Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 26: Anh Làm Tôi Đau Đấy

Cài Đặt

Chương 26: Anh Làm Tôi Đau Đấy

Thẩm Quy Ninh chụp vài tấm ảnh phong cảnh, chợt phát hiện trong ống kính xuất hiện một cái ban công, cô buông điện thoại ngước lên nhìn, vừa khéo chạm phải đôi mắt thâm sâu kia.

Chỉ là bên cạnh anh còn có một người phụ nữ phương Tây, tóc vàng mắt xanh, khí chất tháo vát, ăn mặc theo phong cách công sở, toát lên vẻ quyến rũ đầy tự tin và thanh lịch.

Một nam một nữ đứng cạnh nhau trò chuyện, cảnh tượng vô cùng mãn nhãn.

Người phụ nữ như vậy mới là người trời sinh một cặp với Cù tiên sinh.

Chẳng biết tại sao, trong lòng Thẩm Quy Ninh dâng lên một nỗi mất mát.

Ánh sáng trên đỉnh đầu hơi chói, cô cụp mắt nhìn đi chỗ khác.

Tô Dục Thần nhướng mày: "Cậu đưa cô ấy đến đây rồi để người ta chơi một mình thế à?"

Cù Yến Từ liếc xéo anh ta.

Tô Dục Thần bắt được ánh mắt của anh, cười khẽ: "Tôi hết hứng thú với cô ấy rồi, chỉ đơn thuần thấy cậu làm thế là không đàng hoàng thôi."

Anh ta đề nghị: "Hay là tối nay gọi đến ăn cơm cùng đi?"

Môi mỏng của Cù Yến Từ khẽ mấp máy, nhả ra hai chữ: "Tùy cậu."

"Vậy tôi gọi đấy nhé." Tô Dục Thần móc điện thoại từ trong túi quần ra, tìm WeChat của Thẩm Quy Ninh rồi gửi lời mời: [Thẩm tiểu thư, tối nay có muốn ăn cơm cùng bọn tôi không?]

Thẩm Quy Ninh trả lời rất nhanh: [Cảm ơn anh, không cần đâu cảm ơn anh, tôi không muốn làm phiền mọi người.]

Tô Dục Thần đưa lịch sử trò chuyện cho Cù Yến Từ xem, giọng điệu kéo dài thườn thượt: "Xem ra mặt mũi tôi chưa đủ lớn rồi."

Cù Yến Từ không tiếp lời, vẻ mặt lạnh tanh.

Tô Dục Thần chẳng hiểu nổi anh đang nghĩ gì.

Nếu nói là đặc biệt thì vị Thẩm tiểu thư này đúng là đặc biệt thật, Cù Yến Từ trước giờ chưa từng dẫn theo người phụ nữ nào ra ngoài, nếu không phải anh ngầm đồng ý thì Hạ Hi cũng chẳng thể tự quyết định chuyện này.

Thế nhưng dẫn người ta đến rồi lại bỏ mặc, rốt cuộc là muốn làm trò gì?

Bữa tối Thẩm Quy Ninh chỉ ăn qua loa, do ban chiều ăn nhiều điểm tâm và hoa quả nên cô cũng không đói lắm.

Bảy giờ, nhân viên đến gõ cửa phòng, thông báo cô có thể đi ngâm suối nước nóng.

Thẩm Quy Ninh cảm ơn, thay đồ trong phòng rồi khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Sau núi có mấy hồ nước nóng riêng biệt, nước thiên nhiên tinh khiết, giàu khoáng chất, có tác dụng dưỡng da rất tốt.

Trong không khí thoang thoảng mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, hơi nước lượn lờ bốc lên nghi ngút.

Thẩm Quy Ninh cởi áo choàng tắm, bước xuống bậc đá đi vào trong hồ.

Dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, lỗ chân lông dần dần giãn ra thoải mái.

"Thẩm Quy Ninh, sao cô lại ở đây?"

Một giọng nữ trên bờ bất ngờ phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Thẩm Quy Ninh ngẩng đầu, chạm mắt với Kim Ngữ Hàm.

Trùng hợp thật, ở đây mà cũng gặp được.

"Bạn tôi mời tôi đến."

Kim Ngữ Hàm nhíu mày, vừa cởi đai áo choàng tắm vừa nói: "Tôi không có ý muốn tắm chung hồ với cô đâu, nhưng mấy hồ kia là tắm thuốc, tôi không chịu nổi mùi đó."

Thẩm Quy Ninh thấy buồn cười, nhớ lại chuyện lần trước bèn nói một câu cảm ơn: "Lần trước cảm ơn cô đã nói đỡ cho tôi."

"Tôi chỉ ngứa mắt đám đàn ông mồm miệng thối tha đó thôi, chẳng liên quan gì đến cô cả." Kim Ngữ Hàm không quên nhấn mạnh: "Tôi vẫn rất ghét cô."

Thẩm Quy Ninh vô tình nhìn thấy những dấu hôn chi chít trên lưng cô ta, không nhịn được lên tiếng: "Lưng cô…"

Kim Ngữ Hàm phản ứng lại, quay người trừng mắt nhìn cô: "Làm gì? Chưa thấy bao giờ à?"

"Chưa thấy cái nào dữ dội như thế." Thẩm Quy Ninh nói thật lòng.

Kim Ngữ Hàm tỏ vẻ bình thản: "Hôm nay chẳng phải cô đã thấy rồi sao."

"…"

Phi lễ chớ nhìn, Thẩm Quy Ninh dời tầm mắt đi chỗ khác.

Kim Ngữ Hàm thấy cô cũng thú vị: "Dấu hôn ở trên người tôi, cô đỏ mặt cái gì chứ?"

Thẩm Quy Ninh chối ngay: "Tôi bị hơi nước nóng làm đỏ mặt đấy!"

Kim Ngữ Hàm lười vạch trần: "Được được được."

Nhìn là biết gái ngoan ngây thơ rồi.

Hai người không nói chuyện nữa.

Ngâm mình nửa tiếng, Thẩm Quy Ninh bước ra khỏi hồ: "Tôi đi trước đây."

"Ừ." Kim Ngữ Hàm vẫn chưa ngâm đủ, nằm nhoài ra bờ nghịch nước.

Thẩm Quy Ninh quấn chặt áo choàng tắm quay về khách sạn.

Trước khi vào phòng, cô liếc nhìn cánh cửa đóng chặt bên cạnh.

Không biết Cù tiên sinh còn ăn uống trò chuyện với bạn không.

Cảnh tượng chiều nay lại hiện lên trong đầu.

Có phải Cù tiên sinh thích kiểu phụ nữ như vậy không? Cho nên dù cô có làm gì cũng vô dụng, anh mãi mãi trầm ổn lạnh lùng, sẽ không vì bất kỳ ai mà phá lệ.

Điện thoại bỗng rung lên hai tiếng.

Cô hoàn hồn, cúi đầu nhìn, là tin nhắn từ một số lạ.

[Thẩm Quy Ninh, đừng tưởng cô trốn đến Bắc Kinh thì tôi không làm gì được cô.]

[Tôi đã nói rồi, sẽ không buông tha cho cô đâu.]

Đồng tử Thẩm Quy Ninh co rụt lại, cô siết chặt điện thoại, đẩy cửa bước vào, tựa lưng vào cửa thở dốc.

Cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực mãi không tan đi.

Chu Thế Lâm quả nhiên biết cô đang ở Bắc Kinh rồi.

Hắn ta giống như một con ác quỷ âm hồn bất tán, chưa đạt được mục đích thì chưa chịu bỏ qua.

Thẩm Quy Ninh đứng chôn chân tại chỗ hơn mười phút.

Bộ đồ bơi ướt nhẹp dính dấp trên người quá lâu gây khó chịu, cô lê đôi chân cứng đờ đi về phía phòng tắm.

Vòi sen mở ra, tiếng nước chảy "rào rào" vang lên.

Mười giờ tối, cả khu sơn trang chìm trong yên tĩnh, ánh trăng và ánh đèn đường hòa vào làm một, thắp sáng màn đêm.

Cù Yến Từ vừa kết thúc một cuộc họp xuyên quốc gia, gập máy tính lại, ngả người ra ghế da nghỉ ngơi một lát.

Đường nét khuôn mặt dưới ánh đèn càng thêm lập thể sâu sắc.

"Cốc cốc…"

Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.

Người đàn ông mở mắt, đứng dậy ra mở cửa.

Thẩm Quy Ninh giơ tay định gõ tiếp, không ngờ cửa vừa vặn được mở ra, tay phải cô gõ vào không trung, cả người bất ngờ nhào về phía trước, đầu đập vào lồng ngực rắn chắc rộng lớn.

Đĩa trái cây bên tay trái không cầm chắc, rơi xuống đất tạo nên tiếng vang lanh lảnh.

"Cù tiên sinh…"

Giọng cô gái nhỏ dính dấp, mang theo men say rõ rệt.

Mùi sữa tắm hòa quyện cùng mùi rượu lướt qua chóp mũi.

Cù Yến Từ nhíu mày, đỡ cô đứng vững: "Cô uống rượu à?"

"Vâng…" Thẩm Quy Ninh miễn cưỡng đứng thẳng, hai má ửng hồng, ánh mắt mơ màng, bóng người trước mắt cứ lắc lư qua lại: "Uống nửa chai…"

Cù Yến Từ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt thâm trầm: "Tửu lượng kém mà uống nhiều thế làm gì?"

Thẩm Quy Ninh hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Tôi đến đưa nho cho anh, là tôi tự tay hái đấy…"

Cô buồn bực cúi đầu: "Sao lại rơi xuống đất rồi?"

Cô gái nhỏ ngồi xổm xuống định nhặt.

Cô tắm xong mặc bộ đồ ngủ kiểu dáng rất kín đáo, nhưng vừa cúi người, đường cong trước ngực vẫn lộ ra.

Cù Yến Từ nheo mắt, nắm lấy cổ tay cô kéo người đứng dậy: "Tôi sẽ bảo người mang canh giải rượu lên cho cô, về phòng đợi đi."

Thẩm Quy Ninh lắc đầu nguầy nguậy: "Tôi không muốn."

Cù Yến Từ kiên nhẫn: "Vậy cô muốn thế nào?"

Thẩm Quy Ninh chớp đôi mắt mờ sương, rụt rè nói: "Tôi muốn vào phòng anh."

Đầu ngón tay Cù Yến Từ siết chặt: "Cô có biết mình đang làm gì không?"

Muộn thế này, mặc đồ ngủ gõ cửa phòng anh, còn đòi vào phòng anh, là to gan lớn mật thật hay chắc chắn rằng anh sẽ không làm gì cô?

Thẩm Quy Ninh bị đau ở cổ tay, uất ức nhìn anh: "Đau… anh làm tôi đau đấy…"

Đúng là vừa nhõng nhẽo vừa phiền phức, dùng chút sức thôi đã kêu đau.

Cù Yến Từ buông tay, giọng điệu nặng hơn: "Về phòng cô đi."

Thẩm Quy Ninh cảm thấy sợ hãi theo bản năng, cụp mắt xuống không dám ho he tiếng nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc