Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 9: Là Cô Mơ Tưởng Hão Huyền

Cài Đặt

Chương 9: Là Cô Mơ Tưởng Hão Huyền

Tiệc từ thiện năm nay được tổ chức tại sảnh tiệc tầng một khách sạn Bán Đảo, quy mô hoành tráng, khung cảnh vô cùng long trọng.

Trước khi khách khứa đến nơi, quản lý đã kiểm tra hiện trường hết lần này đến lần khác để đảm bảo không xảy ra sai sót gì.

Nhân viên tiếp đón cũng đã đứng đợi sẵn ở cửa từ sớm.

Tầm bảy giờ, những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau chạy tới, nhiều đến mức nhìn không xuể.

Trên chiếc xe chuyên dụng, Thẩm Hoành Lâm nghiêm mặt nhìn Thẩm Quy Ninh: "Vào trong tiệc không được chạy lung tung, càng không được đắc tội với các vị khách khác."

Ai cũng là những nhân vật không thể dây vào đâu.

Hiện giờ nhà họ Thẩm đang thất thế, tuyệt đối không thể gây thù chuốc oán thêm nữa.

Thẩm Quy Ninh ngoan ngoãn đáp: "Cậu yên tâm, cháu chỉ đến xin lỗi cậu hai thôi ạ."

"Thế thì tốt." Thẩm Hoành Lâm lại dặn dò Thẩm Duyệt: "Lát nữa ba phải đi chào hỏi mấy người bạn cũ, con nhớ để ý em họ con đấy."

Thẩm Duyệt chỉnh lại tà váy, gật đầu: "Vâng thưa ba."

Sau khi xuống xe, Thẩm Hoành Lâm tự động chuyển sang vẻ mặt tươi cười, khách sáo trò chuyện với mọi người.

Thẩm Duyệt dẫn Thẩm Quy Ninh vào sảnh tiệc, tìm một chỗ trong góc ngồi xuống.

Thời gian vẫn còn sớm, khách khứa chưa đến đông đủ.

Phục vụ bưng khay mang điểm tâm ngọt và nước ép tới.

Thẩm Quy Ninh lấy hai chiếc bánh tart trái cây, lễ phép nói cảm ơn.

"Chị họ, chị có muốn ăn chút gì không?"

Thẩm Duyệt lắc đầu: "Chị không đói."

Dù có đói cũng không được ăn, cô ta đang mặc lễ phục bó sát, ăn vào rất dễ lộ bụng nhỏ, sẽ bị người ta chê cười mất, hình tượng danh môn khuê nữ của cô ta không thể bị hủy hoại được.

Thẩm Quy Ninh lại chẳng cầu kỳ thế, đói thì chỉ muốn ăn cho no thôi.

Ánh mắt Thẩm Duyệt rơi xuống cổ cô, viên ngọc lục bảo thượng hạng phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn, làm tôn lên làn da trắng ngần trong suốt, vừa đơn giản lại vừa tươi sáng.

Gương mặt này của Thẩm Quy Ninh quá mức nổi bật, bộ lễ phục vốn chẳng có gì đặc sắc khoác lên người cô cũng trở nên tao nhã và cao quý hơn hẳn, rất hợp với sợi dây chuyền.

Thẩm Duyệt đè nén nỗi khó chịu trong lòng, bắt đầu nghĩ cớ để đòi lại sợi dây chuyền. Bản thân cô ta còn chẳng nỡ đeo mấy lần, dựa vào đâu mà đưa cho Thẩm Quy Ninh chứ.

Khách đến dự tiệc dần đông lên.

Thẩm Duyệt không quên mục đích chuyến này của mình, liếc nhìn mấy vị thiếu gia nhà giàu vừa bước vào cửa: "Quy Ninh, em ngồi đây đừng đi lung tung nhé, chị qua chào hỏi bạn bè một tiếng."

"Vâng." Thẩm Quy Ninh biết tỏng trong lòng, chị họ đang bận tìm kiếm đối tượng đây mà.

Từ nhỏ đến lớn người theo đuổi Thẩm Duyệt không ít, nhưng tính cô ta kiêu ngạo, thân phận không đủ thì cô ta chẳng thèm để vào mắt.

Thẩm Quy Ninh vừa ăn trái cây vừa chằm chằm nhìn về phía cửa lớn.

Cô chẳng quan tâm chuyện khác, chỉ mong đợi được gặp Cù tiên sinh.

Tiếc là tiệc đã bắt đầu nửa tiếng rồi mà anh vẫn chưa xuất hiện.

Ngược lại thì đợi được Chu Thế Lâm tới.

Bàn tay đang cầm ly của Thẩm Quy Ninh siết chặt, vừa nhìn thấy khuôn mặt này là tâm lý cô đã thấy khó chịu.

Chu Thế Lâm mặc bộ vest màu xanh lam trông như con công xòe đuôi đứng trước mặt cô, ánh mắt u ám.

"Thẩm Quy Ninh." Ba chữ này được gã nghiến răng nghiến lợi thốt ra.

Nếu có thể, gã muốn giết chết người phụ nữ này ngay lập tức.

Thẩm Quy Ninh ngồi yên không nhúc nhích, thản nhiên mở miệng: "Cậu hai, cú đá hôm trước tôi không cố ý đâu."

Chu Thế Lâm tức điên người, nếu không phải nể nang hoàn cảnh nơi này, gã nhất định sẽ bóp chặt cổ cô.

"Đây là thái độ xin lỗi của cô đấy à?"

Cú đá đó nặng thế nào trong lòng cô tự rõ.

Thẩm Quy Ninh hơi ngẩng đầu: "Tôi đã nói là không cố ý rồi, anh còn muốn thế nào nữa?"

Câu này nghe y hệt văn mẫu của mấy cô nàng "tra nữ".

Chu Thế Lâm nheo mắt chất vấn: "Nhà họ Thẩm các người chơi tôi à? Còn muốn vụ hợp tác nữa không?"

Thẩm Quy Ninh chẳng hề quan tâm đến vụ hợp tác, cô hạ thấp giọng nhắc lại: "Dù anh có đe dọa thì tôi cũng sẽ không gả cho anh đâu."

Chu Thế Lâm cố sức kiềm chế, ánh mắt khóa chặt người phụ nữ trước mặt: "Cô có tin tôi có thể khiến nhà họ Thẩm các người không sống nổi ở đất Cảng đảo này không?"

"Tôi tin." Thẩm Quy Ninh đáp với giọng nhẹ tênh.

Cô hoàn toàn tin nhà họ Chu có thủ đoạn này, nhưng vinh nhục của nhà họ Thẩm thì liên quan gì đến cô? Đằng nào cô cũng chỉ là một quân cờ.

Chu Thế Lâm cảm giác như đấm vào bông, tốn bao nhiêu sức lực cũng chỉ là công cốc.

"Cô cứ đợi đấy cho tôi, tôi sẽ khiến cô phải khóc lóc quay lại cầu xin tôi." Cuối cùng gã buông lại một câu tàn nhẫn rồi bỏ đi.

Thẩm Quy Ninh mím chặt môi, cúi đầu nhìn điện thoại, đã qua tám giờ, chắc là Cù tiên sinh sẽ không tới nữa.

Cô mím môi, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng.

Thẩm Hoành Lâm và Thẩm Duyệt đang bận rộn kết giao quan hệ, tạm thời không rảnh quản lý cô.

Trong sảnh hơi ngột ngạt, Thẩm Quy Ninh dứt khoát ra ngoài hít thở không khí.

Không khéo là cô vừa mới đi khỏi thì ở cửa đã dấy lên một trận xôn xao nhỏ.

Chủ tiệc cười tươi roi rói tiến lên đón tiếp: "Cù tiên sinh, Chu tiên sinh, hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong…"

Cù Yến Từ và Chu Sùng Lễ cùng nhau đi tới.

Cơ hội hiếm có, không ít người xúm lại ân cần hỏi han.

Cù Yến Từ đại diện cho cả nhà họ Cù, đệ nhất hào môn thế gia ở Bắc Kinh, ai mà chẳng muốn làm quen.

Từ lúc anh bước vào, ánh mắt Thẩm Duyệt đã bị thu hút.

Ai cũng bảo cậu cả nhà họ Chu đẹp trai, khí chất hơn người, nhưng đứng cạnh Cù tiên sinh thì vẫn kém một bậc.

Vị Cù tiên sinh này, tướng mạo và vóc dáng có thể gọi là hoàn hảo, không chê vào đâu được, khí trường mạnh mẽ, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ thanh cao, nhã nhặn.

Tiếc là người vây quanh anh quá nhiều, Thẩm Duyệt đến cơ hội lại gần cũng không có.

Bên phải khách sạn có một khu vườn, hoa cỏ được vun trồng tỉ mỉ tỏa hương thơm ngát, giữa những luống hoa hình vòng cung không theo quy tắc là một hồ nước nhân tạo, đèn sợi đốt treo trên cây, mặt nước phản chiếu ánh sáng loang lổ.

Thẩm Quy Ninh đi dạo dọc theo con đường đá.

Cảnh đêm rất đẹp, nhưng cô thật sự chẳng còn tâm trạng nào để ngắm nghía.

Không gặp được Cù tiên sinh thì phải làm sao đây?

Biết đâu anh đã về Bắc Kinh rồi, là cô suy nghĩ viển vông thôi, vầng trăng trên cao kia đâu phải nói muốn đến gần là đến gần được.

Trong lúc thất thần, bên tai truyền đến mấy tiếng chó sủa.

"Gâu gâu…"

Hình như có người đang dắt chó đi dạo ở đây.

Thẩm Quy Ninh quay lại theo đường cũ.

Đi được nửa đường, một con chó Golden với thân hình to lớn bỗng nhiên lao về phía cô.

"Á!"

Thẩm Quy Ninh sợ hãi hét lên một tiếng, lùi lại theo bản năng, gót giày cao gót giẫm phải hòn đá khiến cơ thể mất trọng tâm ngã xuống đất.

Tiếng bước chân vội vã chạy tới.

Thấy người ngã là Thẩm Quy Ninh, Hàn Dật có chút bất ngờ: "Cô Thẩm, cô không sao chứ?"

Con Golden dường như biết mình gây họa, nằm rạp xuống bên bụi cỏ giả vờ ngoan ngoãn, làm như không liên quan gì đến mình.

Thẩm Quy Ninh ngã khá đau, cẳng tay bị thứ gì đó quẹt rách một đường, những giọt máu rỉ ra trông hơi ghê người trên làn da trắng nõn nà không tì vết.

Đuôi mắt cô ửng đỏ, nén đau ngẩng đầu lên, cũng ngạc nhiên không kém: "Sao lại là anh? Đây là chó anh nuôi à?"

"Không phải, là chó của bạn Cù tiên sinh, xin lỗi đã làm cô sợ." Hàn Dật đưa tay đỡ cô dậy: "Cô bị thương ở đâu? Nó không cắn cô chứ?"

Thẩm Quy Ninh khẽ lắc đầu: "Không có, nhưng tay tôi bị xước rồi."

May là mắt cá chân không sao, nếu không thì thời gian tới cô không múa được mất.

"Cô Thẩm, cô đợi một chút." Hàn Dật thật sự không ngờ lại xảy ra chuyện này, bất đắc dĩ lấy điện thoại ra gọi cho ông chủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc