Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Quy Ninh vừa khỏi chân là đã nôn nóng quay lại đoàn múa ngay.
Nửa tháng không múa, cô sợ mình bị cứng người.
Đồng nghiệp thấy cô về đều xúm lại hỏi han quan tâm.
Chỉ có Kim Ngữ Hàm là châm chọc mỉa mai: "Tôi còn tưởng cô tàn phế rồi chứ, lâu thế không thấy đến."
Thẩm Quy Ninh nhếch môi: "Xin lỗi đại tiểu thư nhé, làm cô thất vọng rồi."
Kim Ngữ Hàm đảo mắt khinh thường.
Thẩm Quy Ninh chẳng để bụng.
Có điều Hà Khiết cứ nhìn cô mấy lần, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Thẩm Quy Ninh không nghĩ cô ta muốn xin lỗi mình.
Hà Khiết: [Cảm ơn.]
Thẩm Quy Ninh vừa định bỏ điện thoại xuống thì lại nhận được một tin nhắn khác.
Hạ Hi: [Chị ơi, thứ Bảy này là sinh nhật em, chị có thời gian đến dự tiệc sinh nhật của em không?]
Thẩm Quy Ninh vui vẻ đồng ý: [Được chứ.]
Hạ Hi: [Hi hi, cậu em đặt cho em cái bánh kem siêu to luôn.]
Hạ Hi: [Trước khi qua chị nhắn em nhé, em bảo tài xế đi đón chị.]
Thẩm Quy Ninh: [Được, cảm ơn em.]
Hạ Hi: [Hôm đó mẹ em cũng về, em vui quá đi mất!]
Thẩm Quy Ninh: [Vậy em chắc chắn là cô công chúa hạnh phúc nhất thế gian rồi.]
Hạ Hi: [Thế nên em muốn chia sẻ hạnh phúc của mình cho chị.]
Thẩm Quy Ninh cong môi cười.
Con bé đôi lúc cũng ấm áp thật.
Để đón sinh nhật cùng Hạ Hi, Thẩm Quy Ninh xin nghỉ nửa ngày.
Năm giờ chiều, tài xế đến đón cô đến Đàn Lịch Phủ Đệ đúng giờ.
Căn biệt thự ngày thường yên tĩnh nay náo nhiệt lạ thường, dọc đường trang trí đầy bóng bay, hoa tươi và đèn màu để hâm nóng bầu không khí, lối vào sân vườn dựng một tấm màn nhung khổng lồ, bên trên treo ảnh sinh nhật của Hạ Hi, còn có dòng chữ "happy birthday" ghép bằng bóng bay.
Cù Yến Từ không thích ồn ào nên chỉ cho trang trí ở tòa nhà phụ, khách mời cũng không nhiều, đa phần là bạn học của Hạ Hi.
Mấy đứa trẻ tụ tập ríu rít trò chuyện ăn uống.
Hạ Hi vừa thấy Thẩm Quy Ninh liền chạy ùa tới: "Chị đến rồi!"
Thẩm Quy Ninh đưa món quà trên tay cho cô bé: "Sinh nhật vui vẻ nhé Hi Hi, đây là quà sinh nhật tặng em."
Không rõ cô bé thích gì nên cô đã chọn một bộ váy múa cổ trang rất đẹp để tặng.
Hạ Hi vui vẻ nhận lấy: "Em cảm ơn chị!"
"Không có gì." Thẩm Quy Ninh nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Cù tiên sinh đâu, bèn hỏi: "Cậu của em đâu?"
Hạ Hi bảo: "Hình như vẫn đang bận trong thư phòng, lát nữa cắt bánh kem mới xuống ạ."
Thẩm Quy Ninh gật đầu: "Em ra chơi với bạn đi, chị đi dạo loanh quanh một chút."
"Vâng ạ." Hạ Hi ra dáng gia chủ tiếp khách: "Đồ ngọt trên bàn đều là cậu mời thợ làm bánh Michelin làm đấy ạ, ngon lắm, chị nếm thử đi nhé."
Thẩm Quy Ninh cười: "Ừ, chị biết rồi."
Cô chưa đói nên ra ngoài đi dạo.
Vườn hoa trước cửa có một khóm hoa hồng đang nở rộ.
Hoa hồng bình thường nở vào tháng Năm tháng Sáu, đến tháng Tám là bắt đầu tàn, nhưng những đóa hoa trước mắt lại nở rực rỡ lạ thường, cánh hoa đỏ tía khẽ lay động trong gió, hương thơm ngát tỏa khắp nơi.
Thẩm Quy Ninh cúi người, đưa tay vuốt ve cành lá.
Trước đây cũng có người từng tặng cô đóa hồng đẹp thế này, hình như đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi.
Tiếng bước chân từ phía sau vọng lại gần.
Chẳng biết từ bao giờ, Thẩm Quy Ninh đã có thể phân biệt chính xác tiếng bước chân của Cù tiên sinh.
Cô xoay người, mỉm cười chào hỏi: "Cù tiên sinh."
Cù Yến Từ gật đầu đáp lại: "Không vào trong à?"
"Tôi thấy mấy đóa hồng này nở đẹp quá, là hoa hồng Louis XIV phải không?" Thẩm Quy Ninh hỏi.
Người đàn ông ậm ừ một tiếng rất nhạt.
Thẩm Quy Ninh lờ mờ nhận ra hình như anh không vui lắm.
Cù Yến Từ nhấc chân đi vào nhà.
Cô lẳng lặng đi theo, thấy Cù tiên sinh gọi Hạ Hi ra một góc nói gì đó, sau đó mắt con bé đỏ hoe, tức giận chạy đi mất.
Thẩm Quy Ninh lại gần hỏi han: "Cù tiên sinh, Hi Hi sao vậy?"
Cù Yến Từ sa sầm mặt mày: "Mẹ con bé không về, đang giận dỗi rồi."
Thẩm Quy Ninh không yên tâm: "Để tôi đi xem con bé thế nào."
Hạ Hi về phòng trùm chăn khóc, tiếng nức nở khe khẽ.
Cửa phòng không đóng chặt, Thẩm Quy Ninh giơ tay gõ gõ: "Hi Hi, chị vào nhé?"
Đợi một lúc lâu không thấy trả lời, cô vẫn đẩy cửa bước vào.
Giữa chiếc giường công chúa màu hồng gồ lên một cục.
Thẩm Quy Ninh ngồi xuống mép giường, hạ giọng an ủi: "Đừng thế mà, hôm nay em là chủ nhân bữa tiệc, phải vui lên chứ."
Hạ Hi thút thít: "Nói lời không giữ lời, đã hứa hôm nay về đón sinh nhật với em rồi mà."
Thẩm Quy Ninh ôn tồn khuyên giải: "Mẹ em cũng đâu cố ý, chắc chắn là có việc quan trọng lắm nên mới lỡ hẹn…"
Nghe vậy Hạ Hi càng giận hơn: "Việc quan trọng gì chứ, đóng phim lúc nào cũng quan trọng hơn em!"
Thẩm Quy Ninh vỗ nhẹ lưng cô bé: "Hi Hi, em đã bao giờ nghĩ thế này chưa, mẹ em trước hết là chính bà ấy, sau đó mới là mẹ của em. Bà ấy cũng có sự nghiệp và ước mơ riêng cần hoàn thành, bà ấy đưa em đến thế giới này, cho em điều kiện sống tốt như vậy, hơn nữa em còn có một người cậu cực kỳ tốt, biết bao nhiêu người hâm mộ em đấy."
Hạ Hi im lặng, cảm xúc dần dần bình ổn lại.
Thẩm Quy Ninh biết cô bé đã nghe lọt tai: "Em xem, hôm nay bao nhiêu người đến mừng sinh nhật em, các bạn còn đang đợi em xuống cắt bánh kem kìa."
Cù Yến Từ đứng ở cửa một lúc rồi xoay người xuống lầu.
Mười mấy phút sau, Thẩm Quy Ninh đưa Hạ Hi quay lại tầng một.
Cô bé đã khôi phục vẻ bình thường, được mọi người vây quanh cầu nguyện thổi nến, chia bánh kem.
Thẩm Quy Ninh nhận ra Cù tiên sinh không thích đồ ngọt, bánh kem chẳng động miếng nào.
Cô vừa ngồi xuống sô pha phòng khách thì một người đàn ông lạ mặt bước tới.
"Là cô à."
Thẩm Quy Ninh ngước mắt đánh giá đối phương, có chút khó hiểu: "Anh biết tôi ư? Anh là?"
Đuôi mắt người đàn ông cong lên, cười nói: "Tự giới thiệu chút nhé, tôi là Tô Dục Thần, bạn của cậu Hạ Hi."
Thẩm Quy Ninh đáp lại lịch sự: "Chào anh, tôi là Thẩm Quy Ninh."
"Tôi biết, tôi từng xem cô múa ở nhà hát rồi, dáng múa tuyệt trần, ấn tượng sâu sắc lắm." Tô Dục Thần không tiếc lời khen ngợi.
"Tô tiên sinh quá khen."
Thẩm Quy Ninh phát hiện anh ta rất biết cách nói chuyện tìm chủ đề, hơn nữa không khiến người ta phản cảm, rõ ràng là người dày dặn kinh nghiệm.
Tuy cũng thuộc kiểu công tử đào hoa nhưng lại khác với loại cậu ấm phá gia chi tử như Chu Thế Lâm, dùng hai từ để hình dung thì có lẽ là "lãng tử lịch thiệp".
Lát sau, người giúp việc tới gọi Tô Dục Thần đi: "Thiếu gia Tô, Cù tiên sinh đang tìm cậu."
"Tới đây tới đây." Tô Dục Thần đặt ly xuống, trước khi đi còn lấy điện thoại ra hỏi xin phương thức liên lạc của Thẩm Quy Ninh: "Thẩm tiểu thư, chúng ta kết bạn WeChat được không?"
Thẩm Quy Ninh vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại anh ta là bạn của Cù tiên sinh nên đồng ý: "Được thôi."
Cù Yến Từ đang ở tầng hai, đứng ngoài hành lang vừa khéo thu hết cảnh tượng dưới lầu vào tầm mắt.
Tô Dục Thần một tay đút túi quần, bước đi thong dong đến bên cạnh anh: "Tìm tôi làm gì? Tôi còn chưa nói chuyện với người đẹp xong mà."
Cù Yến Từ dựa nửa người vào lan can, liếc nhìn cậu ta, giọng điệu hơi nặng nề: "Đừng dây vào cô ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)