Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Quy Ninh gọi: "Cù tiên sinh."
Cô lên xe, đóng cửa lại.
Cù Yến Từ ngước mắt lên, nhàn nhạt đáp "ừ" một tiếng.
Thẩm Quy Ninh phát hiện Hạ Hi không có trên xe, ngờ vực hỏi: "Hi Hi đâu rồi?"
Cù Yến Từ tiếp tục xem tài liệu: "Con bé không nói với cô sao?"
"Hả?"
"Hôm qua con bé đã bay sang Mỹ tìm mẹ nó rồi."
Nghe vậy, Thẩm Quy Ninh sửng sốt.
Vậy là bây giờ chỉ có cô và Cù tiên sinh đi với nhau?
Không đúng, Cù tiên sinh đi bàn chuyện chính sự, chắc chắn không thể nào đưa cô đi chơi được.
Cù Yến Từ đoán được cô đang nghĩ gì: "Nếu ở một mình thấy chán thì cô có thể gọi bạn bè đến chơi cùng."
Thẩm Quy Ninh mím môi: "Không cần đâu, họ đều có kế hoạch riêng cả rồi."
Hơn nữa ở Bắc Kinh cô cũng chẳng có mấy người bạn.
Cù Yến Từ không nói thêm gì nữa.
Khu nghỉ dưỡng nằm ở ngoại ô, đi từ trung tâm thành phố mất khoảng hai tiếng đồng hồ.
Cù tiên sinh làm việc, Hàn Dật báo cáo công việc, nào là chứng khoán, thị trường cổ phiếu, Thẩm Quy Ninh nghe như vịt nghe sấm mà cũng không dám làm phiền, đành nghiêng đầu nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, chẳng biết ngủ quên từ lúc nào.
Khóe mắt Cù Yến Từ liếc thấy gương mặt ngủ say của cô gái, điềm tĩnh ngoan ngoãn, hơi thở nhẹ nhàng, đầu cứ xiêu vẹo dựa vào cửa kính xe.
Anh thu lại tầm mắt, trầm giọng ngắt lời Hàn Dật: "Còn lại để đến khách sạn rồi nói."
Hàn Dật nhất thời không hiểu, mãi đến khi nhìn qua kính chiếu hậu thấy Thẩm Quy Ninh đang ngủ say mới vỡ lẽ.
Giờ anh ta chẳng thấy lạ nữa, Cù tổng đối với Thẩm tiểu thư đã phá lệ hết lần này đến lần khác rồi.
Chiếc Bentley êm ái rời khỏi nội thành, đi vào đoạn đường ngoại ô.
Qua một khúc cua, do quán tính, cả người Thẩm Quy Ninh nghiêng sang trái, đầu cứ thế ngả dần rồi dựa hẳn vào cánh tay Cù Yến Từ, trán áp sát, mái tóc dài quét qua mu bàn tay anh.
Cô gái nhỏ ngủ khá say, bị như vậy cũng không tỉnh.
Hơi thở xuyên qua lớp áo sơ mi, phả vào da thịt, mang theo chút cảm giác ngứa ngáy.
Cù Yến Từ nhíu mày, đưa tay đỡ đầu cô dậy cho thẳng.
Nhưng chẳng được bao lâu, cô lại tự động dựa vào.
Trong mơ Thẩm Quy Ninh vớ được cái gối ôm, dứt khoát đưa tay ôm lấy, má áp lên đó cọ cọ.
Chưa kịp hưởng thụ được bao lâu thì bên tai đã truyền đến giọng nói trầm thấp lạnh lùng: "Thẩm Quy Ninh, buông tay."
Nghe như tiếng Cù tiên sinh.
Cô từ từ mở mắt, đôi mắt ngái ngủ, hàng mi như cánh bướm khẽ rung, đợi đến khi nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra trước mắt, ráng đỏ nhanh chóng lan ra khắp hai má, cô vội vàng buông cánh tay Cù Yến Từ ra, ngồi thẳng dậy, lí nhí: "Tôi... xin lỗi, tôi không cố ý."
Thẩm Quy Ninh cũng tự thấy lạ, hình như lần nào cô cũng có thể không đề phòng mà ngủ quên một trước mặt Cù tiên sinh.
Có điều, chất liệu áo sơ mi của anh thực sự rất thoải mái, chắc chắn là hàng may đo riêng với giá cả không rẻ.
Cù Yến Từ không chấp nhặt với cô, nhắc nhở không lạnh không nhạt: "Ghế ngồi có thể ngả ra sau."
Thẩm Quy Ninh khẽ gật đầu, nhưng tỉnh rồi cô rất khó ngủ lại, bèn nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta còn bao lâu nữa thì tới?"
Tài xế ngồi trước trả lời: "Còn nửa tiếng nữa thưa Thẩm tiểu thư."
"Vâng."
Thẩm Quy Ninh dứt khoát lôi điện thoại ra chơi, đúng lúc nhìn thấy tin nhắn thoại Hạ Hi gửi. Vốn định chuyển giọng nói thành văn bản, kết quả lỡ tay ấn nhầm vào nút phát.
Giọng Hạ Hi bất thình lình vang lên trong xe.
"Xin lỗi chị nha, hôm qua gặp mẹ em kích động quá nên quên mất không bảo với chị là em sang Mỹ, lần sau nhất định em sẽ đi chơi cùng chị."
"Khu nghỉ dưỡng đó là do cậu em đầu tư đấy, có việc gì chị cứ tìm cậu, cái gì cậu cũng giải quyết được cho chị hết!"
"À đúng rồi, nếu có thời gian chị giúp em để ý cậu em nhiều chút nhé, đừng để mấy người phụ nữ có ý đồ xấu tiếp cận cậu ấy nha."
Tin nhắn thoại phát xong, trong xe rơi vào sự im lặng quỷ dị.
"..."
Da đầu Thẩm Quy Ninh tê rần, luống cuống tay chân tắt màn hình điện thoại.
Cô có thể nói rằng, thực ra cô chính là người phụ nữ có ý đồ xấu đó không? Cô xin lỗi Hi Hi.
Cù Yến Từ hơi nghiêng người, thong thả liếc nhìn cô.
Không cần ngẩng đầu Thẩm Quy Ninh cũng cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt không thể ngó lơ đến từ bên trái, cô chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo nhưng không mất phép lịch sự: "Cù tiên sinh, Hi Hi đùa thôi, anh đừng tưởng thật."
Cù Yến Từ hỏi ngược lại bằng giọng điệu không chút cảm xúc: "Vậy sao?"
Thẩm Quy Ninh gật đầu như giã tỏi.
May quá, anh không truy cứu.
Ngoại ô cách xa sự ồn ào của phố thị, khu nghỉ dưỡng xây dựng dựa vào núi, hồ nước xanh biếc bao quanh, được bao bọc bởi bầu không khí trong lành và phong cảnh tuyệt đẹp.
Chiếc Bentley chạy thẳng một mạch vào trong, cuối cùng dừng lại trước cửa khách sạn.
Giai đoạn chạy thử chưa mở cửa cho người ngoài mà chỉ tiếp đãi khách mời đặc biệt.
Là bạn gái, hay là quan hệ gì khác?
Ông ta không dám mạo muội sắp xếp chung một phòng, bèn xếp hai phòng suite cạnh nhau.
"Phòng đã sắp xếp xong xuôi cho ngài rồi ạ, bây giờ tôi đưa ngài lên."
Cù Yến Từ gật đầu.
Thẩm Quy Ninh kéo vali đi theo sau anh.
Lên đến tầng cao nhất thì giám đốc lần lượt đưa thẻ phòng cho hai người.
Trước khi vào phòng, Cù Yến Từ liếc nhìn cô gái nhỏ bên cạnh: "Có vấn đề gì thì tìm lễ tân."
Thẩm Quy Ninh bĩu môi, lầm bầm rất nhỏ: "Không tìm anh được sao?"
Cù Yến Từ nghe không rõ: "Gì cơ?"
Thẩm Quy Ninh vội lắc đầu: "Không có gì ạ."
Về đến phòng, cô dỡ đồ đạc trong vali ra, nghe nói ở đây có suối nước nóng nên cô đặc biệt mang theo đồ bơi và áo choàng tắm.
Buổi tối trước khi đi ngủ ngâm mình một chút sẽ rất thoải mái.
Buổi chiều, cô hỏi nhân viên về các hoạt động giải trí quanh đây, cô lễ tân gợi ý cô đi cầu kính, tiện đường ghé qua vườn cây hái ít trái cây tươi, sạch tự nhiên để ăn.
Thẩm Quy Ninh nghe theo gợi ý.
Đến cũng đến rồi, không thể cứ ru rú trong phòng mãi được.
Nhân viên chu đáo tận tình, đảm nhận vai trò hướng dẫn viên đưa cô đi.
Mùa này nhiệt độ vừa phải, không lạnh không nóng nên rất dễ chịu.
Trong vườn trồng khá nhiều loại trái cây, quả nào quả nấy chín mọng tròn trịa, tỏa hương thơm ngát.
Thẩm Quy Ninh xách giỏ hái một ít nho mẫu đơn.
Tuy trong khách sạn cũng có nhưng tự tay hái dường như ăn cảm thấy ngọt hơn.
Không biết Cù tiên sinh có thích ăn không.
Ra khỏi vườn cây, cô đi tới cầu kính ở lưng chừng núi.
Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà lan tỏa từ chân trời, nhuộm màu từ cam đỏ sang đỏ thẫm rải lên con đường kính uốn lượn, tựa như một chiếc thang mây vắt ngang bầu trời, bốn phía đều là kính trong suốt, vừa kích thích vừa mang vẻ đẹp tuyệt mỹ.
Tầng trên của cầu kính còn có một đài quan sát độc đáo, tầm nhìn càng đẹp hơn.
Trên bàn trà bằng đá sang trọng rót những tách trà nóng hổi, khói trắng lững lờ bay.
Cù Yến Từ đang bàn công việc với người khác tại đây.
Hai đối tác người Mỹ đặc biệt đến Trung Quốc hẹn gặp vị chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn.
Tô Dục Thần ngồi bên cạnh tiếp khách, châm điếu thuốc dựa vào lan can nhìn về phía xa, lát sau, trong tầm mắt xuất hiện một bóng dáng mảnh mai, anh ta nhếch môi cười, ra hiệu cho Cù Yến Từ: "Anh Từ, đại mỹ nữ Thẩm đang ở bên dưới kìa."
Người đàn ông lơ đãng nhìn xuống dưới một cái.
Trên cầu kính, cô gái nhỏ đang cầm điện thoại chụp ảnh, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên người cô, tôn lên bóng dáng dịu dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)