Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khoảnh khắc ngước mắt lên, ánh nhìn của cô bị cuốn vào đôi mắt thâm sâu khó lường kia.
Người đàn ông đứng bên bàn đảo ở phòng khách, đầu ngón tay cầm nhẹ một chiếc ly pha lê, tay áo sơ mi xắn lên đến cẳng tay, lộ ra đường nét cơ bắp săn chắc, mặt đồng hồ tourbillon trên cổ tay phản chiếu một tia sáng bạc.
Cổ áo sơ mi đen hơi mở, yết hầu no đầy nhô lên cực kỳ bắt mắt, vô hình trung tỏa ra sức hút nam tính mạnh mẽ.
Dù không hợp thời chút nào, nhưng phản ứng đầu tiên của Thẩm Quy Ninh vẫn là nhớ tới câu nói của cô bạn thân - đàn ông yết hầu to thì "chỗ đó" cũng lớn.
Quả nhiên ở lâu với Chúc Tư Tuyền thì tư tưởng của cô cũng ngấm ngầm trở nên đen tối rồi.
Không được, cô không thể ra ngoài, tên dê xồm Chu Thế Lâm kia sẽ không tha cho cô đâu.
Trong lúc bối rối, cái khó ló cái khôn, cô bịa ra một lý do: "Tiên sinh, hồi sáng hạt châu của tôi rơi vào phòng anh, tôi… tôi đến tìm hạt châu…"
Người đàn ông khẽ nhíu mày, nhìn thẳng vào cô gái đứng bên cửa.
Thẩm Quy Ninh chột dạ, tự tiện xông vào phòng người lạ, hành động vô lễ như vậy đây là lần đầu tiên cô làm, chỉ đành thầm cầu nguyện vị tiên sinh này không chấp nhặt với mình.
Chịu đựng ánh nhìn đầy tính xâm lược, cô lại yếu ớt bổ sung một câu: "Cái lắc tay đó rất quan trọng với tôi."
Cù Yến Từ chưa kịp nói gì, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Thẩm Quy Ninh nín thở, sống lưng căng cứng, đứng chôn chân tại chỗ như chim sợ cành cong không dám cử động.
Người đàn ông cách đó không xa thu hết phản ứng của cô vào đáy mắt.
"Cốc cốc…"
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục tra tấn màng nhĩ.
Cù Yến Từ ung dung đặt ly nước xuống, cất bước đi về phía cửa: "Tránh ra."
Đôi chân dài dừng lại trước mặt cô, thẳng tắp tuấn tú.
Anh vừa giơ tay lên, Thẩm Quy Ninh đã vội vàng nắm lấy cổ tay áo anh, ngẩng đầu rụt rè nhìn anh, hạ giọng van nài: "Tiên sinh, có thể đừng mở cửa được không?"
Ánh mắt Cù Yến Từ ngưng lại trong thoáng chốc, lập tức rút tay về.
Người bên ngoài đợi mãi không thấy động tĩnh, cao giọng gọi: "Cù tổng?"
Nghe thấy giọng nam lạ lẫm, Thẩm Quy Ninh bất chợt thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Không phải Chu Thế Lâm.
Quả nhiên cô đoán không sai, người trước mặt chính là Cù tiên sinh, nhân vật quyền quý không ai dám đắc tội ở cả Bắc Kinh và Hồng Kông.
Người bên ngoài lại gõ thêm hai tiếng.
Thẩm Quy Ninh hoàn hồn, vội vàng lùi ra xa, giải thích cho hành động vừa rồi: "Xin lỗi, tôi chỉ sợ ngài đuổi tôi ra ngoài thôi."
Cù Yến Từ không thèm để ý, vặn tay nắm cửa.
Trợ lý Hàn vừa định gọi điện thoại thì cửa đã mở, anh ta đưa tập tài liệu ra, rất biết giữ ý tứ, không nhìn ngó lung tung vào trong phòng: "Cù tổng, tài liệu ngài cần đây ạ."
Cù Yến Từ nhận lấy.
Trợ lý Hàn nhắc nhở tiếp: "Khoảng nửa tiếng nữa du thuyền sẽ cập cảng, xe đã được sắp xếp xong rồi."
"Ừ."
Cô gái nhỏ nấp sau cánh cửa nơm nớp lo sợ, chỉ sợ mình sẽ bị người ta ném ra ngoài không chút nể nang.
May thay, điều cô lo lắng đã không xảy ra.
"Cạch…"
Tiếng cửa phòng đóng lại vang lên bên tai.
"Muốn tôi tìm giúp cô không?" Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống cô.
"Không, không cần đâu ạ." Thẩm Quy Ninh suýt chút nữa líu cả lưỡi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu, vội cúi đầu tìm hạt châu trên lắc tay của mình.
Hạt châu lăn vào theo khe cửa, chắc là chỉ ở quanh khu vực cửa này thôi, nhưng cô tìm kỹ một vòng cũng không thấy.
Lòng bàn tay rung lên "bần bật".
Thẩm Duyệt gửi tin nhắn Wechat cho cô: [Quy Ninh, em đi đâu rồi?]
Nhìn thấy tin nhắn, Thẩm Quy Ninh chần chừ, chuyện cô đắc tội với Chu Thế Lâm chị họ đã biết nên mới tới hạch tội?
Lát sau, Thẩm Duyệt lại gửi thêm một tin: [Em đang ở cùng cậu hai nhà họ Chu à?]
Thẩm Quy Ninh mím môi, xem ra chị họ vẫn chưa biết.
Chu Thế Lâm bị thương ở chỗ đó, chắc hẳn cũng ngại làm rùm beng, có điều, với tác phong của hắn, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Cô đồng ý tới tham dự tiệc, vốn dĩ là muốn nói rõ ràng với Chu Thế Lâm rằng cô không muốn liên hôn với hắn. Dù sao hắn cũng là Nhị thiếu gia nhà họ Chu, muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, chắc cũng sẽ không ép buộc một người không thích mình. Nhưng không ngờ hắn lại vô liêm sỉ và đê tiện hơn cô tưởng tượng.
Sớm biết sẽ gây ra chuyện thế này, cô đã chẳng tới làm gì.
"Tìm thấy chưa?" Giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Cù Yến Từ ngồi lại sô pha xem tài liệu, mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
"… Chưa ạ." Thẩm Quy Ninh ngượng ngùng mở miệng: "Xin lỗi tiên sinh, làm phiền ngài rồi, tôi xin phép ra ngoài ngay."
Cô mở cửa, liếc nhanh về hai phía hành lang, nhân lúc không có ai liền vội vàng rời đi.
Hai mươi phút sau, du thuyền cập bến tại cảng tư nhân.
Hàn Dật đợi ở cửa phòng Cù tiên sinh.
Cù Yến Từ nghe điện thoại xử lý công việc, đến lúc kết thúc, anh trầm giọng dặn dò vài câu rồi cúp máy, cầm tập tài liệu trên bàn đi ra ngoài.
Du thuyền khẽ chòng chành, bước chân đến cửa, khóe mắt anh bỗng liếc thấy một viên châu tròn màu trắng bạc lăn ra từ khe hở tủ giày, cuối cùng dừng lại ngay bên chân anh.
Cù Yến Từ khựng lại một chút, cúi người nhặt lên.
Viên ngọc trai với chất liệu sáng bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ trên đầu ngón tay.
Ánh trăng bao trùm cả bến cảng, sóng nước dập dềnh.
Thẩm Quy Ninh không còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh đẹp phồn hoa, cô đeo túi xách vội vàng xuống tàu.
Bên đường có đậu một chiếc Cullinan màu đen, thân xe mượt mà, ngoại hình hào nhoáng sang trọng, biển số xe cũng cực kỳ phô trương, một dãy số 9.
Cô không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Xe sang bình thường cô gặp nhiều rồi, nhưng biển số đặc biệt, lại có thể lưu thông cả ở Đại Lục và Hồng Kông thế này thì hiếm vô cùng.
Không dám nán lại lâu, Thẩm Quy Ninh vẫy một chiếc taxi bên đường rời khỏi bến cảng.
Cô nhắn tin trả lời qua loa với Thẩm Duyệt, nói đêm nay không về nhà họ Thẩm mà qua ngủ nhờ nhà bạn thân.
Mười giờ tối, cô về đến căn hộ ở Cửu Long Thành.
Thẩm Quy Ninh nhập mật mã khóa cửa, đẩy cửa đi vào.
Chúc Tư Tuyền đang ngồi khoanh chân trên sô pha sấy tóc, vẫy tay với cô: "Ninh Bảo, tớ gọi đồ ăn khuya rồi, mau qua đây ăn chung."
"Ừ." Thẩm Quy Ninh thay dép lê, đi tới phòng khách đặt túi xách xuống, ngồi sát vào cô bạn: "Hôm nay cậu lại tăng ca à?"
Chúc Tư Tuyền sấy tóc xong xuôi, tắt máy sấy đi rồi thở dài thườn thượt: "Haiz, đi làm thì xác định là trâu ngựa cho tư bản thôi."
Có điều cô ấy xưa nay vẫn lạc quan: "May mà có tiền tăng ca an ủi tâm hồn bị tổn thương của tớ nên cũng không tệ lắm."
Thẩm Quy Ninh nhếch môi: "Vẫn là tâm thái cậu tốt."
Chúc Tư Tuyền nhìn chằm chằm vào mặt cô quan sát, giọng chắc nịch: "Cậu đang có tâm sự."
Quen biết bao nhiêu năm, hiểu nhau quá rõ mà.
"Sao thế, tâm trạng không tốt à?"
Thẩm Quy Ninh cầm lon bia trên bàn trà bật nắp uống một ngụm, thả lỏng cơ thể dựa vào sô pha, thành thật nói: "Người nhà tớ muốn tớ liên hôn với Chu Thế Lâm."
Chúc Tư Tuyền lộ vẻ kinh ngạc: "Chu Thế Lâm? Cái gã công tử bột ba ngày hai bữa lại lên tin giật gân đó hả?"
Thẩm Quy Ninh gật đầu, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi, kể sơ qua cho bạn nghe những chuyện xảy ra trên du thuyền hai ngày nay.
"Hắn ta mà lại tởm lợm đến thế ư! Đáng lẽ cậu nên đá thêm mấy phát cho hắn liệt dương luôn!" Chúc Tư Tuyền bất bình thay bạn, "Sao nhà cậu lại đồng ý gả cậu cho loại người này chứ?"
Thẩm Quy Ninh cụp mắt: "Liên hôn thương mại mà, họ đâu có cân nhắc nhiều đến thế."
"Vậy cậu định làm thế nào?"
Trước kia Chúc Tư Tuyền khá ghen tị với những người có xuất thân tốt như các cô, giờ mới nhận ra sinh ra trong gia đình bình thường cũng rất tốt, ít nhất là được tự do hôn nhân, không cần phải hy sinh hạnh phúc của mình vì lợi ích gia tộc.
Thẩm Quy Ninh bóp chặt lon bia trong tay: "Tớ sẽ không gả cho hắn."
Cho dù phải liên hôn, ít nhất cũng phải tìm người có phẩm hạnh tàm tạm.
Trừ Chu Thế Lâm ra, ai cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


