Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 3: Cù Tiên Sinh Đã Có Người Yêu Chưa?

Cài Đặt

Chương 3: Cù Tiên Sinh Đã Có Người Yêu Chưa?

Màn đêm buông xuống, ánh đèn bên trong du thuyền sáng trưng như ban ngày, không khí vẫn náo nhiệt như thường.

Tại phòng bao trên tầng hai, rượu quý và điểm tâm tinh xảo bày la liệt trên bàn trà. Đám con nhà giàu ăn vận chải chuốt đang tụ tập uống rượu chơi bài.

Chu Thế Lâm ngồi giữa ghế sô pha, tay cầm ly rượu whisky lắc nhẹ, vẻ mặt lộ rõ sự chán chường.

Có người nhận ra tâm tư hắn liền liếc mắt ra cửa, cố tình khơi mào chủ đề nhạy cảm: "Thẩm tiểu thư vẫn chưa tới sao? Thế này là không nể mặt cậu hai nhà họ Chu chúng ta rồi."

Những người khác cũng bắt đầu hùa theo, chẳng ai ngại chuyện bé xé ra to.

"Nhà họ Thẩm mà dám không nể mặt Chu nhị thiếu ư? Chẳng lẽ không muốn hợp tác với nhà họ Chu nữa?"

"Theo tôi biết thì Thẩm tổng cực kỳ hứng thú với dự án lái xe tự động kia đấy."

"Cậu hai lần này vẫn chưa chinh phục được vị Thẩm tiểu thư kia à, đây đâu phải phong cách của cậu."

"Mấy cô em bây giờ cứ thích chơi trò lạt mềm buộc chặt ấy mà. Được cậu hai để mắt tới là phúc phận của cô ta, nhưng cậy được chiều mà sinh kiêu thì đúng là không biết điều."

Nghe mấy lời ồn ào bên tai, Chu Thế Lâm nhíu mày, không nói không rằng ngửa cổ uống cạn ly rượu.

Đây là lần đầu tiên hắn vấp phải trắc trở vì một người phụ nữ. Trước đây, bất kể hắn để mắt tới ai thì chưa bao giờ có chuyện không chiếm đoạt được.

Nhưng cái gì quá dễ dàng đạt được thì lại chẳng có tính khiêu chiến. Phải thừa nhận rằng, Thẩm Quy Ninh đã khơi dậy ham muốn chinh phục trong lòng hắn.

Mười lăm phút sau, cửa phòng bao bị đẩy ra, Thẩm Duyệt và Thẩm Quy Ninh khoan thai bước vào.

"Hai vị Thẩm tiểu thư cuối cùng cũng tới, mọi người chỉ chờ hai cô thôi đấy." Một người nào đó trong đám đông lên tiếng.

Bầu không khí ồn ào lập tức lắng xuống đôi chút.

Thẩm Duyệt kéo tay Thẩm Quy Ninh đi tới, mỉm cười áy náy: "Xin lỗi mọi người, em gái tôi bị cảm, ngủ quên mất nên đến trễ."

Chu Thế Lâm đặt ly rượu xuống, nhướng mắt lên. Đôi mắt sau khi uống rượu có chút vẩn đục, ánh nhìn dán chặt vào khuôn mặt Thẩm Quy Ninh: "Không sao."

"Cảm đã đỡ chút nào chưa? Có cần gọi bác sĩ khám xem thế nào không?" Hắn ân cần hỏi han ra vẻ lịch thiệp.

Thẩm Quy Ninh lập tức từ chối: "Không cần đâu, cảm ơn anh."

Giọng điệu lạnh nhạt rõ rệt.

Bầu không khí trở nên gượng gạo, tim Thẩm Duyệt thắt lại, chỉ sợ đắc tội với Chu Thế Lâm. Cô ta đang định nói gì đó để xoa dịu tình hình thì may mắn thay, có người đã đứng ra khuấy động không khí: "Đã tới rồi thì chơi cho vui vẻ nào. Hai cô thích uống gì? Rượu vang đỏ hay sâm panh? Có chai vang nho này hợp với phụ nữ lắm…"

Chu Thế Lâm ngắt lời: "Đang bị cảm thì đừng uống rượu, uống nước trái cây đi."

Lời vừa dứt, tiếng trêu chọc nhao nhao vang lên bốn phía.

"Ái chà, che chở ghê chưa kìa. Cậu hai biết quan tâm người đẹp từ bao giờ thế?"

"Được được được, cậu hai đã lên tiếng rồi thì Thẩm tiểu thư uống nước trái cây nhé."

Người đàn ông ngồi cạnh Chu Thế Lâm rất tinh ý, vội đứng dậy nhường chỗ cho Thẩm Quy Ninh, tiện tay đưa cho cô một ly nước cam.

Mấy chỗ khác đều đã có người ngồi, Thẩm Quy Ninh chẳng còn cách nào khác đành phải cầm ly nước ngồi xuống.

Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến cô đau đầu, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Thẩm Duyệt không ngồi cùng Thẩm Quy Ninh mà bị mấy cô gái khác kéo ra ban công trò chuyện. Cô ta quen biết khá nhiều bạn bè trong giới, nhân duyên cũng tốt nên ứng phó với những dịp thế này rất thành thạo.

Thẩm Quy Ninh thì ngược lại, ngồi ở đây mà cả người bứt rứt không yên. Nhất là khi bên cạnh còn có kẻ đáng ghét đang ngồi lù lù, trong đầu cô chỉ muốn tìm cớ thoát thân.

Chu Thế Lâm hỏi cô có muốn chơi bài không, cô lấy cớ không biết chơi để từ chối, may mà cũng chẳng ai ép buộc.

Ly nước trái cây cầm trên tay cô vẫn chưa hề động tới. Con gái ra ngoài phải biết cảnh giác, không có bạn bè tin cẩn bên cạnh thì cô tuyệt đối không uống đồ uống người lạ đưa.

Những người khác tiếp tục đánh bài và tán gẫu.

"Cậu hai này, nghe nói nhà họ Chu sắp hợp tác dự án mới với nhà họ Cù hả?"

"Cù tiên sinh lần này đến Cảng đảo cũng là vì chuyện này sao?"

Chu Thế Lâm "ừ" một tiếng, tay mân mê lá bài, thái độ hoàn toàn hờ hững.

"Chỉ có nhà họ Chu mới có cái uy tín này thôi."

"Đúng đấy, có cơ hội nhờ cậu hai giới thiệu giúp bọn này trước mặt Cù tiên sinh với nhé."

Thẩm Quy Ninh nghe bọn họ tâng bốc nịnh nọt, lẳng lặng ngồi im như người vô hình.

Đây đã là lần thứ hai cô nghe người ta nhắc đến vị Cù tiên sinh này. Đối phương có thân phận cao quý, đến cả nhà họ Chu cũng phải khách sáo tiếp đãi đúng lễ nghĩa.

"Cù tiên sinh đã có bạn gái chưa nhỉ?" Một cô tiểu thư buột miệng hỏi vu vơ.

Người đàn ông bên cạnh cô gái kia trêu chọc: "Sao thế, em có hứng thú à?"

Cô gái lắc đầu: "Không dám, em tự biết thân biết phận mà, chỉ tò mò hỏi chút thôi."

"Hiện tại vẫn đang độc thân." Chu Thế Lâm cầm bật lửa trên bàn lên châm một điếu thuốc. "Cù tiên sinh kén chọn lắm, người bình thường không lọt vào mắt xanh của ngài ấy đâu."

Đối với chuyện đời tư của vị đại nhân vật kia, người ngoài chẳng ai rõ. Bản thân anh không thích xuất hiện trước công chúng, không bao giờ nhận phỏng vấn, cũng chẳng có giới truyền thông nào dám đào bới đời tư của anh.

Chu Thế Lâm tình cờ nghe anh cả nhắc qua loa rằng Cù tiên sinh vẫn còn độc thân, còn những chuyện khác thì mù tịt.

Chủ đề chuyển sang mấy chuyện tào lao vô bổ, Thẩm Quy Ninh nghe đến phát chán, đang sầu não vì không tìm được cớ rời đi thì cơ hội bỗng dưng ập tới.

Có người đi ngang qua vô tình chạm vào cánh tay cô, cô thuận thế giả vờ trượt tay, để nước trái cây đổ ập lên váy.

Người đàn ông kia thấy vậy thì bất ngờ: "Xin lỗi Thẩm tiểu thư, tôi không cố ý."

"Không sao đâu." Thẩm Quy Ninh đặt cái ly xuống, rút vài tờ khăn giấy trên bàn trà thấm qua loa.

Váy màu nhạt dính nước trái cây lập tức loang lổ vết sẫm màu, lau thế nào cũng không sạch.

"Tôi vào nhà vệ sinh xử lý một chút."

Cô cầm túi xách đứng dậy, đường hoàng rời khỏi phòng bao.

Chu Thế Lâm nheo mắt nhìn theo bóng lưng cô, đầu lọc thuốc lá trên tay bị hắn bóp đến nhăn nhúm.

Hắn nhìn rất rõ, Thẩm Quy Ninh rành rành là cố ý.

"Mọi người cứ chơi đi." Hắn nghiến răng khó chịu, ném đầu mẩu thuốc lá đi rồi đuổi theo.

Bỏ lại đám người đang thì thầm trêu chọc phía sau.

"Xem ra cậu hai thật sự để tâm đến vị Thẩm tiểu thư này rồi."

"Cảm giác mới mẻ nhất thời thôi."

"Người phụ nữ như Thẩm Quy Ninh đúng là đẹp đến mức khiến người ta rung động thật."

Dù sao thì ai mà chẳng thích cái đẹp? Cho dù chỉ là một bình hoa di động, bày trước mắt để ngắm cũng thấy vui vẻ thoải mái.

Nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang.

Thẩm Quy Ninh vào đi vệ sinh xong rồi đứng trước bồn rửa tay.

Trong gương, ngũ quan tinh xảo được trang điểm kỹ càng càng thêm phần rực rỡ diễm lệ. Ánh đèn trên đỉnh đầu rọi xuống làm làn da cô trông như pha lê trong suốt.

Vốn dĩ cô không định trang điểm, nhưng không ngăn được Thẩm Duyệt tự tay đè cô ra họa mặt theo phong cách Hồng Kông cổ điển, lại bắt thay chiếc váy liền thân cho tông xuyệt tông, thế nên mới đến muộn nửa tiếng.

Thẩm Quy Ninh buông thõng tay, siết chặt điện thoại, cố lấy lại bình tĩnh đáp: "Hơi khó làm sạch, tôi về phòng thay bộ khác."

Ở đây không có ai khác, linh tính mách bảo cô không nên ở riêng với gã đàn ông này.

Cô rảo bước về phía cửa thang máy, nào ngờ Chu Thế Lâm đột ngột chộp lấy cổ tay cô, giọng điệu đầy vẻ không vui: "Vội vàng đi đâu thế, trốn tôi à?"

Thẩm Quy Ninh lập tức giãy giụa, trong lòng hoảng sợ không thôi: "Không có!"

Khổ nỗi sức hắn quá lớn, cô không tài nào thoát ra được.

Chỉ là nắm tay một cái, Chu Thế Lâm không ngờ cô lại phản ứng dữ dội đến thế, làm như hắn là thứ thú dữ hay dịch bệnh gì không bằng.

"Thẩm Quy Ninh, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn thôi đấy." Ngực hắn phập phồng, khó mà che giấu được cơn giận.

Thẩm Duyệt bảo cô em họ này ưa mềm không ưa cứng, giống chỗ nào chứ?

Nhìn kiểu gì cũng thấy mềm cứng đều không ăn thua.

Đã vậy thì hắn cũng chẳng cần phải giả bộ dịu dàng ân cần làm gì nữa, chi bằng dùng biện pháp mạnh.

"Anh buông tôi ra!" Thẩm Quy Ninh cố sức hất tay hắn ra.

Chu Thế Lâm chẳng những không buông mà tay kia còn vòng qua eo cô siết chặt.

Lớp ngụy trang lịch thiệp ban nãy bị xé toạc trong khoảnh khắc này để lộ rõ bộ mặt thật xấu xa.

Thẩm Quy Ninh chống cự càng quyết liệt hơn, cả cơ thể lẫn tâm trí đều bài xích tột độ.

Cô càng kháng cự, Chu Thế Lâm càng hăng máu, sự kích thích khiến hắn nảy sinh cảm giác hưng phấn bệnh hoạn.

Bàn tay hắn giữ chặt gáy cô gái, thô bạo cúi đầu định cưỡng hôn.

Thẩm Quy Ninh liều mạng né tránh, hai tay dùng sức đẩy ra: "Đừng mà!"

Trong lúc nguy cấp, cô bất ngờ lên gối, dồn toàn lực thúc mạnh vào hạ bộ của gã đàn ông. Động tác nhanh gọn, đánh thẳng vào chỗ hiểm.

Chu Thế Lâm hoàn toàn không ngờ cô lại ra đòn này, sắc mặt lập tức tái mét, đau đến mức toát mồ hôi lạnh.

Thẩm Quy Ninh nhân cơ hội đẩy hắn ra rồi bỏ chạy.

Cô thầm thấy may mắn vì mình từng học qua chút võ phòng thân, ra đòn chính xác mới có thể một chiêu hạ gục đối thủ.

Chu Thế Lâm đau đớn tột cùng, nghiến răng chửi rủa: "Con khốn!"

Hắn hoãn lại vài giây rồi lập tức nhấc chân đuổi theo.

Nghe tiếng bước chân truy đuổi dồn dập phía sau càng lúc càng gần, tim Thẩm Quy Ninh đập nhanh như muốn vỡ ra, cô không dám dừng lại dù chỉ một giây. Cô bỏ qua thang máy, chạy thục mạng theo lối thang bộ lên trên, tới tầng bảy thì đã thở không ra hơi.

Nghĩ đến việc cả chiếc du thuyền này đều là của nhà họ Chu, cô biết trốn đi đâu bây giờ? Chạy về phòng mình cũng chưa chắc đã an toàn.

Trong lúc hoảng loạn, khóe mắt cô thoáng thấy một cánh cửa phòng đang khép hờ, ánh sáng lọt ra từ khe hở.

Cô như nhìn thấy cứu tinh, chẳng màng suy nghĩ gì nhiều, cứ thế xông thẳng vào trong.

Đây có lẽ là nơi an toàn duy nhất lúc này.

Cánh cửa đóng lại, Thẩm Quy Ninh dựa lưng vào cửa còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trước:

"Ai cho phép cô vào đây?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc