Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 2: Kiểu Đẹp Trai Mà Mình Không Với Tới Nổi

Cài Đặt

Chương 2: Kiểu Đẹp Trai Mà Mình Không Với Tới Nổi

Màn đêm dần buông, phía đuôi tàu cuộn lên từng đợt sóng lớn.

Thẩm Quy Ninh lê cơ thể mệt mỏi về phòng ngủ một giấc.

Cả đêm gặp ác mộng, giấc ngủ chập chờn nên sáng hôm sau tỉnh dậy, dưới mắt cô xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt.

Cô cố tỉnh táo lại, rời giường rửa mặt, sửa soạn đơn giản rồi thay quần áo ra ngoài ăn sáng.

Du thuyền này là tài sản riêng của nhà họ Chu. Hôm qua là sinh nhật Chu công tử - người cầm quyền hiện tại của nhà họ Chu, anh ta đã mời bạn bè đến đây dự tiệc tối.

Thẩm Quy Ninh vốn chẳng quen biết vị đại thiếu gia này, chỉ từng gặp qua vài lần chứ hoàn toàn không có giao tình gì. Vốn dĩ cũng chẳng đến lượt cô tham dự, nhưng cậu mợ cứ khăng khăng bắt cô phải đi cùng chị họ.

Cô thừa biết tham gia tiệc tùng chỉ là cái cớ, mục đích chính là muốn tạo cơ hội cho cô và Chu Thế Lâm tiếp xúc nhiều hơn mà thôi.

Khi đi qua hành lang khu phòng nghỉ, điện thoại trong túi xách bỗng reo lên.

Thẩm Quy Ninh cúi đầu lục tìm thì chiếc lắc tay vô tình mắc vào móc treo trên túi, dây xích đứt phựt, trân châu rơi vãi khắp sàn.

Cô không kìm được tiếng thở dài, đúng là khi vận đen ập đến thì làm cái gì cũng chẳng xong.

Chuông điện thoại vẫn reo, cô vừa bắt máy vừa ngồi xổm xuống nhặt từng hạt trân châu trên sàn.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lanh lảnh, Chúc Tư Tuyền hỏi: “Ninh Bảo, đang làm gì thế?”

Thẩm Quy Ninh thu lại cảm xúc: “Tớ đang chuẩn bị đi ăn sáng.”

“Giờ này mà chưa ăn sáng á?”

“Ừ, tớ dậy muộn.”

Chúc Tư Tuyền đang rảnh rỗi nên tranh thủ hóng chuyện: “Chơi trên du thuyền vui không? Có gặp được anh nào đẹp trai không?”

Thẩm Quy Ninh ném những hạt trân châu vừa nhặt được vào túi, đếm được mười một viên, vẫn còn một viên lăn đến trước cửa phòng cách đó không xa. Cô nhích người về phía trước vài bước, miệng trả lời: “Trai đẹp thì không, trai hãm thì có…”.

Lời còn chưa dứt thì cánh cửa phòng trước mặt đột ngột mở ra.

Du thuyền chòng chành khiến viên trân châu lăn tọt qua khe cửa vào trong phòng.

Đập vào mắt cô là đôi giày da thủ công màu đen không vương chút bụi, nhìn lên trên là ống quần tây thẳng thớm, chất liệu tinh tế không một nếp nhăn.

Thẩm Quy Ninh giật mình, điện thoại trên tay rơi xuống thảm phát ra tiếng bịch.

Cô ngẩng phắt đầu lên theo bản năng, không kịp phòng bị mà chạm phải một đôi mắt màu nâu sẫm, thâm sâu khó lường.

Người đàn ông này rất cao, ước chừng phải một mét chín. Dung mạo anh tuấn, đường nét khuôn mặt sắc sảo toát lên vẻ lạnh lùng nhàn nhạt, tạo cảm giác xa cách ngàn dặm.

Anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt dò xét người trước mặt, cảm giác áp bức ập tới.

Thẩm Quy Ninh hoảng hốt, vội vàng mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi tiên sinh, tôi nhặt vòng tay.”

Người đàn ông vẫn không đáp lời, hờ hững thu lại tầm mắt rồi lướt qua người cô bỏ đi như chốn không người.

Cánh cửa phòng cũng theo đó mà đóng lại.

Thẩm Quy Ninh: “…”

Trân châu của cô vẫn còn ở bên trong!

Tuy chỉ có một viên, nhưng đó là trân châu trắng Úc, bé xíu thế thôi cũng tốn đến năm nghìn đô la Hồng Kông đấy, cô xót tiền lắm!

Điện thoại rơi dưới đất vẫn chưa ngắt kết nối, Chúc Tư Tuyền không hiểu chuyện gì xảy ra nên cao giọng hỏi: “A lô? Ninh Bảo, cậu còn nghe không đấy?”

Thẩm Quy Ninh vội nhặt điện thoại lên: “Tớ đây.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Lắc tay của tớ bị đứt nên vừa rồi tớ đang nhặt trân châu.”

Bỏ qua khúc nhạc đệm nhỏ này, Chúc Tư Tuyền quay lại chủ đề ban nãy: “Thật sự không gặp được anh đẹp trai nào hả? Hay là do mắt nhìn của cậu cao quá?”

Nghe vậy, trong đầu Thẩm Quy Ninh tự động hiện lên gương mặt thanh cao thoát tục lúc nãy.

“Gặp rồi.” Cô thành thật trả lời, ngay sau đó bồi thêm hai chữ: “Rất đẹp.”

Có điều lạnh lùng quá, chẳng nói chẳng rằng câu nào.

Chúc Tư Tuyền nghe xong thì hăng hái hẳn lên: “Đẹp là đẹp cỡ nào? Đến cậu mà còn khen đẹp thì tớ tò mò chết mất!”

Gió biển thổi vào mang theo vị mặn nồng thoang thoảng.

Tối qua ngủ không ngon nên cô cũng chẳng có khẩu vị, cầm miếng bánh mì đưa lên miệng, nhai một cách lơ đễnh.

Ở bàn cạnh cửa sổ khác có ba cô gái đang uống cà phê tán gẫu, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai Thẩm Quy Ninh.

“Người đàn ông tối qua bước xuống từ trực thăng là ai thế? Lai lịch có vẻ lớn lắm.”

“Đó là người cầm quyền nhà họ Cù - Cù Yến Từ, xuất thân từ gia tộc hào môn đỉnh cấp ở Bắc Kinh. Tuổi còn trẻ mà đã tiếp quản doanh nghiệp gia đình, hành sự quyết đoán, không nể nang ai bao giờ, mọi người đều kính sợ mà tránh xa.”

“Tôi có nghe nói về nhà họ Cù, quyền thế và địa vị còn hơn nhà họ Chu một bậc, bản đồ thương mại trải rộng khắp toàn cầu, tài lực kinh người, không phải dạng hào môn bình thường có thể so sánh được.”

“Chỉ là không biết vị Cù tiên sinh này trông thế nào, có tuấn tú bằng Cậu cả nhà họ Chu hay không…”

Thẩm Quy Ninh nhớ lại bóng dáng tối hôm qua, chẳng hiểu sao lại trùng khớp với người đàn ông vừa gặp, khí trường tương tự, cũng cao quý mà nho nhã như thế, không biết có phải cùng một người hay không.

“Quy Ninh.”

Bỗng nhiên có người gọi cô.

Thẩm Quy Ninh ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy Thẩm Duyệt đang đi về phía này.

Tiếng giày cao gót nện xuống sàn “cộp cộp”, cô ta xách túi Chanel mẫu mới nhất, mặc bộ váy phong cách tiểu thư màu trắng, ăn mặc chuẩn dáng vẻ danh gia vọng tộc.

Thẩm Duyệt và Thẩm Quy Ninh thuộc hai phong cách hoàn toàn khác nhau. Người trước có ngoại hình thiên về nét ngọt ngào, dịu dàng đoan trang, rất hợp với hình tượng tiểu thư khuê các; còn người sau lại đẹp một cách hơi phô trương, rực rỡ động lòng người.

Luận về nhan sắc, Thẩm Duyệt không bằng Thẩm Quy Ninh, nhưng nếu nói ai được lòng người lớn hơn thì chắc chắn phải là Thẩm Duyệt.

Con người ta luôn có một định kiến rập khuôn, cho rằng phụ nữ quá xinh đẹp thường không an phận, đa số mọi người đều thích những cô gái hiểu biết lễ nghĩa, tính tình trầm ổn.

“Chị họ.” Thẩm Quy Ninh gọi một tiếng.

Thẩm Duyệt đi tới ngồi xuống đối diện cô, đặt túi xách lên đùi, hai tay gác lên mép bàn, nhoẻn miệng cười: “Sao giờ này mới ăn sáng?”

“Em dậy muộn.” Thẩm Quy Ninh hỏi: “Chị ăn chưa?”

“Chị đang giảm cân nên không ăn, qua đây uống ly cà phê thôi.” Thẩm Duyệt vẫy tay gọi phục vụ, gọi một ly Americano đá.

Thẩm Quy Ninh ngạc nhiên: “Chị mà còn phải giảm cân á?”

Thẩm Duyệt khẽ gật đầu: “Tuần sau phải đi dự tiệc tối, lễ phục đặt hơi chật nên phải gầy thêm chút nữa.”

Là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, cô ta thường xuyên phải tham dự các hoạt động xã giao nên bắt buộc phải giữ gìn hình tượng.

Thẩm Quy Ninh thì chẳng thích những dịp như thế, một đám người đeo mặt nạ cười giả tạo khách sáo với nhau, vô vị chết đi được.

Tán gẫu vài câu, Thẩm Duyệt nhắc đến chuyện chính: “Tối nay cậu hai nhà họ Chu mở tiệc, mời chúng ta cùng đến góp vui.”

Tay Thẩm Quy Ninh đang cầm ly khựng lại, cô tìm cớ từ chối: “Hôm qua em bị cảm, người hơi khó chịu…”

“Em cứ coi như đi cho có lệ, nể mặt người ta một chút.” Thẩm Duyệt ngon ngọt khuyên nhủ: “Đắc tội với nhà họ Chu sẽ phiền phức lắm đấy. Quy Ninh, em cũng biết Thẩm thị gần đây có một dự án còn phải trông cậy vào nhà họ Chu mà.”.

Thẩm Quy Ninh mím môi không nói, một lúc sau mới đành thỏa hiệp: “Vâng.”

Thẩm Duyệt cười hài lòng: “Vậy lát nữa em về phòng nghỉ ngơi cho khỏe đi, đừng quên hẹn bảy giờ tối nhé.”

Thẩm Quy Ninh gật đầu.

Uống được nửa ly cà phê thì Thẩm Duyệt nhận một cuộc điện thoại rồi đi trước.

Thẩm Quy Ninh không có khẩu vị nhưng lại chẳng muốn lãng phí, đành miễn cưỡng ăn hết số bánh mì trong đĩa.

Nói mình không khỏe cũng không hoàn toàn là kiếm cớ, tối qua hóng gió lạnh lâu quá nên bây giờ đầu cô vẫn còn hơi đau.

Việc đầu tiên khi trở về phòng là tìm hộp trang sức, bỏ những hạt trân châu bị đứt vào cất kỹ.

Cô rất thích chiếc lắc tay này, lúc mua đã ưng ý ngay từ cái nhìn đầu tiên, đeo lên cổ tay kích cỡ vừa vặn, tiếc là bây giờ lại thiếu mất một hạt.

Cô đang đắn đo xem có nên đi tìm lại hay không.

Nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng đậm chất cấm dục kia, cô lại thấy hơi chùn bước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc