Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 6: Đưa Ô Cho Cô Ấy

Cài Đặt

Chương 6: Đưa Ô Cho Cô Ấy

Thẩm Quy Ninh bối rối nhận lấy đồ: "Tiên sinh nhà anh là…"

"Là Cù tiên sinh." Hàn Dật đáp.

Ngón tay Thẩm Quy Ninh khẽ khựng lại. Cô mở hộp ra, viên ngọc trai trắng Úc bị mất đập vào mắt. Ánh mắt cô sáng lên, vội hỏi: "Là Cù tiên sinh tìm giúp tôi sao?"

"Khách quý hôm nay chính là Cù tiên sinh."

"Anh có thể đưa tôi đi gặp ngài ấy được không? Tôi muốn nói lời cảm ơn trực tiếp."

Quan trọng hơn là cô muốn chân thành xin lỗi ngài ấy, chuyện tối qua cô đã quá lỗ mãng và mạo phạm rồi.

Hàn Dật từ chối thẳng thừng: "Cảm ơn thì không cần đâu, Cù tiên sinh bận lắm."

"Nhưng mà…"

Thẩm Quy Ninh chưa kịp nói hết câu, Hàn Dật đã ngắt lời: "Tôi còn có việc, đi trước đây."

Anh ta quay người trở lại xe.

Chiếc Cullinan màu đen nghênh ngang rời đi.

Thẩm Quy Ninh nhìn rõ biển số xe tượng trưng cho quyền lực kia.

Vị Cù tiên sinh đó là sự tồn tại cao vời vợi mà người thường không thể với tới, chắc hẳn sau này cô và ngài ấy cũng sẽ chẳng còn giao thoa gì nữa.

Mối quan hệ giữa Thẩm Quy Ninh và gia đình đang căng thẳng, dạo gần đây cô chẳng muốn về nhà họ Thẩm chút nào.

Chúc Tư Tuyền bảo cô cứ yên tâm ở lại nhà mình: "Chúc mừng nhé, cuối cùng cậu cũng biết nổi loạn một lần! Để tớ khui chai champagne ăn mừng!"

Cô nàng chạy vào bếp lấy rượu và ly.

Nút bần bật mở, bọt khí sủi lên ùng ục trào ra khỏi miệng chai, nhảy nhót trong ly rượu.

Thẩm Quy Ninh nâng ly uống một ngụm. Vị ngọt và chua chát đan xen nơi đầu lưỡi nhưng không sao xua tan được nỗi phiền muộn trong lòng: "Tư Tuyền, đôi khi tớ có cảm giác tội lỗi lắm. Dù sao họ cũng nuôi tớ khôn lớn đến chừng này, tớ làm vậy có phải hơi…"

Chúc Tư Tuyền vội vàng ngắt lời: "Dừng, dừng ngay! Cậu chỉ là đang có cảm giác đạo đức quá cao thôi cưng à! Ông cụ Thẩm dù sao cũng là ông ngoại ruột của cậu. Bố mẹ cậu mất sớm, nhà họ Thẩm vốn dĩ có nghĩa vụ phải nuôi dưỡng cậu, đừng có để bị tẩy não đến ngốc luôn chứ! Họ dựa vào đâu mà lấy cuộc hôn nhân của cậu ra để đổi lấy lợi ích? Chẳng lẽ nhà họ Thẩm không liên hôn thì sẽ phá sản chắc?"

Mấy câu nói như kim châm thấy máu.

Thẩm Quy Ninh bừng tỉnh, gông xiềng trói buộc trên người bao năm qua dường như được tháo bỏ: "Cậu nói đúng."

Cùng lắm thì sau này cô kiếm tiền trả lại cho nhà họ Thẩm, không nợ công ơn nuôi dưỡng của họ nữa.

Tóm lại, cô không muốn gả cho một người mình căm ghét, để rồi hủy hoại cả nửa đời sau.

"Thế mới đúng chứ." Chúc Tư Tuyền chạm ly với cô: "Bất cứ lúc nào cũng phải yêu bản thân mình trước."

Được bạn thân khai thông, Thẩm Quy Ninh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, bên môi nở nụ cười nhạt: "Ừ, phải sống cho bản thân."

Thẩm Quy Ninh khó hiểu: "Tại sao ạ?"

"Có phải em đắc tội với cậu hai nhà họ Chu không? Nhà họ Chu có cổ phần trong nhà hát, lại là cổ đông lớn nhất. Bên trên đã đánh tiếng xuống là không được ký với em." Trưởng đoàn ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Cậu hai còn bảo, trừ khi em đích thân đến tìm cậu ta nói chuyện."

Ngón tay Thẩm Quy Ninh siết chặt, im lặng một lát mới đáp: "Em biết rồi ạ."

Cúp điện thoại, thấy sắc mặt cô không đúng, Chúc Tư Tuyền liền hỏi có chuyện gì.

Thẩm Quy Ninh rũ mắt: "Chu Thế Lâm ép tớ đi tìm anh ta, nếu không sẽ không cho đoàn kịch múa ký hợp đồng với tớ."

"Gã đàn ông này đúng là không có tư cách! Đồ rác rưởi!" Chúc Tư Tuyền chửi bới om sòm, mắng xong lại quay sang an ủi cô: "Không sao đâu, vẫn có thể xem xét các đoàn kịch múa khác mà, đâu phải chỉ có mỗi chỗ này. Cậu múa giỏi như vậy, biết bao nhiêu công ty tranh nhau muốn, không có được cậu là tổn thất của bọn họ!"

Dạo này gặp phải quá nhiều chuyện tồi tệ, Thẩm Quy Ninh mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, may mà còn có bạn thân bên cạnh: "Cảm ơn cậu, Tư Tuyền."

"Xa lạ thế, giữa chúng ta còn nói cảm ơn gì chứ." Chúc Tư Tuyền ngứa tay, không nhịn được bèn nhéo má cô: "Má cậu mềm thật đấy."

Thẩm Quy Ninh vừa tắm xong, trên người vương vấn mùi sữa tắm thơm ngát.

"Người cậu cũng thơm, cũng mềm nữa, lại còn to." Chúc Tư Tuyền hệt như kẻ hám sắc, sờ soạng lung tung trên người cô: "Ai mà cưới được cậu thì đúng là có phúc quá rồi!"

Thẩm Quy Ninh sợ nhột, cười né tránh: "Cậu đừng có như thế."

Chúc Tư Tuyền không chịu buông tay: "Ngực tớ nhỏ, cậu cho tớ sờ tí cho đỡ thèm thì làm sao."

Thẩm Quy Ninh bị cô nàng trêu đến đỏ bừng cả mặt, những chuyện không vui tạm thời bị quẳng ra sau đầu.

Hai người đùa giỡn đến tận khuya mới ngủ.

Hôm sau, Thẩm Quy Ninh bị chuông báo thức đánh thức. Cô dậy sớm rửa mặt, trang điểm, thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài.

Muốn thoát ly khỏi nhà họ Thẩm, cô bắt buộc phải bắt đầu làm việc kiếm tiền nuôi sống bản thân càng sớm càng tốt.

Cảng đảo có bốn nhà hát kịch múa quy mô lớn, những chỗ quy mô nhỏ khác có ký vào cũng chẳng có ý nghĩa gì, không có triển vọng phát triển.

Thẩm Quy Ninh chạy đi cả ba nơi còn lại, nhưng kết quả nhận được đều giống hệt nhau.

Người phụ trách tiếc nuối nói với cô: "Thẩm tiểu thư, tôi biết cô rất xuất sắc, nhưng nhà họ Chu… chúng tôi không đắc tội nổi, rất xin lỗi."

Các nhà hát lớn đều có hợp tác sâu rộng với trường múa, ai cũng biết Thẩm Quy Ninh là hoa khôi nổi tiếng ở đại học, năng lực chuyên môn lại mạnh, được các thầy cô coi trọng. Ngay từ khi cô mới là sinh viên năm nhất đã có mấy công ty muốn ký hợp đồng, nếu không phải do nhà họ Chu đe dọa thì ai lại nỡ từ chối một "bảng hiệu sống" như thế chứ.

Ra khỏi nhà hát, Thẩm Quy Ninh bước đi vô định trên phố. Người đi đường và xe cộ xung quanh vội vã lướt qua, chỉ có cô là xách túi chậm rãi bước đi.

Nhà họ Chu ở Cảng đảo có địa vị hiển hách, một tay che trời.

Chẳng lẽ cô chỉ có thể cúi đầu thôi sao? Sao có thể cam tâm thỏa hiệp như vậy được.

Đang đi, trên mặt bỗng bị nước mưa tạt ướt. Cô ngẩng đầu nhìn lên, chẳng biết bầu trời đã mây đen vần vũ từ lúc nào.

Hèn gì bước chân của mọi người lại vội vã đến thế.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi lộp bộp xuống đất, chẳng mấy chốc đã làm ướt sũng cả người.

Thẩm Quy Ninh ngẩn ngơ đứng chôn chân tại chỗ. Cô không mang ô, cũng chẳng nghĩ đến chuyện trú mưa.

Những cảm xúc tiêu cực tích tụ mấy ngày nay bị phóng đại vô hạn trong tiếng mưa trầm đục. Cô tủi thân ngồi xổm xuống đất, ôm chặt lấy hai đầu gối, mặc kệ cho bản thân ướt sũng.

Bầu trời như bị thủng một lỗ, mưa cứ trút xuống không ngừng nghỉ.

Một chiếc xe thương vụ màu đen chạy ra từ tòa nhà Trung Hoàn, dừng lại trước ngã tư đèn đỏ.

Chiếc Bentley với vẻ ngoài khiêm tốn bình thường nhưng nội thất bên trong lại tinh tế và xa hoa, sử dụng da thật chế tác theo công nghệ truyền thống của vùng Crewe, thiết kế vô cùng độc đáo.

Cù Yến Từ tựa lưng vào ghế sau, khép hờ mắt nghỉ ngơi.

Hạt mưa đập nghiêng nghiêng vào cửa kính xe, để lại những vệt nước loang lổ.

Hàn Dật vô tình liếc thấy một bóng người bên vệ đường, trông có vẻ quen mắt. Anh ta hạ cửa kính ghế phụ xuống nhìn kỹ, quả nhiên là vị Thẩm tiểu thư kia.

Anh ta không biết có nên nói với Cù tổng một tiếng hay không.

Đèn đỏ phía trước còn mười giây đếm ngược.

Hàn Dật sợ xảy ra chuyện gì, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Cù tổng, Thẩm tiểu thư hình như đang dầm mưa bên đường."

Dứt lời, Cù Yến Từ mở mắt, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô gái nhỏ ngồi xổm một mình bên vệ đường, ướt sũng trông đến là tội nghiệp.

Tài xế vừa nhả phanh cho xe chạy, hàng ghế sau bỗng truyền đến một câu mệnh lệnh: "Đưa cho cô ấy một cây dù."

Cơn mưa mùa hạ đến hung hãn, cuốn trôi mọi thứ.

Thẩm Quy Ninh ngồi xổm đến tê cả chân, cô đưa tay lau nước mưa trên mặt, chống đầu gối khó khăn đứng dậy.

Còn chưa đứng vững, trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một chiếc ô màu đen, che đi cơn mưa xối xả trong chốc lát.

"Thẩm tiểu thư."

Thẩm Quy Ninh nghe tiếng liền ngẩng đầu, nhận ra người đàn ông trước mắt. Anh là người đi bên cạnh Cù tiên sinh.

"Cây dù này cô cầm lấy đi." Hàn Dật đưa ô qua.

Thẩm Quy Ninh chậm mất nửa nhịp mới đưa tay nhận lấy cán ô, nói lời cảm ơn rồi theo bản năng nhìn quanh bốn phía: "Cù tiên sinh có phải cũng đang ở đây không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc