Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 23: Cù Tiên Sinh Đừng Chấp Nhặt Với Tôi

Cài Đặt

Chương 23: Cù Tiên Sinh Đừng Chấp Nhặt Với Tôi

Ngày hôm sau, khi Thẩm Quy Ninh tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Cô dụi đôi mắt ngái ngủ, đáy mắt dần trở nên trong trẻo, nhưng gương mặt lại lộ vẻ hoang mang.

Cô nhớ rõ mình uống thuốc xong là ngủ quên trên ghế sô pha, sao lại về phòng được nhỉ?

Tối qua cô còn mơ một giấc mơ, mơ thấy Cù tiên sinh đến.

Chẳng chân thực chút nào, muộn thế rồi Cù tiên sinh sao có thể tới đây được.

Thẩm Quy Ninh vò mái tóc rối bù, rời giường vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Mấy nốt ban đỏ do dị ứng vẫn chưa lặn hết, nhưng đã không còn ngứa như hôm qua, may mắn là không bị lên mặt, nếu không cô chẳng dám ra đường mất.

Tắm rửa xong xuôi, cô ra phòng khách tìm điện thoại, vừa mở máy đã thấy tin nhắn thoại cô bạn thân gửi từ sáng sớm.

"Ninh Bảo, sinh nhật vui vẻ!"

"Xin lỗi nha, tớ định canh đúng 0 giờ chúc mừng mà lỡ ngủ quên mất…"

Thẩm Quy Ninh mỉm cười, ấn giữ ghi âm trả lời: "Không sao đâu, cảm ơn cậu."

Chúc Tư Tuyền đang cầm điện thoại nên nhắn lại ngay: [Tớ vẫn là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật cậu đúng không?]

Thẩm Quy Ninh không nghĩ nhiều: [Ừm ừm, chắc chắn là cậu rồi.]

Quà của Chúc Tư Tuyền cô đã nhận được từ hai ngày trước, là một chiếc dây chuyền xương đòn dáng eo thon kinh điển, Thẩm Quy Ninh rất thích.

Lúc thoát WeChat cô mới phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Cù tiên sinh.

Khoảng mười một giờ đêm qua, Cù tiên sinh tìm cô?

Thẩm Quy Ninh khó hiểu nhắn tin hỏi lại: [Cù tiên sinh, tối qua anh gọi tôi có việc gì không?]

Đợi vài phút, điện thoại rung lên.

Cù Yến Từ: [Cô không nhớ gì sao?]

Thẩm Quy Ninh hơi ngơ ngác, cô nên nhớ cái gì?

Chẳng lẽ… giấc mơ đó là thật?

Vậy chuyện cô ôm chặt tay Cù tiên sinh không buông cũng là thật?

Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, cả khuôn mặt Thẩm Quy Ninh nóng bừng, vội vàng nhắn tin xin lỗi anh: [Xin lỗi anh, hôm qua tôi bị dị ứng nên đầu óc không tỉnh táo, Cù tiên sinh đừng chấp nhặt với tôi.]

Không thấy anh trả lời, Thẩm Quy Ninh nhìn chằm chằm điện thoại, bên tai chợt vang lên giọng nói trầm ấm dễ nghe kia.

"Sẽ không có ai bắt nạt em."

Cô ấy hạ thấp giọng: "Quy Ninh, cậu chuyển khỏi ký túc xá là vì Hà Khiết dẫn bạn trai về phòng hả?"

Thẩm Quy Ninh ngẩn người: "Sao cậu biết?"

Ngoài Chúc Tư Tuyền ra cô chưa từng kể với ai.

Lâu Tĩnh Thù chớp mắt: "Trong đoàn đồn ầm lên rồi, giờ mọi người đang bàn tán xôn xao kia kìa."

Thẩm Quy Ninh thắc mắc: "Ai đồn thế?"

"Không biết nữa, chuyện hóng hớt thì cứ một đồn mười, mười đồn trăm thôi." Lâu Tĩnh Thù mở nhóm chat hóng drama trên điện thoại đưa cho cô xem: "Nhìn đi, bàn luận sôi nổi lắm."

Thẩm Quy Ninh lướt xem qua loa.

[Tin động trời, nghe nói Hà Khiết dẫn đàn ông về ký túc xá lúc nửa đêm!]

[Thật hay giả đấy? Chơi lớn thế?!]

[Có hôm tớ nghe thấy tiếng hét trên tầng thật mà.]

[Thảo nào Thẩm Quy Ninh đột nhiên chuyển đi, hóa ra là vậy.]

[Đúng là vì sướng cái thân mà không thèm quan tâm người khác sống chết ra sao.]

[Cầu diện tích bóng ma tâm lý của đại mỹ nữ Thẩm.]

[May mà tớ không vớ phải cô bạn cùng phòng như thế!!!]

"Ban đầu tớ còn hơi nghi ngờ, không ngờ là thật." Lâu Tĩnh Thù thì thầm cảm thán: "Chắc Hà Khiết không còn mặt mũi nào gặp ai nên hôm nay xin nghỉ rồi."

Thẩm Quy Ninh chẳng quan tâm bên ngoài đồn đại thế nào, nhưng cô không muốn mang tiếng oan, bèn lấy điện thoại nhắn cho Hà Khiết một tin: [Chuyện của cậu không phải do tớ đồn ra ngoài đâu.]

Hà Khiết trả lời rất nhanh: [Không phải cậu thì còn là ai? Tớ cứ tưởng cậu tốt bụng giúp tớ giấu giếm, không ngờ ngoài mặt thì tử tế sau lưng lại đâm chọc! Giờ cậu vừa lòng chưa?]

Thẩm Quy Ninh: [Tôi đã nói không phải tôi. Khu đó toàn người trong đoàn kịch ở, cậu dẫn một người đàn ông to lù lù về phòng, lại còn không chỉ một lần, cậu tưởng mọi người mù điếc hết cả sao?]

Đã giải thích rồi, tin hay không tùy cô ta.

Đàn Lịch Phủ Đệ.

Hạ Hi ngồi dưới lầu bóc quà sinh nhật suốt hai tiếng đồng hồ, nôn nóng mặc thử chiếc váy Thẩm Quy Ninh tặng.

Chiếc váy kiểu cổ trang màu hồng tím loang màu, mặc lên người trông nhẹ nhàng thoát tục như tiên nữ, Hạ Hi cực kỳ thích.

Thấy Cù Yến Từ từ trên lầu đi xuống, cô bé liền chạy tới khoe váy múa: "Cậu ơi, nhìn váy mới của cháu có đẹp không?"

"Ừ."

Hạ Hi đã quen với giọng điệu lạnh nhạt của anh, tự mình nói tiếp: "Chị Ninh mua cho cháu đấy, mắt thẩm mỹ của chị ấy tốt thật."

Cù Yến Từ đi tới sô pha ngồi xuống: "Cậu nhớ là từng dạy cháu đạo lý có qua có lại rồi mà nhỉ."

"Vâng, sao ạ?"

"Hôm nay sinh nhật cô ấy, cháu có nên đáp lễ chút không?"

Hạ Hi ngạc nhiên thốt lên "A" một tiếng: "Hôm nay là sinh nhật chị Ninh ạ? Chị ấy chẳng nói gì với cháu cả, cháu cũng không biết chị ấy thích gì, làm sao bây giờ?"

Cô bé nhìn cậu mình cầu cứu.

Cù Yến Từ khựng lại một chút, giọng bình thản: "Hoa."

Hạ Hi gật đầu lia lịa: "Ồ, đúng rồi, con gái ai cũng thích hoa."

Chợt nhớ ra điều gì, cô bé lại thắc mắc: "Mà cậu ơi, sao cậu biết hôm nay là sinh nhật chị Ninh?"

Cù Yến Từ không đáp: "Mau đi chọn hoa đi."

Hạ Hi đành thôi: "Vâng ạ."

Thẩm Quy Ninh tập múa xong chuẩn bị về nhà thì nhận được một bó hoa tươi rất lớn.

Đồng nghiệp đi ngang qua đều ghen tị không thôi: "Oa, hoa hồng đẹp thế này, lại là tác phẩm của anh chàng theo đuổi nào đây?"

Thẩm Quy Ninh cũng không rõ, cô tìm tấm thiệp gài trong bó hoa, nhìn thấy tên người gửi, nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn là biết của học sinh tiểu học.

[Chúc chị sinh nhật vui vẻ, mãi vui vẻ xinh đẹp. - Hạ Hi]

Thẩm Quy Ninh cong môi cười: "Là học trò của tôi."

"Chà, nhỏ xíu đã biết tặng hoa rồi."

"Nhìn đi, nhìn đi, học sinh nhà người ta còn hiểu chuyện hơn người yêu tôi!"

"Chứ còn gì nữa, hôm kỷ niệm lần trước người yêu tôi mua tặng hộp hoa bất tử nhìn phèn chúa, làm tôi tức điên lên được!"

Được đà, mấy cô đồng nghiệp bắt đầu thi nhau kể xấu bạn trai.

Thẩm Quy Ninh chào tạm biệt họ, ôm hoa về trước.

Về đến nhà, cô gọi điện thoại cho Hạ Hi.

Trong loa truyền đến giọng nói trẻ con lanh lảnh: "Chị ơi, sinh nhật vui vẻ, chị nhận được hoa của em chưa?"

"Chị nhận được rồi." Thẩm Quy Ninh cười hỏi: "Nhưng sao em biết hôm nay sinh nhật chị?"

Hạ Hi khai thật: "Cậu em bảo đấy ạ."

Thẩm Quy Ninh ngẩn người.

Vậy câu "Sinh nhật vui vẻ" lúc nửa đêm kia là Cù tiên sinh nói rồi.

Hóa ra người đầu tiên chúc mừng sinh nhật cô hôm nay lại là Cù tiên sinh.

"Hi Hi, cảm ơn hoa của em nhé, cũng thay chị cảm ơn cậu em nữa." Cô bật loa ngoài đặt điện thoại lên bàn, lấy hoa hồng ra cắm vào chiếc bình mới mua.

"Không có chi ạ." Hạ Hi hỏi: "À đúng rồi chị, lễ Quốc khánh chị có được nghỉ không?"

Thẩm Quy Ninh cẩn thận chỉnh lại cành lá: "Cuối đợt được nghỉ ba ngày, sao thế?"

"Cậu em bảo khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô phía Tây mở cửa chạy thử dịp Quốc khánh, chị có muốn đi chơi cùng bọn em không?" Hạ Hi cười hì hì bổ sung: "Miễn phí đó nha."

"Cậu em cũng đi à?"

"Vâng, cậu hẹn người ta đến đó bàn công việc."

Thẩm Quy Ninh đồng ý ngay: "Được thôi, đúng lúc chị chưa có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc