Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Duyệt nhếch môi: "Vẫn là mẹ nhìn xa trông rộng."
Thang Huệ không giống mấy người phụ nữ thiển cận ngu ngốc, bà ta hiểu rõ đạo lý thay vì gây thù chuốc oán thì chi bằng biến đối phương thành người để mình sử dụng. Vì thế bao năm qua chuyện ăn mặc chi tiêu chưa từng để Thẩm Quy Ninh chịu thiệt, làm vậy nhà họ Thẩm có ơn với cô, chỉ cần nắm được điểm này là có thể dễ dàng kiểm soát cô.
Tất nhiên còn một lý do nữa, vợ chồng bà ta đối xử với cháu gái như con đẻ sẽ được người ngoài ngợi khen, từ đó giành được tiếng thơm, cũng làm hình tượng doanh nhân của Thẩm Hoành Lâm đáng tin cậy hơn.
Một mũi tên trúng hai đích, tội gì không làm.
Bên ngoài nhà kính trồng hoa, cả người Thẩm Quy Ninh cứng đờ, lồng ngực dấy lên cơn đau nhói chi chít như kim châm, gần như sắp không thở nổi.
Giọng Thang Huệ vẫn tiếp tục: "Nghe nói cậu hai nhà họ Chu đã bắn tiếng không cho phép bất kỳ công ty nào ký hợp đồng với Thẩm Quy Ninh. Nếu nó còn không nghe lời, ba con sẽ khóa thẻ của nó lại. Đến lúc cùng đường bí lối, chẳng phải nó vẫn sẽ ngoan ngoãn đi liên hôn sao."
Trời tháng Tám, Thẩm Quy Ninh bỗng thấy toàn thân lạnh toát, bất giác siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt.
Cô thế mà lại ngốc nghếch nghĩ đến việc đổi đối tượng liên hôn để kiếm lợi cho nhà họ Thẩm, có ngờ đâu những người gọi là người nhà ấy từ đầu đến cuối chỉ xem cô là công cụ để lợi dụng.
Cô vốn tưởng cậu mợ ít nhiều cũng có chút tình thân với mình, nhưng hiện thực đã tát cô một cú thật đau.
Làm gì có ân tình nào, chỉ là lừa dối và lợi dụng mà thôi.
Lớp ngụy trang bao năm nay bị xé toạc, bên dưới là ung nhọt thối rữa, bốc mùi hôi thối.
Hai mẹ con mải nói chuyện nên không nhận ra có người thứ ba đang ở đó.
Đổi chủ đề, Thang Huệ hỏi Thẩm Duyệt: "Lễ phục trang sức chuẩn bị xong chưa? Tiệc từ thiện ngày kia ráng thể hiện cho tốt, kết giao thêm nhiều bạn khác giới, lựa chọn kỹ càng, sớm tìm một đối tượng thích hợp."
"Con chuẩn bị xong rồi, vì cái váy mặc hôm tiệc tối ngày kia mà mấy nay con toàn giảm cân thôi."
"Nghe nói Cù tiên sinh ở Bắc Kinh cũng sẽ tới, nếu con có cơ hội làm quen với người đàn ông như thế thì sau này nhà họ Thẩm không cần lo lắng gì nữa."
Thẩm Duyệt gật đầu: "Vâng, con biết mà mẹ."
Thẩm Quy Ninh buông lỏng lòng bàn tay cứng đờ, xoay người, lặng lẽ rời đi.
Bên tai tràn ngập những lời lẽ sắc bén kia khiến đầu óc cô rối bời.
Cô ép buộc bản thân bình tĩnh lại, không thể ngồi chờ chết.
Ai có thể không sợ nhà họ Chu?
Trong lòng chợt nảy ra một cái tên, chiếm trọn lý trí của cô.
Cù Yến Từ.
Nếu có được sự che chở của Cù tiên sinh thì sẽ chẳng ai dám động vào cô.
Nhưng làm thế nào mới có thể leo lên được vị Cù tiên sinh cao cao tại thượng kia?
Nửa tiếng sau, Thang Huệ và Thẩm Duyệt bưng bình hoa đã cắm xong vào nhà, thấy Thẩm Quy Ninh đi từ cầu thang xuống, cả hai đều sững sờ.
Thang Huệ ngạc nhiên: "Quy Ninh, cháu về lúc nào thế?"
Thẩm Quy Ninh sắc mặt như thường: "Cháu mới về một lúc thôi ạ, lên phòng thay bộ đồ."
"Về là tốt rồi, mâu thuẫn với cậu cháu cũng đâu cần mấy ngày không về nhà chứ." Thang Huệ đi tới, dịu dàng khuyên giải: "Quy Ninh, cháu đừng để bụng, cậu cháu cũng vì chuyện công ty nên mới sốt ruột quá thôi."
Nhưng Thẩm Quy Ninh chỉ thấy buồn nôn.
Hóa ra con người có thể giả tạo đến mức này, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, trong bông giấu kim.
Thẩm Duyệt kéo Thẩm Quy Ninh ngồi xuống sô pha: "Em họ, mấy hôm nay em đi đâu thế?"
"Em ở nhà bạn." Thẩm Quy Ninh thản nhiên rút tay về. "Hôm nay cuối tuần, sao cậu không ở nhà ạ?"
Thang Huệ thở dài thườn thượt: "Dạo này công ty nhiều việc quá, cậu cháu tăng ca mấy ngày liền rồi, ăn ngủ không ngon, sức khỏe ngày càng kém, mợ lo chết đi được."
Thẩm Quy Ninh cúi đầu im lặng.
Thang Huệ nhân đó lái câu chuyện sang việc chính: "Quy Ninh, cháu đi xin lỗi cậu hai nhà họ Chu một tiếng được không? Hợp tác lần này rất quan trọng với nhà họ Thẩm, nếu hỏng thì báo cáo doanh thu quý sau của công ty sẽ thê thảm lắm, đến lúc đó cái ghế chủ tịch của cậu cháu chưa chắc đã ngồi vững, trong giới lại có biết bao kẻ đang chờ xem nhà họ Thẩm lụn bại."
Thẩm Quy Ninh giả vờ do dự, hồi lâu mới buông lời: "Vâng, cháu có thể đi xin lỗi."
"Thế thì tốt quá, cậu hai nhà họ Chu để ý cháu, chắc cũng không làm khó cháu quá đâu." Thang Huệ không quên an ủi cô: "Có điều vẫn tủi thân cho cháu rồi."
Diễn xuất giỏi thật.
Thẩm Quy Ninh cũng biết diễn: "Mợ à, cháu nghe nói ngày kia có buổi tiệc từ thiện, chắc chắn người nhà họ Chu cũng tới, hay là cháu đi cùng cậu, tiện thể tìm cậu hai nhà họ Chu xin lỗi luôn."
Thang Huệ khó xử: "Nhưng thiệp mời chỉ có hai tấm, cậu cháu định đưa Duyệt Duyệt đi cùng."
Tiệc tối từ thiện mỗi năm một lần ở Cảng đảo rất long trọng, hơn nữa còn có quy định về người tham dự, chỉ những doanh nghiệp quyên góp trên mười triệu mỗi năm mới có tư cách tham gia. Người đến đa phần đều là tỷ phú hàng đầu, nhân vật tinh anh trong các giới.
Nhà họ Thẩm cắn răng làm từ thiện chính là để mở rộng quan hệ trong những dịp như thế này.
Thẩm Quy Ninh cụp mắt: "Cháu không dám tìm cậu hai xin lỗi một mình đâu, sợ anh ta lại muốn ép buộc cháu… Những dịp trang trọng như tiệc từ thiện, chắc chắn anh ta sẽ phải kiêng dè, không dám làm chuyện gì không phải phép."
Thang Huệ suy đi tính lại: "Vậy thế này, mợ nói với cậu cháu xem sao, bảo ông ấy nghĩ cách kiếm thêm một tấm thiệp mời nữa."
"Vâng, thế cháu về phòng tìm lễ phục đây ạ."
"Ừ."
Thẩm Quy Ninh đứng dậy lên lầu.
Trong tủ quần áo còn hai bộ lễ phục chưa mặc, cô chọn một bộ kiểu dáng đơn giản, màu sắc nhã nhặn.
Bình thường cô ít dự tiệc nên quần áo và trang sức không nhiều, vì thế lại xuống lầu tìm Thẩm Duyệt: "Chị, em có bộ lễ phục màu xanh nhạt nhưng không có trang sức phối cùng, chị nhiều trang sức thế, có thể tặng em một bộ được không?"
Thẩm Duyệt ngẩn ra: "Chị…"
Đám trang sức đó đều là những món cô ta yêu thích, bộ nào cũng đắt tiền, sao mà nỡ cho được.
Thang Huệ nháy mắt, kịp thời lên tiếng: "Không sao đâu Duyệt Duyệt, con đưa Quy Ninh đi chọn một bộ con bé thích đi."
Thẩm Quy Ninh mỉm cười: "Cảm ơn mợ, cảm ơn chị."
Khóe miệng Thẩm Duyệt cứng đờ.
Thẩm Quy Ninh tiếp tục ra vẻ ngoan ngoãn lấy lòng: "Biết ngay chị đối tốt với em nhất mà."
Tối đó, Thẩm Duyệt tủi thân tìm Thang Huệ than thở: "Mẹ, Thẩm Quy Ninh lấy mất sợi dây chuyền ngọc lục bảo con thích nhất rồi, cái đó con mua tận ba mươi vạn lận đấy!"
Thang Huệ nắm tay cô ta vỗ nhẹ: "Sau này mua cái tốt hơn, hoặc đợi qua tiệc từ thiện, con tìm cớ đòi lại dây chuyền là được. Trước mắt quan trọng nhất là để Thẩm Quy Ninh đi xin lỗi Chu Thế Lâm, chốt xong vụ hợp tác với nhà họ Chu, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót nữa."
Chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, nếu cứu vãn được vụ hợp tác mấy chục triệu thì chẳng thấm vào đâu.
Đêm khuya.
Thẩm Quy Ninh mất ngủ, nằm trên giường lặng lẽ nhìn trần nhà.
Tâm sự nặng nề tắc nghẹn trong lồng ngực.
Không biết Cù tiên sinh có đến tiệc từ thiện hay không, cô chỉ có thể đánh cược vận may một lần.
Người đàn ông như thế, một khi dây vào, hậu quả thật khó lường.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác, thay vì bị coi như công cụ liên hôn gả cho Chu Thế Lâm, chi bằng lấy lòng Cù tiên sinh để được anh che chở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
