Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 7: Có Thể Cho Tôi Phương Thức Liên Lạc Không?

Cài Đặt

Chương 7: Có Thể Cho Tôi Phương Thức Liên Lạc Không?

Hàn Dật ngầm đồng ý.

Thẩm Quy Ninh nhìn anh ta với ánh mắt nhòe đi vì mưa, khẩn khoản: "Tôi chỉ muốn trực tiếp nói một tiếng cảm ơn thôi, sẽ không làm mất nhiều thời gian của mọi người đâu, làm ơn đấy."

Hàn Dật do dự hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

Chiếc xe thương vụ đang tạm dừng gần trung tâm thương mại đối diện. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, ánh sáng bên trong hơi tối, đường nét khuôn mặt nghiêng của người đàn ông rõ ràng và sắc nét, thần sắc vẫn luôn thản nhiên, không mảy may quan tâm đến sự vật bên ngoài.

Thẩm Quy Ninh đi theo sau Hàn Dật, chiếc ô rộng lớn càng làm nổi bật vóc dáng gầy gò mảnh khảnh của cô.

Hàn Dật đi đến trước cửa xe xin chỉ thị: "Cù tổng, Thẩm tiểu thư nói muốn trực tiếp cảm ơn ngài."

Cù Yến Từ liếc mắt, ánh nhìn rơi trên người cô gái nhỏ phía sau anh ta.

Hàn Dật lùi sang một bên nhường chỗ.

Trong khoảnh khắc chạm mắt, Thẩm Quy Ninh siết chặt cán ô trong tay. Cô biết bộ dạng lúc này của mình rất nhếch nhác nên không dám lại gần.

Tóc cô ướt đẫm còn đang nhỏ nước, quần áo trên người cũng đã sớm thấm đẫm, dán chặt vào da thịt rất khó chịu.

May mà hôm nay cô mặc đồ tối màu, nếu không sẽ còn khó xử hơn nữa.

Còn người ngồi trong xe kia, toàn thân toát lên vẻ cao quý, đoan chính trầm ổn, là sự tồn tại không thể với tới.

Cách một khoảng ngắn như thế, nhưng tiến thêm một bước nữa cũng đều không thỏa đáng.

Dầm mưa lâu nên giọng cô đã nhuốm đặc tiếng mũi: "Cù tiên sinh, cảm ơn chiếc ô của ngài và cả viên ngọc trai nữa."

Cù Yến Từ mở lời, giọng điệu không mặn không nhạt: "Dầm mưa có thể giải tỏa cảm xúc, nhưng không giải quyết được vấn đề."

Thẩm Quy Ninh hơi ngẩn ra. Ánh mắt của anh dường như có sức xuyên thấu, có thể nhìn thấu tâm can người khác chỉ trong một cái liếc mắt.

Lông mi cô khẽ run, thấp giọng "vâng" một tiếng. Im lặng vài giây, cô lại mở lời: "Hôm đó đã làm phiền ngài, thật xin lỗi."

Cù Yến Từ thu hồi tầm mắt: "Không sao."

Anh cũng không đến mức đi chấp nhặt với một cô gái nhỏ, mặc dù lúc đó quả thực có chút không vui.

Thẩm Quy Ninh nhẹ nhàng cắn môi: "Vậy… có thể cho tôi xin phương thức liên lạc được không? Để sau này tôi trả lại ô cho ngài."

Vừa hỏi xong cô mới nhận ra có gì đó không ổn. Liệu đối phương có nghĩ rằng cô cố tình muốn xin phương thức liên lạc không?

Ngay khi cô định tìm lời giải thích thì Cù Yến Từ đã từ chối: "Không cần đâu."

Cửa kính xe nâng lên, ngăn cách giọng nói trầm thấp của anh: "Lái xe."

Hàn Dật trở về ghế phụ, đóng cửa xe lại.

Chiếc xe thương vụ rời đi ngay trước mặt Thẩm Quy Ninh.

Cô đứng chôn chân tại chỗ ngẩn ngơ một lúc lâu mới hoàn hồn, sau đó bắt xe quay về căn hộ.

Vừa về đến nhà, cô liền lao thẳng vào phòng tắm, vội vàng thay bộ quần áo dính dấp trên người ra. Lúc tẩy trang nhìn thấy lớp trang điểm bị lem nhem trong gương, cô thầm cảm thán một câu: "Xấu quá đi mất."

Chẳng biết trong mắt vị Cù tiên sinh kia, hình tượng của cô tệ đến mức nào nữa.

Thẩm Quy Ninh lấy hai lần dầu tẩy trang thoa lên mặt để nhũ hóa, rửa sạch mặt rồi cởi đồ, bước vào bồn tắm.

Dưới làn nước nóng, cơ thể cô dần ấm lên.

Giữa tiếng nước chảy rào rào, bên tai cô bất giác lại vang lên chất giọng trầm thấp từ tính kia.

"Dầm mưa có thể giải tỏa cảm xúc, nhưng không giải quyết được vấn đề."

Phải rồi, cảm xúc phát tiết xong nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết, cô không biết phải làm sao bây giờ.

Trận mưa đó khiến Thẩm Quy Ninh bị cảm ngay trong ngày hôm ấy. Cả bữa trưa và bữa tối cô đều không ăn, chỉ muốn nằm bẹp trên giường.

Chúc Tư Tuyền tăng ca đến tám giờ tối mới về, phát hiện Thẩm Quy Ninh không khỏe liền gọi cô dậy cho uống thuốc cảm.

"Chưa ăn tối đúng không? Để tớ nấu chút cháo cho cậu nhé?"

Thẩm Quy Ninh tựa vào đầu giường, giọng khàn đặc: "Được."

Chúc Tư Tuyền đứng dậy đi vào bếp.

Đúng lúc này điện thoại reo, là một số lạ.

Thẩm Quy Ninh bắt máy.

"Thẩm tiểu thư, dạo này vẫn ổn chứ?"

Giọng nói trong ống nghe đầy vẻ phóng túng cợt nhả, đang đợi xem trò cười của cô.

Thẩm Quy Ninh ghét cay ghét đắng, dùng lực bấm mạnh vào lòng bàn tay: "Anh đừng tưởng làm vậy là có thể ép tôi thỏa hiệp."

Chu Thế Lâm cười khẩy đầy khinh miệt: "Vậy sao? Thế thì chúng ta cứ chờ xem."

Hắn nói tiếp: "Cái đá đó tôi còn chưa tính sổ với cô đâu. Nếu cô biết điều cúi đầu bây giờ, có lẽ tôi còn có thể bỏ qua chuyện cũ. Cô gái thông minh thì nên biết thức thời, hà tất phải tự chuốc khổ vào thân."

Thẩm Quy Ninh tặng hắn ba chữ: "Anh nằm mơ đi."

Nói xong cô lập tức cúp máy, ném số điện thoại này vào danh sách đen.

Chu Thế Lâm tức đến mức mặt mày tái mét, buông lời chửi thề tục tĩu.

Gương mặt xinh đẹp là thế mà lúc đá người ta lại chẳng lưu tình chút nào.

Vì cú đá đó mà cơ thể hắn xảy ra vấn đề, chỉ vài phút là xong chuyện, dù có lấy lòng kiểu gì cũng vô dụng.

"Thẩm Quy Ninh, sớm muộn gì cô cũng rơi vào tay tôi, tôi sẽ bắt cô phải trả giá." Trong mắt hắn lóe lên vẻ nham hiểm.

Lúc Chúc Tư Tuyền bưng cháo vào phòng, Thẩm Quy Ninh vẫn đang thất thần, không biết đang nghĩ gì.

Cô nàng đi đến bên giường ngồi xuống: "Đỡ hơn chút nào chưa?"

Thẩm Quy Ninh thu lại dòng suy nghĩ: "Ừm."

Chúc Tư Tuyền đưa bát cho cô: "Ăn chút cháo kê đi, cẩn thận nóng đấy."

Thẩm Quy Ninh đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn cậu."

"Hôm nay không suôn sẻ lắm phải không?" Chúc Tư Tuyền nhìn bộ dạng này của cô là đoán ra ngay.

Thẩm Quy Ninh rũ mắt, cầm thìa khuấy nhẹ bát cháo: "Mấy đoàn kịch múa khác cũng không dám đắc tội với Chu Thế Lâm."

Chúc Tư Tuyền nhíu mày: "Không còn cách nào khác sao? Nhà họ Chu ở Cảng đảo sao có thể ngông cuồng như vậy được."

"Ngày mai tớ sẽ về nhà một chuyến."

Thẩm Quy Ninh đã suy nghĩ rất lâu, có những lời cần phải nói cho rõ ràng.

Múa thì cô sẽ không từ bỏ, nhưng cũng tuyệt đối không bao giờ gả cho Chu Thế Lâm.

Nếu nhất định phải liên hôn để mang lại lợi ích cho nhà họ Thẩm, cô thà chọn người khác còn hơn. Cảng đảo đâu phải chỉ có mỗi nhà họ Chu là gia tộc lớn.

"Đợi cậu khỏi cảm đã rồi hẵng nói." Chúc Tư Tuyền chợt nhớ ra bèn hỏi: "Phải rồi, cây dù cán dài ở cửa là của ai thế? Lại còn có logo Bentley nữa."

Thẩm Quy Ninh húp một ngụm cháo cho ấm bụng, nói vắn tắt: "Của Cù tiên sinh, tớ gặp ngài ấy trên phố Trung Hoàn, ngài ấy bảo người ta đưa cho tớ một cây dù."

Chúc Tư Tuyền có ấn tượng: "Là người đàn ông đẹp trai mà cậu kể trước đó hả?"

"Ừ."

"Người vừa đẹp trai, nhiều tiền, lại còn lịch thiệp với cậu! Độc thân không?"

Câu cuối cùng mới là trọng điểm.

"Hình như là có."

"Vậy thì…"

Thẩm Quy Ninh đoán được cô nàng định nói gì: "Dừng lại, không thể nào đâu."

Không phải người cùng một thế giới.

Thân phận như Cù tiên sinh không phải là người mà người bình thường có thể xứng đôi. Hơn nữa, kiểu đàn ông như vậy rất nguy hiểm, anh có thể ngồi vững ở vị trí cao như thế thì thủ đoạn và tâm cơ chắc chắn không thể xem thường.

Còn về việc giúp cô hai lần, chắc hẳn chỉ xuất phát từ sự giáo dục và phong độ đàn ông mà thôi.

Chúc Tư Tuyền bĩu môi: "Được rồi, tớ chỉ buột miệng nói thế thôi mà."

Bệnh cảm vặt không nghiêm trọng lắm, Thẩm Quy Ninh nghỉ ngơi một đêm là đã đỡ nhiều.

Trời đã tạnh mưa nhưng vẫn âm u, không khí ẩm ướt khiến người ta cảm thấy hơi bí bách.

Người giúp việc trả lời: "Ông chủ hình như tối qua không về, bà chủ thì đang ở nhà, đang cắm hoa với đại tiểu thư ở sân sau."

Thẩm Quy Ninh gật đầu, không vào nhà mà đi thẳng ra vườn sau. Cô quen thuộc băng qua con đường trải sỏi, từ xa đã nhìn thấy hai bóng người đang ngồi bên bàn đá nghịch hoa cỏ.

Cô vừa đến gần nhà kính trồng hoa thì tình cờ nghe thấy Thẩm Duyệt nói: "Mẹ à, nếu con nhóc Quy Ninh đó sống chết không chịu gả cho Chu Thế Lâm thì làm sao?"

"Nó không có quyền lựa chọn, rời khỏi nhà họ Thẩm thì nó chẳng là cái thá gì cả." Thang Huệ vừa tỉa cành lá vừa nói: "Nó chỉ là một con bé hơn hai mươi tuổi đầu, đắc tội với nhà họ Chu thì ở khu Cảng này chẳng ai bảo vệ nổi nó đâu."

Thẩm Duyệt nở nụ cười: "Cũng đúng."

Hoa hồng có gai, Thang Huệ không cẩn thận bị cành cây quẹt phải, bà ta không chút lưu tình cắt phăng đi: "Nếu không phải nể tình nó có thể liên hôn để đổi lấy lợi ích cho nhà họ Thẩm, thì mẹ và ba con sao có thể nuông chiều nó suốt bao nhiêu năm nay chứ. Tưởng chúng ta là nhà từ thiện chắc."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc