Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kể từ hôm chạm mặt Chu Sùng Lễ ở tiệc sinh nhật Hạ Hi , Thẩm Quy Ninh cứ luôn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ một ngày nào đó Chu Thế Lâm sẽ đuổi tới Bắc Kinh.
Tuy nhiên, chuyện cô lo lắng tạm thời chưa xảy ra, ngược lại chẳng biết từ đâu lại truyền ra một tin đồn thất thiệt về cô.
Giờ nghỉ trưa, quán cà phê trong nhà hát khá vắng vẻ, tầm này mọi người hầu như đều đang ngủ trưa trong phòng nghỉ.
Mấy nam sinh bên thanh nhạc ghé qua mua cà phê, vừa cười đùa cợt nhả vừa buôn chuyện phiếm.
"Nghe đồn Thẩm Quy Ninh cặp kè đại gia đấy, tao tận mắt thấy cô ta được xe sang đưa đón mà."
"Chẳng biết trèo được cành cao nào, hèn chi chả thèm để mắt tới anh Quân nhà mình."
"Biết đâu chuyện Hà Khiết chỉ là cái cớ, được kim chủ bao nuôi dọn vào biệt thự cao cấp mới là thật."
"Đừng thấy bề ngoài cô ta thanh cao, không biết lên giường sẽ lẳng lơ cỡ nào…"
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên có người lớn tiếng cắt ngang: "Mồm thối thì ngậm lại dùm cái! Bản thân bất tài vô dụng không theo đuổi được người ta rồi quay sang tung tin đồn nhảm bôi nhọ con gái nhà người ta! Có thấy ghê tởm không hả?"
Bầu không khí đang cười cợt bỗng chốc cứng đờ, vẻ mặt mấy gã đàn ông thay đổi liên tục, muốn bật lại nhưng ngại thân phận đối phương nên không dám.
"Đại tiểu thư Kim, bọn tôi có nói cô đâu, cô tức giận làm gì?"
"Với lại chẳng phải xưa nay cô ghét Thẩm Quy Ninh nhất sao?"
Kim Ngữ Hàm cau mày thật chặt: "Tôi ghét cô ta, nhưng tôi càng ghét cái loại đàn ông thích hạ thấp phụ nữ như mấy người hơn. Có thời gian rảnh rỗi thế này thì chi bằng soi gương nhìn lại bản thân mình đi."
Nói xong, cô ta xách cà phê quay người bỏ đi.
Để lại mấy gã đàn ông đứng đó mặt mày tím tái như vừa nuốt phải ruồi.
Mấy lời đồn đại vô căn cứ này lan truyền nhanh chóng, Thẩm Quy Ninh đương nhiên cũng nghe được vài tin đồn khó nghe. Đây mới chỉ là những gì cô nghe được, sau lưng e là người ta còn nói khó nghe hơn nhiều.
"Cô ấy nói đỡ cho tớ á?" Thẩm Quy Ninh cũng khá bất ngờ.
Kim Ngữ Hàm xưa nay vốn không hợp với cô, bình thường cứ thích bới lông tìm vết, gặp mặt mà không khích bác vài câu là ngứa mồm không chịu được.
Nhưng thực ra cũng chỉ là mấy mâu thuẫn nhỏ nhặt vô thưởng vô phạt, cô thường chọn cách lờ đi.
Lâu Tịnh Xu xoa cằm đánh giá: "Xem ra, tuy Kim Ngữ Hàm tính tình tiểu thư một chút, nết hơi xấu một chút, nhưng ít nhất tam quan vẫn còn đúng đắn chán."
Thẩm Quy Ninh không phủ nhận.
"Thôi không nói mấy chuyện linh tinh này nữa." Lâu Tịnh Xu khoác vai cô hỏi: "Còn hai ngày nữa là nghỉ lễ rồi, cậu định đi đâu chơi?"
Thẩm Quy Ninh không nói chi tiết: "Tớ tìm một khách sạn nghỉ dưỡng để xả hơi hai ngày thôi."
Truyền thông Hồng Kông đưa tin mới nhất, cổ phiếu ngành ô tô năm nay lại tiếp tục giảm sâu, giá cổ phiếu mảng đại lý phân phối của Tập đoàn Thẩm thị giảm 9.32%, kết quả kinh doanh sa sút toàn diện.
Nhà họ Thẩm ốc còn không mang nổi mình ốc, Thẩm Hoành Lâm vì chuyện này mà phải chạy vạy khắp nơi cúi đầu cầu cạnh.
Cậu hai nhà họ Chu đã đánh tiếng, chỉ cần Thẩm Quy Ninh ngoan ngoãn nhận sai với hắn thì hắn sẽ hợp tác với nhà họ Thẩm.
Thẩm Hoành Lâm sai người lật tung cả Cảng đảo lên cũng không tìm thấy người, lại không tra được lịch sử xuất cảnh của Thẩm Quy Ninh, lẽ ra cô vẫn chưa rời khỏi Cảng đảo, nhưng ngặt nỗi một người sờ sờ ra đó lại biến mất tăm.
Nếu không tìm được nữa thì chỉ còn nước báo cảnh sát.
Trùng hợp là, hôm đó Thẩm Duyệt tham gia một buổi tụ tập của giới danh viện, lại nhìn thấy sợi dây chuyền ngọc lục bảo của mình xuất hiện trên người một người phụ nữ xa lạ khác.
Cô ta bước tới hỏi đối phương: "Sao cô lại có sợi dây chuyền này?"
Đây là món trang sức cô ta đã đấu giá được, kiểu dáng đặc biệt, trên thị trường lẽ ra không có mẫu tương tự.
Thẩm Duyệt vô cùng chắc chắn, sợi dây chuyền ngọc lục bảo này là của mình, chỉ là đáng lý nó đang ở chỗ Thẩm Quy Ninh, sao lại rơi vào tay người lạ?
Cô gái tóc xoăn sóng lớn cảm thấy khó hiểu: "Thẩm tiểu thư nói chuyện buồn cười thật, đương nhiên là tôi mua rồi."
Thẩm Duyệt dồn dập truy hỏi: "Mua ư? Mua ở đâu?"
Cô gái kia thành thật trả lời: "Tiệm trang sức ở Bắc Kinh đấy, thấy hợp mắt thì mua thôi."
"Bắc Kinh." Thẩm Duyệt lẩm bẩm lặp lại hai chữ này.
Hóa ra Thẩm Quy Ninh đang ở Bắc Kinh, thảo nào lật tung Cảng đảo cũng không tìm thấy.
Với tính cách của Thẩm Quy Ninh, cô thích múa như vậy, chắc chắn đang ở một nhà hát kịch múa nào đó, chỉ cần tra một cái là ra ngay.
Muốn thoát khỏi nhà họ Thẩm ư, không có cửa đâu.
Đầu tháng Mười có hai buổi biểu diễn lớn, diễn xong nhà hát sẽ cho nghỉ chung ba ngày.
Vở kịch múa "Chiêu Quân Xuất Tắc" gần đây đang cực hot trên mạng, buổi công diễn đầu tiên tổ chức tại Nhà hát lớn Bắc Kinh, thu hút vô số khán giả khiến cho vé bán ra trong dịp Quốc khánh cháy sạch.
Buổi biểu diễn kết thúc thuận lợi, tất cả diễn viên lên sân khấu chào khán giả.
Trở lại hậu trường, mọi người ai nấy đều tẩy trang thay đồ để về nhà sớm.
Đợi mọi người về vãn, Lâu Tịnh Xu không nhịn được nói thêm với Thẩm Quy Ninh một câu: "Quy Ninh, cậu đóng vai phụ đúng là phí phạm tài năng, với thực lực của cậu ít nhất cũng phải diễn vai nữ thứ."
Thẩm Quy Ninh cười cười: "Không sao đâu, cứ đi từng bước một mà."
Vì thời gian trước cô bị thương ở mắt cá chân nên xin nghỉ nửa tháng, vắng mặt trong buổi tuyển chọn, thành ra chỉ nhận được một vai phụ không mấy nổi bật.
Nhưng như vậy cũng tốt, diễn một vai phụ vô danh, lại trang điểm thật dày, cho dù có bị đăng lên mạng cũng chẳng ai nhận ra cô.
Lâu Tịnh Xu khen cô có tâm thái tốt.
Chịu ảnh hưởng từ Chúc Tư Tuyền, lại trải qua không ít chuyện nên tâm thái hiện giờ của cô quả thực tốt hơn trước kia nhiều.
Tối đến quay về căn hộ chung cư, Thẩm Quy Ninh tắm rửa xong xuôi liền bắt đầu thu dọn đồ đạc, Hạ Hi bảo sáng mai sẽ qua đón cô đi cùng.
Nhớ ra cũng một khoảng thời gian rồi chưa gặp Cù tiên sinh.
Lịch sử trò chuyện trên WeChat vẫn dừng lại ở tám giờ tối hôm kia.
Thẩm Quy Ninh lấy hết can đảm gửi cho anh một tin nhắn: [Cù tiên sinh buổi tối vui vẻ, anh ăn tối chưa ạ?]
Cù Yến Từ: [Vẫn chưa.]
Thẩm Quy Ninh: [Tám giờ rồi mà vẫn chưa ăn sao?]
Cù Yến Từ: [Đang họp.]
Thẩm Quy Ninh: [Ồ, vậy tôi không làm phiền anh nữa.]
Thẩm Quy Ninh: [Họp xong anh nhớ ăn cơm nhé.]
Muộn thế này rồi mà vẫn còn đang họp, Thẩm Quy Ninh nghĩ, có phải vì anh bận rộn quá nên chẳng có thời gian yêu đương không?
Chu Thế Lâm bảo anh có mắt nhìn cao, người bình thường không lọt vào mắt xanh của anh được.
Vậy rốt cuộc Cù tiên sinh thích kiểu con gái như thế nào nhỉ?
Chín giờ sáng, Thẩm Quy Ninh kiểm tra lại vali hành lý một lượt, xác định không bỏ sót thứ gì mới kéo khóa lại.
Điện thoại trên bàn reo lên, cô lập tức cầm máy bắt máy: "Cù tiên sinh."
"Xuống hầm xe đi." Giọng nói trong ống nghe vẫn lạnh nhạt ít lời như cũ.
"Vâng, tôi xuống ngay đây."
Cúp điện thoại, Thẩm Quy Ninh kéo vali ra khỏi cửa.
Xuống đến hầm xe, cô nhìn thoáng qua đã thấy xe chuyên dụng của Cù tiên sinh đang đỗ ở vị trí chờ.
Trợ lý Hàn đẩy cửa ghế phụ bước xuống.
Thẩm Quy Ninh cười chào hỏi: "Trợ lý Hàn, đã lâu không gặp."
"Đã lâu không gặp, Thẩm tiểu thư." Hàn Dật đón lấy vali của cô cất vào cốp sau.
Thẩm Quy Ninh nói cảm ơn, kéo cửa ghế sau ra. Đập vào mắt là nửa gương mặt nhìn nghiêng với đường nét sắc sảo rõ ràng của Cù tiên sinh. Anh bắt chéo đôi chân dài dựa lưng vào ghế, trên đầu gối đặt một tập tài liệu, tự nhiên toát lên một vẻ ung dung tao nhã, dường như là khí chất bẩm sinh, chẳng cần cố ý ra vẻ.
Gương mặt này đúng là được ông trời ưu ái ban cho nhan sắc để kiếm cơm, chỉ dựa vào nhan sắc thôi cũng đủ cả đời cơm áo không lo, thế mà gia thế, năng lực lại chẳng thiếu thứ gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


