Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cự Tuyệt Hoàng Tử, Ta Mang Theo Vật Tư Sống Đời Lưu Đày Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Sống nhiều năm trong cung, bà tử vốn cũng biết khi nào tiến khi nào lui, liền khom người hành lễ:

“Là lão nô suy nghĩ chưa chu toàn. Chúng nô tỳ sẽ chờ ở bên ngoài, xin tiểu thư mau mau chuẩn bị.”

Nói xong, bà ấy dẫn tất cả lui ra, ngay cả người chải tóc thay y phục cũng không ở lại.

Hành động ấy lại vừa khéo hợp ý Đường Chiêu.

Nàng liếc qua cửa ra vào và cửa sổ đều đã khép kín, liền xoay người vào nội thất.

Từng cánh tủ trong chiếc giường lớn được mở ra, để lộ hơn mười chiếc rương lớn nhỏ xếp ngay ngắn.

(Chiếc giường lớn ấy như một gian phòng thu nhỏ: bên trong có giường ngủ, trường kỷ, bàn, bàn trang điểm…; nha hoàn hầu ngủ trên giường nhỏ đặt trong giường lớn.)

Từ hai năm trước, khi linh hồn nàng được chữa trị và hoàn toàn tiếp quản thân thể này, Đường Chiêu đã bắt đầu chuẩn bị cho ngày rời đi.

Nhân dịp cuối năm thành hôn, nàng mượn cớ sắm của hồi môn, đem rất nhiều vàng bạc chế tác thành vàng lá, trân châu để cất giấu thuận tiện.

Giờ đây, tất cả được nàng thu vào không gian, chỉ để lại những rương trống trả về.

Làm xong, Đường Chiêu mới chậm rãi thay y phục, rồi tiến cung diện thánh.

Lúc này, trên triều đường, trăm quan đứng nghiêm trang thẳng lối, không dám phát ra một tiếng động nào.

Lộc Minh Hoàng ngự trên ngai vàng, phía dưới chính giữa có ba người đang đứng, một người quỳ.

Trong số ba người, người mặc triều phục nhất phẩm là Thừa tướng Lộc Quốc Đường Nguyên Triều.

Ông cau chặt mày, nét mặt nặng như đá đè.

Bên cạnh ông là phu nhân thừa tướng và một nữ lang vận y phục trắng tinh.

Hai người ôm nhau, cúi đầu khẽ nấc lên từng tiếng nhỏ, khiến bầu không khí trên triều thêm phần ngột ngạt.

Phía trái, trong hàng ngũ các hoàng tử, Ngũ hoàng tử đứng bên cạnh Tam hoàng tử, vừa cười vừa nói:

“Ai da, thật là thê thảm.”

Một câu hai nghĩa, chẳng rõ là nói ai.

Sắc mặt vốn lạnh lùng u ám của Tam hoàng tử càng thêm khó coi.

Năm xưa, khi Đường Chiêu ra đời, quốc sư bốc quẻ, để lại lời phán:

“Phúc tinh giáng thế, đế hậu chi tư, vĩnh cố sơn hà, thiên thu vạn đại.”

Rồi ông trút hơi thở cuối cùng.

Ngũ hoàng phân lập, thiên hạ đã ngàn năm không có đế chế thống nhất.

Lời phán ấy chẳng phải ngụ ý: ai có được “thiên nữ” sẽ thống nhất thiên hạ, xưng đế hay sao?

Vì vậy, Lộc Minh Hoàng lập tức hạ chỉ, sắc phong Đường Chiêu làm Thái tử phi.

Cuối cùng, Tam hoàng tử cao tay hơn một bậc, khiến nguyên thân si mê, tưởng như qua năm nay là có thể danh chính ngôn thuận thành thân cùng nàng.

Nào ngờ giờ đây lại xảy ra chuyện bị tráo đổi nữ nhi của thừa tướng.

Nếu Đường Chiêu thật sự không phải con ruột Đường tướng gia, mọi công sức Tam hoàng tử bấy lâu sẽ đổ sông đổ bể.

Khó trách gương mặt hắn lúc này méo mó, khó giấu nổi tâm tình.

Khi Đường Chiêu bước vào, nàng vẫn như mọi khi trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn.

Chỉ tiếc, ánh mắt ấy giờ không còn là yêu thương, mong đợi hay ngưỡng mộ…

Mà là giễu cợt, nghi hoặc, phẫn nộ, thương hại, oán hận, và cả chút hả hê khi người khác gặp nạn.

Đường Chiêu cúi đầu, đi thẳng lên trước, cung kính hành lễ:

“Tiểu nữ tham kiến Hoàng thượng. Nguyện Hoàng thượng vạn an, sơn hà vĩnh cố.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc