Giữa đại điện rộng lớn, chỉ vang vọng giọng nói trong trẻo của Đường Chiêu.
Mọi ánh mắt đều bất giác hướng thẳng về ngai vàng.
Tiếc là thần sắc của Lộc Minh Hoàng bị bức rèm trân châu che khuất, không ai nhìn rõ được.
Nhưng thấy ông lặng im hồi lâu, mọi người đã ngầm đoán được thái độ.
Xưa nay, từ khi Đường Chiêu chào đời, Lộc Minh Hoàng luôn hết mực yêu thương, thường để nàng theo bên cạnh, đích thân dạy dỗ, thậm chí còn miễn cho nàng lễ bái.
Cũng chưa từng có lúc lạnh nhạt với nàng như hôm nay.
Một lúc sau, Lộc Minh Hoàng mới khẽ giơ tay.
Nhưng không phải để miễn lễ cho nàng đứng dậy, mà là ra hiệu cho trung quan thay lời.
Trung quan hiểu ý, tiến lên dõng dạc giải thích rõ sự tình.
“Nguyễn đại nhân, Đường đại tiểu thư, mời.” trung quan tiến lên, ra hiệu cho hai người.
Đường Chiêu mím môi, theo bản năng quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh người được cho là cha ruột của nguyên chủ.
Trong lòng thoáng nghĩ: Người này cũng thật xui xẻo quá đi.
Theo lời khai, vì lão nô của Nguyễn phủ vốn là môn khách của Nguyễn Trọng Minh mắc nợ chồng chất, nên mới đồng ý tráo con với bà tử của Tướng phủ.
Sự việc diễn ra trong bí mật, người nhà họ Nguyễn hoàn toàn không hay biết gì.
Nhưng nhà họ Nguyễn dù có "không biết không có tội", thì tội khi quân vẫn khó tha, nhất là chuyện lại liên quan đến “thiên mệnh chi nữ”.
Lộc Minh Hoàng chắc chắn sẽ xử nặng để xoa dịu Tướng phủ.
Từ cách trung quan xưng hô, vị này hẳn cũng là quan viên, chức vị cũng không nhỏ.
Chỉ là… khi nhìn kỹ, đồng tử Đường Chiêu bỗng co lại, môi nàng khẽ động, suýt nữa thì buột miệng gọi “cha”.
Nguyễn Trọng Minh cũng đúng lúc quay sang nhìn nàng.
Ánh mắt ông ấy nặng nề, xen lẫn phức tạp dường như đã đoán trước kết cục chẳng lành của Nguyễn gia.
Cái nhìn xa lạ ấy khiến cơn xúc động của nàng lập tức nguội lạnh.
Mọi người thấy Đường Chiêu đúng đó sững sờ, sắc mặt tái nhợt, đều cho rằng nàng bị đả kích quá mạnh, không khỏi lộ vẻ thương cảm.
Nguyễn Trọng Minh đã đưa tay, để người hầu rạch một đường, nhỏ một giọt máu vào chậu nước.
Đường Chiêu vẫn ngẩn người, trung quan gọi mấy lần cũng không đáp.
Tưởng nàng cố ý chống cự, y bèn nói một tiếng “xin đắc tội”, rồi nắm lấy tay nàng, rạch xuống một dao ở đầu ngón tay.
Cơn đau khiến nàng bừng tỉnh.
Nhưng ngay lập tức, nàng lại quay phắt sang nhìn Nguyễn Trọng Minh, tim đập dồn dập.
"Không thể nào chứ! Giống thật… giống đến kinh ngạc!"
Diện mạo của người tên Nguyễn Trọng Minh này, cơ hồ giống hệt cha nàng ở kiếp trước.
Nói là “cơ hồ” vì khóe mắt ông có thêm một nốt ruồi nhỏ, trên môi là ria mép gọn gàng;
còn cha nàng thì quanh hàm râu ria mọc rậm rạp, trên mặt để lại một vết sẹo dài dấu ấn của một anh hùng sống sót sau tận thế.
Ánh mắt nàng dừng lại ở nốt ruồi đen ấy.
Trong lòng Đường Chiêu bỗng trống rỗng, sống mũi cay xè, hốc mắt đỏ hoe.
Từng mảng ký ức tưởng chừng như xa xăm, nỗi nhớ bị kìm nén suốt bao lâu nay, giờ đây ào ạt ùa về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)