Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Quy Ninh thoáng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn điện thoại, chẳng biết đã gọi cho Cù tiên sinh từ lúc nào.
"Cù tiên sinh…" Cô áp điện thoại vào tai, giọng khản đặc, "Tôi… tôi không cố ý làm phiền anh."
Lúc này Cù Yến Từ vẫn đang ở công ty, đứng trước cửa sổ sát đất nhìn xuống bên dưới, vẻ mặt thâm trầm khó đoán: "Đã làm phiền rồi."
Chẳng hiểu sao vừa nghe thấy giọng anh, cảm xúc của Thẩm Quy Ninh càng không kìm nén được nữa, cô nức nở: "Tôi không còn chỗ nào để đi nữa…"
"Ở đâu?" Anh hỏi.
Cửa kính xe hạ xuống, bóng dáng quen thuộc hiện ra.
Người đàn ông một tay đặt trên vô lăng, ngón tay gõ nhẹ, cử chỉ lơ đãng: "Lên xe."
Thẩm Quy Ninh nhìn anh, trái tim trống rỗng bỗng chốc như được lấp đầy.
Cô chống tay xuống đất chậm chạp đứng dậy, cử động đôi chân đã tê rần, bước tới mở cửa ghế phụ.
Vừa lên xe, hơi lạnh trên người dần tan biến, thay vào đó là mùi hương gỗ dễ chịu bao bọc lấy cô.
Cù Yến Từ đóng cửa sổ, không lái đi ngay mà quay sang nhìn cô.
Mắt Thẩm Quy Ninh vẫn đỏ hoe, nhớ lại lúc nãy khóc lóc với anh trong điện thoại, tai cô bắt đầu nóng bừng: "Sao vậy?"
Cù Yến Từ thu hồi tầm mắt, khẽ mấp máy môi mỏng: "Dây an toàn."
Lúc này Thẩm Quy Ninh mới phản ứng lại, vội vàng kéo dây an toàn cài vào.
"Tách…" Tiếng chốt khóa vang lên.
Chiếc Bentley cũng đồng thời lăn bánh.
Ánh đèn đường hai bên lướt qua cửa kính xe.
Trong xe quá yên tĩnh khiến Thẩm Quy Ninh có chút không tự nhiên bèn phá vỡ sự im lặng: "Cù tiên sinh, sao anh không hỏi tôi gì cả vậy?"
Cù Yến Từ nhìn thẳng phía trước: "Cô muốn nói thì tự nhiên sẽ nói thôi."
Thẩm Quy Ninh chỉ coi đó là câu trả lời của người có EQ cao, cũng có thể anh chẳng hứng thú gì với chuyện của cô nên không cần thiết phải hỏi.
Chuyện như vậy tốt nhất đừng làm bẩn tai Cù tiên sinh.
Thẩm Quy Ninh thả lỏng người thì cơn buồn ngủ ập đến: "Tôi ngủ một lát được không?"
Cù Yến Từ tưởng cô sẽ hỏi đi đâu, không ngờ cô gái này vẫn vô tư như thế: "Cô yên tâm vậy sao? Không sợ tôi bán cô đi à?"
Thẩm Quy Ninh nhìn anh, không đáp mà hỏi ngược lại: "Cù tiên sinh sẽ làm thế ư?"
Vẻ mặt Cù Yến Từ vẫn bình thản: "Chưa biết chừng."
"Anh đâu có thiếu tiền." Thẩm Quy Ninh chắc nịch nói: "Hơn nữa Cù tiên sinh không phải loại người đó."
Tuy trông anh có vẻ lạnh lùng xa cách nhưng giáo dục cực tốt, chưa bao giờ giống mấy tên con ông cháu cha quyền quý ỷ thế hiếp người, tự cho mình là thanh cao rồi coi thường người khác.
Giọng Cù Yến Từ trầm xuống: "Cô không hiểu tôi đâu."
Thẩm Quy Ninh siết chặt dây an toàn trước ngực: "Vậy… Cù tiên sinh có thể cho tôi một cơ hội tìm hiểu anh không?"
Dứt lời, không gian trong xe rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát.
Tiếng hít thở như được phóng đại lên vô hạn.
Đáy mắt Cù Yến Từ tối sầm lại: "Tôi không cần bất kỳ ai hiểu mình cả."
Hai má Thẩm Quy Ninh nóng bừng: "Xin lỗi, là tôi đường đột quá."
Cô mím môi không nói nữa, tựa đầu vào cửa sổ nghỉ ngơi.
Vốn chỉ định chợp mắt một lát, không ngờ lại ngủ quên mất.
Mãi đến khi Cù Yến Từ gọi dậy, đầu óc cô vẫn còn hơi mơ màng, cứ thế ngoan ngoãn đi theo anh vào một căn hộ chung cư cao cấp.
Nhìn sơ qua ít nhất cũng phải bốn, năm trăm mét vuông, nội thất tinh tế theo phong cách sang trọng nhẹ nhàng, trần nhà cao và cửa sổ sát đất cỡ lớn khiến cả không gian rộng rãi sáng sủa.
Cù Yến Từ lấy cho cô đôi dép lê nam: "Cô có thể tạm thời ở đây, cũng không xa nhà hát lắm."
Thẩm Quy Ninh đã quên béng sự ngượng ngùng trên xe, thay giày xong liền quan sát bài trí trong nhà: "Đây là nhà của anh sao?"
"Ừ."
Chính xác mà nói thì toàn bộ khu chung cư này đều thuộc sở hữu của nhà họ Cù.
