Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cự Tuyệt Hoàng Tử, Ta Mang Theo Vật Tư Sống Đời Lưu Đày Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Trong thư phòng yên tĩnh, Đường Chiêu ngồi bên án thư, tay khẽ nâng chú bồ câu trắng.

Ánh sáng xanh lục nhạt trên lòng bàn tay nàng dần tắt, theo đó vết thương trên cánh chim cũng tan biến, thay vào là những sợi lông vũ mới mềm mịn mọc ra.

Chậu hoa nguyệt quý bên cạnh lại nhanh chóng úa vàng, rũ xuống như thể mất đi hết sinh khí.

Nàng vuốt nhẹ đầu chim, giọng dịu dàng:

“Được rồi, vết thương của ngươi đã lành hẳn. Ở lại đây thêm hai ngày nữa, ta sẽ tìm một nơi an toàn để thả ngươi.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Đường Chiêu khẽ nhíu mày, nhanh tay thu cả bồ câu lẫn chậu hoa héo vào trong không gian. Nàng chỉnh lại bộ y phục cầu kỳ trên người, thong thả nói:

“Vào đi.”

Cửa bật mở, một nha hoàn hấp tấp chạy vào, vẻ hoảng loạn:

“Tiểu thư, không xong, không xong rồi!”

Đường Chiêu chậm rãi nâng ấm trà, rót một chén, giọng bình thản:

“Có chuyện gì thì từ từ nói.”

“Ôi chao, tiểu thư vẫn còn tâm trạng uống trà ư! Có người xông vào cửa cung kêu oan kia!”

Động tác rót nước của nàng khựng lại. Đường Chiêu ngẩng mắt nhìn nha hoàn, mày khẽ nhíu:

“Kiện ta sao?”

Nha hoàn sững người, rồi vội xua tay:

“Không phải kiện tiểu thư… nhưng có liên quan đến người.”

Đường Chiêu đặt chén trà xuống, giọng trầm hơn:

“Nói cho rõ.”

Nha hoàn hít một hơi, kể gấp:

“Sáng nay, trong buổi chầu, có một nữ lang cầm huyết thư, gõ trống kêu oan. Nàng ta nói có người trong Tướng phủ dùng thuật pháp hoán đổi, năm xưa đã tráo đổi hài tử của Tướng phủ. Nàng ta mới là nữ nhi ruột thịt của Đường tướng gia.”

Trên triều, hầu như ai cũng biết Đường Chiêu là “thiên mệnh chi nữ” do quốc sư đích thân bói ra, định sẵn có thể giúp Lộc Quốc vững bền non nước, quốc thái dân an.

Nếu thật sự xảy ra chuyện thiên nữ bị tráo đổi, thì khác nào là lừa dối quân thượng.

Sắc mặt bà tử âm trầm, nha hoàn lập tức đoán có việc chẳng lành, liền tức tốc chạy về trước báo tin.

Nhưng nàng ta chỉ đến sớm hơn xe ngựa một chút.

Đường Chiêu vừa quay đầu đã thấy bà tử dẫn theo vài gia đinh tiến vào.

Khí thế kia chẳng khác nào đến để bắt người.

Trong lòng nàng trầm xuống. Xem ra chuyện bị ôm nhầm rất có khả năng là thật.

Bà tử đứng ngoài cửa một lúc, rõ ràng là cố chờ nha hoàn nói xong, rồi mới bước vào, quan sát phản ứng của Đường Chiêu muốn biết nàng có hay tin trước hay không.

Đáng tiếc, bà ta chẳng nhìn ra được gì.

Hai năm gần đây, vị tiểu thư này ngày càng khó đoán.

Bà tử cúi người hành lễ:

“Tiểu thư, Hoàng thượng phái trung quan tới tuyên người vào cung. Mời tiểu thư theo lão thân đến đại sảnh tiếp chỉ.”

Ánh mắt Đường Chiêu thoáng lóe sáng.

Nàng gật đầu:

“Ta thay y phục một chút rồi đi.”

Bà tử lại nhíu mày, giọng nghiêm:

“Tiểu thư, đừng để lỡ giờ.”

Đường Chiêu nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành nụ cười lạnh:

“Mụ mụ oai phong thật. Người ngoài không biết còn tưởng mụ mụ mới là trung quan. Chẳng lẽ mụ muốn ta mặc thường phục đi gặp Thánh thượng? Nếu mạo phạm long nhan, mụ gánh nổi tội này sao?”

Sắc mặt bà tử khẽ đổi, rõ ràng không ngờ nàng lại nói vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc