Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 22: Ở Lại Bên Cạnh Tôi Làm Gì

Cài Đặt

Chương 22: Ở Lại Bên Cạnh Tôi Làm Gì

Tô Dục Thần hiếm khi để lộ vẻ kinh ngạc, lời này mà cũng thốt ra từ miệng kẻ chẳng bao giờ gần gũi nữ sắc được sao?

Anh ta nhìn Cù Yến Từ đầy hứng thú, nhếch mép cười: "Cô ấy không phải người của cậu đấy chứ?"

"Nghĩ nhiều rồi." Cù Yến Từ vẫn lạnh nhạt như thường lệ, đáy mắt chẳng gợn chút cảm xúc dư thừa nào.

Tô Dục Thần nheo mắt nghi ngờ: "Vậy cậu…"

Giọng Cù Yến Từ vẫn đều đều: "Cứ coi như tôi làm việc thiện đi, không muốn thấy giáo viên của Hạ Hi bị cậu làm hại."

Tô Dục Thần tức điên: "Vãi, cậu có ý gì hả!"

Anh ta làm hại người ta bao giờ?

Cù Yến Từ chẳng buồn để ý đến anh ta.

Đúng lúc này chú Bách đi tới: "Thưa tiên sinh, Đại công tử nhà họ Chu đã đến, đang đợi ở phòng khách."

Cù Yến Từ gật đầu: "Ừm."

Năm phút trước, sau khi ăn hết một phần bánh mochi kem lạnh, Thẩm Quy Ninh cảm thấy hơi khó chịu nên muốn ra ngoài hít thở không khí.

Đối diện có một người đàn ông cao lớn bước tới, âu phục giày da, tóc chải ngược tỉ mỉ, ngũ quan rắn rỏi lại pha thêm nét ngông cuồng phóng khoáng.

Thẩm Quy Ninh chẳng lạ lẫm gì, bởi đây chính là Chu Sùng Lễ - người nắm quyền nhà họ Chu ai ai cũng biết trong giới giải trí Hồng Kông, gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các bản tin truyền thông.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, toàn thân cô cứng đờ, không kịp phản ứng.

Đối phương thấy cô ở đây cũng có chút bất ngờ, lập tức nhếch môi cười, buông một câu đầy ẩn ý: "Thẩm tiểu thư, hóa ra cô ở đây."

Thẩm Quy Ninh siết chặt vạt áo, cổ họng như bị nghẹn lại.

Chu Sùng Lễ cũng không nói gì thêm, điềm nhiên lướt qua người cô.

Trong phòng khách, chú Bách rót trà đặt lên bàn rồi vòng qua bình phong rời đi, khép lại cánh cửa gỗ chạm khắc sẫm màu.

Chu Sùng Lễ bưng tách trà lên nhấp một ngụm, thuận miệng hỏi: "Sao Thẩm Quy Ninh lại ở chỗ cậu?"

Cù Yến Từ không đáp: "Sao thế?"

Chu Sùng Lễ cười cười: "Không có gì, chỉ thấy lạ thôi."

Cậu em trai cùng cha khác mẹ của hắn khá cố chấp với vị Thẩm tiểu thư này, nghe nói đang tìm mọi cách để bắt người về.

Thẩm Quy Ninh thấy không khỏe, báo với Hạ Hi một tiếng rồi rời tiệc sớm.

Chú Bách chu đáo sắp xếp tài xế đưa cô về.

Trên đường về, người Thẩm Quy Ninh bắt đầu mẩn đỏ và ngứa ngáy, là phản ứng dị ứng.

Phần mochi kem lạnh kia có lẫn các loại hạt mà cô không nhận ra.

Da cánh tay bắt đầu nổi nốt đỏ, ngứa vô cùng, cô phải cố hết sức kìm nén để không gãi.

Nhớ năm mười tuổi, cô từng ăn nhầm bánh kem có hạt, nôn thốc nôn tháo, nghiêm trọng đến mức phải nhập viện điều trị. Bảo mẫu chăm sóc cô vì bận việc riêng mà bỏ cô lại một mình trong phòng bệnh truyền nước, sau đó cô bị sốc phản vệ, may mà y tá trực ban phát hiện kịp thời mới nhặt lại được cái mạng.

Kể từ đó, Thẩm Quy Ninh rất sợ đi bệnh viện một mình.

Gần khu chung cư có một hiệu thuốc, cô bảo tài xế thả mình xuống ven đường, mua hai hộp thuốc dị ứng rồi mới về căn hộ.

Đầu óc quay cuồng choáng váng, Thẩm Quy Ninh uống thuốc xong liền nằm vật ra sô pha ngủ thiếp đi.

Mười một giờ, điện thoại trên bàn rung bần bật không ngừng, vì không ai nghe máy nên tự động ngắt.

Cù Yến Từ gọi hai cuộc đều không ai bắt máy.

Anh về công ty xử lý công việc, tiện đường ghé qua lấy tập tài liệu quan trọng.

Nghĩ đến việc Thẩm Quy Ninh đang ở trong căn hộ, anh định báo trước một tiếng nhưng không gọi được, đành trực tiếp mở cửa đi vào.

Phòng khách vẫn sáng đèn.

Cù Yến Từ đi qua huyền quan, liếc mắt liền thấy người đang cuộn tròn trên sô pha ngủ.

Dưới ánh đèn trắng sứ, gương mặt cô gái nhỏ ửng đỏ bất thường.

Cù Yến Từ lại gần, phát hiện da dẻ từ cổ đến cánh tay cô đều đỏ rực, giống như nổi ban.

"Thẩm Quy Ninh."

Là đang mơ sao?

Tay ngứa quá, cô không nhịn được muốn gãi thì bị Cù Yến Từ nắm lấy cổ tay.

"Cô sao thế?"

Cô gái nhỏ nhìn anh với vẻ đáng thương: "Dị ứng…"

Giọng cô yếu ớt, chẳng còn chút sức lực nào.

Cù Yến Từ hỏi: "Có cần đưa cô đến bệnh viện không?"

Thẩm Quy Ninh lắc đầu: "Tôi uống thuốc rồi…"

Vừa lắc đầu, dạ dày bỗng cuộn lên, cô vội bịt miệng ngồi bật dậy: "Tôi… tôi muốn nôn…"

Cù Yến Từ đưa tay kéo thùng rác đến trước mặt cô.

Thẩm Quy Ninh nôn khan mấy tiếng nhưng không nôn ra được gì, khó chịu đến trào nước mắt.

Đuôi mắt đỏ hoe, sắc mặt yếu ớt đến cực điểm.

Cù Yến Từ đứng dậy đi tới đảo bếp rót một cốc nước ấm cho cô: "Súc miệng đi."

Thẩm Quy Ninh nhận lấy cốc nước từ tay anh, uống một ngụm rồi nhổ đi.

Nghỉ ngơi khoảng hai phút, cảm giác buồn nôn mới dịu bớt.

Cù Yến Từ rút hai tờ khăn giấy đưa cô lau miệng: "Dị ứng với cái gì?"

"Các loại hạt." Thẩm Quy Ninh lau miệng xong, cả người mềm nhũn dựa vào sô pha, tóc tai rối bời dính sát vào má.

Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, đầu nghiêng sang một bên.

Cù Yến Từ giơ tay định vén lọn tóc giúp cô, lúc định thu tay về thì bất ngờ bị cô ôm lấy.

Cách lớp áo sơ mi mỏng manh, cánh tay mềm mại của cô gái đè lên người anh, nhiệt độ cơ thể truyền qua rõ rệt.

Cù Yến Từ cau mày: "Buông tay."

"Không muốn…" Thẩm Quy Ninh chẳng những không buông mà còn ôm chặt hơn, miệng lẩm bẩm không rõ tiếng: "Cù tiên sinh, anh đừng đi được không?"

Cù Yến Từ ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích.

Cô tiếp tục lầm bầm nói mớ: "Tôi không muốn… về đâu…"

Không muốn gả cho Chu Thế Lâm.

Nhưng Chu Sùng Lễ đã biết cô ở Bắc Kinh, Chu Thế Lâm sẽ nhanh chóng tìm ra cô thôi.

Thẩm Quy Ninh bị cảm giác bất an bao vây kín mít, thứ cô đang nắm chặt trong tay chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất: "Tôi muốn ở lại bên cạnh anh…"

Cô gái nhỏ thốt ra một câu tiếng Quảng Đông, ngữ điệu mềm mại êm tai.

Ánh mắt thâm sâu của Cù Yến Từ dừng lại trên gương mặt cô: "Ở lại bên cạnh tôi làm gì?"

Thẩm Quy Ninh vô thức cọ cọ vào cánh tay anh, lí nhí đáp: "Làm gì cũng được… Cù tiên sinh bảo tôi làm gì tôi sẽ làm cái đó, tôi ngoan lắm…"

Nơi mềm mại nhất trên cơ thể thiếu nữ dán chặt vào người anh, hơi thở Cù Yến Từ khựng lại, anh gỡ tay cô ra, rút cánh tay về.

Lồng ngực trống rỗng, Thẩm Quy Ninh mất đi cảm giác an toàn, cô ép mình mở mắt, nhìn người đàn ông trước mặt như muốn lên án.

"Về phòng ngủ đi." Cù Yến Từ không để tâm đến câu nói vừa rồi, chỉ coi là cô bị bệnh nên nói sảng.

Thẩm Quy Ninh ngồi bất động, bỗng mơ màng nhớ ra điều gì: "Cù tiên sinh, bây giờ là mấy giờ rồi?"

Tuy không biết sao cô lại đột nhiên hỏi giờ, Cù Yến Từ vẫn nâng cổ tay lên nhìn: "Mười hai giờ ba phút."

"Là ngày 20 tháng 9 phải không?"

"Ừ."

Thẩm Quy Ninh im lặng hồi lâu, lẳng lặng nhìn vào một khoảng không vô định.

Ngay khi Cù Yến Từ định nhắc cô về phòng lần nữa, cô gái nhỏ khẽ mấp máy môi, lẩm bẩm: "Hôm nay là sinh nhật tôi…"

"Tôi cũng hâm mộ Hi Hi."

"Nhưng tôi không có ba mẹ… Họ đều bắt nạt tôi…"

Người thân duy nhất đối với cô chỉ toàn là lợi dụng.

Thẩm Quy Ninh hít hít mũi, cố gắng kìm nén tiếng khóc.

Tim Cù Yến Từ thắt lại, một cảm giác khó tả dâng lên, đầu ngón tay anh chạm vào đuôi mắt cô, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nóng hổi.

Trong không gian tĩnh lặng, giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên:

"Sẽ không có ai bắt nạt cô nữa."

"Sinh nhật vui vẻ, Thẩm Quy Ninh."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc