Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đường Chiêu, ngươi thấy thế nào." Lộc Minh Hoàng lên tiếng.
Đường Chiêu đứng thẳng người, vẻ mặt kiên định chưa từng có: "Dân nữ chỉ nguyện cùng người nhà đồng cam cộng khổ."
"Đường đại nương tử, con..."
Nguyễn Trọng Minh còn muốn nói gì đó, Đường Chiêu chỉ cười với ông ấy: "Con đã quyết định rồi, phụ thân đừng nói nữa."
Một tiếng phụ thân, lập tức khiến Nguyễn Trọng Minh đỏ hoe hốc mắt, cổ họng nghẹn ngào, cũng không nói nên lời.
Mà thừa tướng phu nhân cũng không nhịn được quay đầu nhìn nàng, không biết tại sao, trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, như thể có thứ gì đó đã biến mất.
Ánh mắt của Nguyễn Lâm Ngọc lóe lên, lập tức cúi đầu nói: "Nương, Đường Chiêu cũng là người vô tội, hay là đừng đuổi đi."
Thừa tướng phu nhân nghe vậy, cúi đầu nhìn thấy dáng vẻ nghẹn ngào của con gái, liền đau lòng không thôi, vội vàng thấp giọng kiên định nói: "Không được, con nhỏ đó đã cướp đi 18 năm cuộc đời của con, sao nương có thể cho phép nó tiếp tục ở lại hưởng phúc, nó chịu khổ cũng tốt, như vậy mới có thể đền bù những năm tháng khổ cực của con."
Nguyễn Lâm Ngọc mím môi, trên mặt mang theo do dự, nhưng cuối cùng cũng không nói nữa, chỉ là lại rúc vào lòng thừa tướng phu nhân.
Nơi này chỉ có bấy nhiêu người, lời nói của hai mẹ con dĩ nhiên lọt vào tai người khác, bao gồm cả Đường Chiêu.
Nguyễn Lâm Ngọc vừa oán hận vừa đắc ý nhìn nàng.
Đáng tiếc biểu cảm của Đường Chiêu không hề thay đổi, mà kiên định chờ Lộc Minh Hoàng cho phép.
Tứ hoàng tử nghiến răng nghiến lợi, muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói.
Dù sao nếu hắn ta biểu hiện quá rõ ràng, rất khó đảm bảo sẽ không khiến người khác nghi ngờ.
Lúc này Lộc Minh Hoàng lên tiếng.
“Nếu đã là nguyện vọng của ngươi, trẫm sẽ thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo, cho phép ngươi đi theo tới Bắc Cương, không luận tội.”
Tức là đi cùng với đội ngũ bị đày đi là được, không cần phải mang theo gông cùm như tội nhân.
“Tạ ơn Hoàng thượng." Đường Chiêu cúi đầu tạ ơn.
Nàng cởi bỏ hoa phục ngay tại công đường, được Lộc Minh Hoàng cho phép cùng Nguyễn Trọng Minh bị đưa về đại lao.
Trong ngục giam, những người còn lại của Nguyễn gia cũng bị đưa đến giam chung một chỗ.
Nói là cả nhà nhưng cũng chỉ có vài người.
Nguyễn Trọng Minh chỉ là một viên Ngũ phẩm viên ngoại lang, làm quan lại luôn thanh liêm, cả nhà đều dựa vào bổng lộc của ông ấy mà sống, cho nên gia sản cũng chẳng dư dả.
Nguyễn Trọng Minh hiện có ba con trai, hai con gái.
Trưởng tử Nguyễn Lâm Thuỵ hai mươi hai tuổi, trước kia làm một tiên sinh dạy học bình thường trong tư thục.
Con trai thứ hai Nguyễn Lâm Giác mười chín tuổi, năm nay vừa thi đậu Tú tài, danh tiếng vang xa, đáng lẽ ra tiền đồ vô lượng.
Bất quá, kế thất sau khi sinh hạ một cặp long phượng thai thì qua đời.
Nguyễn Lâm Thuỵ có một người vợ là Nguyễn Lý thị, tên Thanh Nhã, là con gái nhà thương gia.
Nguyễn Lâm Giác cũng đã có một vị hôn thê, vốn là cuối năm nay thành thân.
Lúc mấy người bị áp giải vào đại lao đều còn đang ngơ ngác.
Hai tiểu oa nhi vừa nhìn thấy phụ thân, lập tức nhào tới ôm chân khóc nức nở.
Những người còn lại cũng kích động liên tục hỏi han tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)