.
Chuyện này xem ra Lộc Minh Hoàng đế cũng có chút đau đầu.
Xét cho cùng ai mà không biết Tam Hoàng Tử và Đường Chiêu tình đầu ý hợp, thề non hẹn biển, lẽ ra Đường Chiêu nếu vô tội, cũng có thể gả cho hoàng tử.
Nhưng hôn ước lại là với đích nữ của thừa tướng, việc này thật khó xử.
Bởi vậy tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tam Hoàng Tử.
Tam Hoàng Tử da mặt căng ra.
Lúc này Lộc Minh Hoàng đế đột nhiên trầm giọng nói: “Tam Hoàng Tử, ngươi và Đường Chiêu còn có hôn ước, hiện giờ ngươi có nguyện ý tiếp tục thực hiện hôn ước, cưới Đường Chiêu vào phủ làm phi?”
Mọi người đều nghĩ Tam Hoàng Tử ít ra cũng sẽ làm ra vẻ một chút.
Nào ngờ hắn lại đỏ mặt tía tai, chính trực nói: “Phụ hoàng, Đường Chiêu hiện giờ là con gái của tội nhân, sao có thể làm chính phi của hoàng tử, làm ô uế dòng máu hoàng thất.”
Trong đại điện nhất thời im lặng hồi lâu.
Lật mặt cũng thật nhanh, không biết là ngu ngốc hay là vô tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)