Cù Yến Từ không thường xuyên đến căn hộ này, chỉ thi thoảng tăng ca quá muộn mới nghỉ lại một đêm.
Nhưng hàng tuần vẫn có người định kỳ đến quét dọn nên rất sạch sẽ.
Anh đọc mật mã cho Thẩm Quy Ninh: "Phòng ngủ phụ là phòng đầu tiên bên tay phải cô, ngủ sớm đi."
Thấy Cù tiên sinh xoay người đi ra cửa, Thẩm Quy Ninh vội gọi giật lại: "Cù tiên sinh, anh không ở đây à?"
Cù Yến Từ quay lại chạm mắt với cô: "Cô muốn tôi ở lại đây sao?"
"Không phải…" Lông mi Thẩm Quy Ninh khẽ rung, hai tay xoắn vào nhau: "Ý tôi là căn hộ rộng thế này, tôi chỉ cần một phòng nhỏ là được rồi, tuyệt đối sẽ không làm phiền anh đâu. Muộn thế này rồi, anh còn lái xe về Đàn Lịch Phủ Đệ liệu có mệt quá không?"
"Tôi về công ty." Cù Yến Từ bỏ lại một câu rồi đi thẳng.
Cánh cửa đóng lại.
Thẩm Quy Ninh đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lúc rồi thở dài thườn thượt.
Liệu sau này Cù tiên sinh có mặc kệ cô luôn không nhỉ?
Đêm đó, cô nằm trên chiếc giường xa lạ, mang theo tâm sự chìm vào giấc ngủ rồi gặp một cơn ác mộng đáng sợ.
Cô mơ thấy người nhà họ Chu và nhà họ Thẩm đến Bắc Kinh bắt cô về, ép gả cho Chu Thế Lâm.
Gương mặt với nụ cười cợt nhả đáng ghét kia hiện ra ngay trước mắt.
Tay chân cô đều bị trói chặt, giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Chu Thế Lâm đứng bên giường, thong thả cởi quần áo, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà: "Tôi cho em chạy đấy, xem em chạy được đi đâu? Cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nằm trên giường của tôi hay sao."
Cô liều mạng lùi về phía sau nhưng vẫn bị hắn dễ dàng kéo xuống dưới thân: "Ngoan ngoãn nghe lời sớm một chút có phải tốt hơn không, biết đâu tôi còn biết thương hoa tiếc ngọc."
"Không!"
Thẩm Quy Ninh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
Nhìn căn phòng xa lạ, cô thở phào nhẹ nhõm.
May quá, chỉ là mơ thôi.
Nhất thời khó mà tìm được phòng trọ ưng ý ở trung tâm thành phố, giá nhà khu này lại đắt đỏ, không phải mức mà tầng lớp làm công ăn lương bình thường có thể chi trả nổi.
Thẩm Quy Ninh do dự mãi, cuối cùng cầm điện thoại nhắn hai tin WeChat cho Cù Yến Từ.
[Cù tiên sinh, tôi có thể ở nhờ chỗ anh thêm một thời gian được không?]
[Đợi tìm được nhà tôi sẽ chuyển đi ngay.]
Chắc là anh đang bận nên một tiếng sau mới trả lời: [Được.]
Từ khi kết bạn đến giờ, tin nhắn qua lại giữa hai người chưa đến mười câu.
Thẩm Quy Ninh sợ anh thấy phiền nên cũng không dám quấy rầy nhiều.
Chiều hôm đó, cô quay lại ký túc xá thu dọn đồ đạc chuyển đi.
Lúc Hà Khiết về đúng lúc bắt gặp cô đang kéo vali rời đi: "Quy Ninh, cậu đi đâu đấy?"
Thẩm Quy Ninh nhếch môi cười nhạt: "Nhường chỗ cho các cậu."
Hà Khiết cứng đờ mặt mũi: "Tớ…"
"Tránh ra." Thẩm Quy Ninh chẳng buồn nói chuyện với cô ta, đi thẳng qua người cô ta.
Sắc mặt Hà Khiết khó coi tột độ, không thốt nên lời.
Khi Thẩm Quy Ninh kể chuyện này với Chúc Tư Tuyền, cô ấy khiếp sợ vô cùng: "Tớ mới chỉ đọc mấy tình tiết biến thái kiểu này trong truyện 18+ thôi, không ngờ lại có kẻ trơ trẽn đến thế thật!"
"Cậu không biết tớ buồn nôn thế nào đâu, may mà hắn quay lưng về phía tớ, tớ chẳng nhìn thấy gì cả, nếu không chắc đau mắt chết mất." Bây giờ nhớ lại Thẩm Quy Ninh vẫn còn thấy rùng mình.
Chúc Tư Tuyền hiến kế: "Ngắm trai đẹp nhiều vào cho rửa mắt."
Thẩm Quy Ninh đưa tay day day thái dương: "Đêm hôm đó tớ gặp ác mộng, mơ thấy bị cậu tớ bắt về Cảng Đảo kết hôn với Chu Thế Lâm."
Hại cô hai hôm liền đều ngủ không ngon.
"Yên tâm đi, bây giờ nhà họ Thẩm đang sứt đầu mẻ trán, làm gì còn tâm trí đâu mà tìm cậu."
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Chúc Tư Tuyền nhún vai: "Hình như là dự án nào đó thua lỗ nghiêm trọng, nghe nói cổ phiếu rớt giá liên tục, nội tình cụ thể thế nào tớ cũng không rõ lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







