Nguyễn Trọng Minh nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, trong lòng ông ấy cũng là một tiếng thở dài.
Chỉ trong một ngày bỗng từ trên mây rơi xuống vực thẳm, quả thật là một đứa trẻ đáng thương.
Bất kể nàng có phải là con gái của ông ấy hay không, chỉ hy vọng Hoàng thượng có thể vì chút sủng ái ngày xưa mà khoan dung với nàng.
Đúng lúc này, xung quanh vang lên một trận xôn xao nhẹ.
Sau đó liền nghe thấy giọng nói the thé của Trung quan vang lên.
"Khải tấu Hoàng thượng, máu của Nguyễn đại nhân và Đường đại nương tử đã hòa vào nhau, hai người quả thật là cốt nhục chí thân."
Nghe vậy, những người khác còn chưa kịp phản ứng, Thừa tướng đã lập tức đau buồn quỳ rạp xuống đất, hô lớn: "Xin Hoàng thượng làm chủ cho thần cùng nữ nhi của thần!"
Phu nhân Thừa tướng cũng kéo Nguyễn Lâm Ngọc quỳ xuống, khóc lóc cầu xin làm chủ.
Hai mẹ con ôm nhau khóc thành một đoàn.
Đường Chiêu vô thức quay đầu nhìn.
Lại vừa hay nhìn thấy khuôn mặt của Nguyễn Lâm Ngọc, nhất thời lại ngẩn ra, sau đó ánh mắt liền trở nên phức tạp.
Cho dù dung mạo quả thật có vài phần tương tự với phu nhân Thừa tướng, nhưng một đôi phu thê hai mí, làm sao có thể sinh ra một đứa con một mí.
Nghĩ đến điều gì, nàng quay đầu nhìn về phía các vị Hoàng tử.
Chỉ là những vị Hoàng tử ngày xưa từng trăm phương ngàn kế lấy lòng nàng lúc này người thì lảng tránh, kẻ thì xem kịch hay.
Chỉ có Tam Hoàng Tử là đón lấy ánh mắt của nàng, lại là trừng mắt nhìn, biểu cảm cực kỳ vặn vẹo.
Không biết vì sao trong lòng Đường Chiêu đột nhiên dâng lên vài phần tiếc nuối.
Tiếc là ý thức của nguyên chủ đã hoàn toàn tiêu tán, nếu không thì nên để nàng ta được nhìn rõ bộ mặt thật của tên tra nam kia.
Mấy năm nay nàng trơ mắt nhìn nguyên chủ não tàn vì yêu đương suýt chút nữa bị chọc tức chết.
May mà mấy lần nàng ta suýt nữa bị tên tra nam kia dụ dỗ lên giường, nàng đều giãy giụa tỉnh lại tiếp quản thân thể.
Nếu không thì thật sự phải tự sát rồi tìm một thân thể khác.
Bất quá lúc này nàng cũng cơ bản đã hiểu rõ.
Nếu Nguyễn Lâm Ngọc không phải là nữ nhi của Thừa tướng, vậy thì ván này chính là một vở kịch giả tạo.
Là ai muốn bày mưu tính kế nàng như vậy, kỳ thật không khó để đoán.
Nàng và Tam Hoàng Tử hôn kỳ sắp đến, hai năm nay thân thể của Lộc Minh Hoàng ngày càng suy yếu, một khi Tam Hoàng Tử trở thành Thái tử, nói không chừng lập tức sẽ thành Tân quân.
Những người này nhất định sẽ không trơ mắt nhìn Tam Hoàng Tử được lập làm Thái tử.
Cho nên đây là một cái bẫy, một cái bẫy nhắm vào Tam Hoàng Tử.
Vậy thì cái bẫy này không có cách nào giải sao?
Không, kỳ thật rất dễ giải, chỉ cần nhỏ máu nhận thân với Thừa tướng một lần nữa là được.
Bất luận bọn họ giở trò gì, nàng đều có thể dùng dị năng cho ra một đáp án khiến bọn họ hài lòng.
Nhưng vì sao nàng lại phải giải oan, đây chẳng phải là cơ hội tốt để thoát khỏi triều đường hay sao.
Nhất thời cả triều đường chìm vào tĩnh lặng.
Trầm mặc hồi lâu, Lộc Minh Hoàng đế mới lên tiếng, không đáp lời thừa tướng, chỉ hỏi: “Đường Chiêu, việc này ngươi có biết không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)