Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 19: Khóc Cái Gì

Cài Đặt

Chương 19: Khóc Cái Gì

Hạ Hi không kìm được cảm thấy xót xa, cô bé suy nghĩ một chút rồi đề nghị: "Hay là em chia cậu em cho chị nhé? Cậu em thực sự rất tốt, tuy bình thường trông có vẻ lạnh lùng nhưng cậu giỏi lắm, lần nào cũng bảo vệ được em."

Thẩm Quy Ninh cười cười: "Chẳng phải em sợ người khác cướp mất cậu em sao?"

"Chị thì sẽ không đâu."

Mấy ngày nay tiếp xúc, thiện cảm Hạ Hi dành cho Thẩm Quy Ninh tăng vùn vụt, đến cô giáo cũng chẳng gọi nữa, đổi sang gọi chị luôn.

"Cậu em giàu như thế, nhận thêm một đứa cháu gái nữa cũng chẳng sao cả."

"?"

Thẩm Quy Ninh vội ngăn lại: "Câu này em đừng có nói lung tung trước mặt cậu em đấy nhé."

Tám giờ tối, Cù Yến Từ tiện đường ghé qua đón Hạ Hi về nhà.

Hai người vẫn đang chơi game.

Thẩm Quy Ninh phân tâm chào một tiếng: "Cù tiên sinh."

Hạ Hi lầm bầm: "Cậu, đợi bọn cháu chơi nốt ván này đã."

Cù Yến Từ không nói gì, ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.

Hạ Hi thấy mình bị vây đánh không lại, nhanh tay nhét tay cầm game vào tay Cù Yến Từ: "Cậu, màn này cháu không qua được, cậu cứu cháu với."

Trên mặt Cù Yến Từ viết rõ hai chữ "chê bai", nhưng anh vẫn nhận lấy tàn cuộc của cô bé.

Ngón tay thon dài điều khiển các nút bấm một cách điêu luyện, thanh máu nhanh chóng đầy lại.

Bên phía Thẩm Quy Ninh thì không ổn lắm, nhìn nhân vật tí hon mình điều khiển sắp bị quái vật ăn thịt, cô buột miệng kêu lên: "Cứu mạng!"

Cô tưởng mình "chết" chắc rồi, kết quả còn chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra thì tình thế đã đảo ngược.

Cù tiên sinh một mình xử lý hết kẻ địch, giúp cô lết cái "thân tàn" còn chút xíu máu sống sót đến cuối cùng.

Hạ Hi hoan hô: "Cậu giỏi quá đi mất! Cháu đã bảo cậu bảo vệ được chị mà!"

Hạ Hi chào tạm biệt Thẩm Quy Ninh: "Chị ơi, vậy ngày mai em lại đến thăm chị nhé."

"Không cần đâu." Thẩm Quy Ninh nói: "Ngày mai chị muốn xuất viện."

Ở bệnh viện hơn một tuần bí bách thực sự.

Hạ Hi lo lắng: "Nhưng chân chị đã khỏi đâu."

Thẩm Quy Ninh khẽ cử động cổ chân: "Không sao, chị thử đi lại được rồi."

Chỉ cần chân phải không dùng sức là được.

"Vâng ạ." Hạ Hi lại hỏi: "Vậy… đợi chị khỏi rồi chị còn đến dạy em múa không?"

Thẩm Quy Ninh gật đầu trước ánh mắt tràn đầy mong đợi của cô bé: "Có chứ."

Hạ Hi vui vẻ nhếch môi: "Tuyệt quá!"

Cù Yến Từ bỏ lại một câu: "Có vấn đề gì có thể tìm chú Bách, ông ấy sẽ giải quyết thay cô."

Đợi bọn họ đi rồi, Thẩm Quy Ninh mới lẩm bẩm một mình: "Tìm chú Bách thì có tác dụng gì, tôi chỉ muốn tìm anh thôi."

Chiều hôm sau, dì hộ lý làm thủ tục xuất viện cho Thẩm Quy Ninh, thu dọn đồ đạc rồi đưa cô về nhà.

Căn hộ vắng tanh, chắc Hà Khiết đã đến nhà hát rồi.

Hơn một tuần không về, trong nhà bừa bộn kinh khủng, cái tính hay quên vứt đồ lung tung của Hà Khiết mãi vẫn không sửa được.

Dù Thẩm Quy Ninh đã nhắc nhở bao nhiêu lần cũng vô dụng.

Dì hộ lý là người nhanh nhẹn, chủ động giúp cô dọn dẹp.

Thẩm Quy Ninh cảm ơn: "Cảm ơn dì, thời gian qua vất vả cho dì quá."

"Khách sáo gì chứ, việc nên làm mà." Dì vừa nói vừa dọn đống đồ lặt vặt trên ghế sofa, rồi lôi từ dưới gối tựa ra một chiếc áo sơ mi đen, thắc mắc: "Cái này… sao lại có áo sơ mi nam ở đây? Tiểu Ninh, chẳng phải cháu ở chung với con gái sao?"

Thẩm Quy Ninh sững người, có chi tiết nào đó xẹt qua trong đầu, nhưng lại cảm thấy hoang đường quá, chắc không thể nào đâu.

"Để bạn cùng phòng về cháu hỏi cậu ấy xem."

"Được."

Dì hộ lý dọn dẹp phòng khách xong, dặn dò Thẩm Quy Ninh vài điều cần chú ý rồi ra về.

Mười giờ tối Hà Khiết mới về.

Thẩm Quy Ninh cố ý ngồi ở sofa đợi cô ta.

"Quy Ninh, cậu về lúc nào thế? Chân cậu khỏi rồi à?" Hà Khiết ngạc nhiên hỏi.

"Tớ về chiều nay." Thẩm Quy Ninh hỏi thẳng: "Hà Khiết, sao trong nhà lại có áo sơ mi nam?"

Hà Khiết nhìn theo tầm mắt cô thấy chiếc áo trên sofa, giải thích: "Của bạn trai tớ đấy, lần trước váy tớ bị bẩn nên lấy áo anh ấy che tạm."

Thẩm Quy Ninh không hỏi thêm nữa.

Có lẽ là cô nghĩ nhiều rồi.

Chuyện vỡ lở vào một buổi tối vài ngày sau đó.

Một giờ sáng, tiếng động truyền ra từ phòng Hà Khiết.

Cô ta đè thấp giọng nằm dưới thân người đàn ông: "Sao cứ phải đến chỗ em thế? Lỡ bị bạn cùng phòng phát hiện thì nguy to! Lần trước áo của anh bị cậu ấy nhìn thấy rồi, may mà em bịa ra một lý do để lấp liếm qua chuyện."

Gã đàn ông cười tà: "Em không thấy kích thích sao?"

Như vậy gã còn có thể tưởng tượng người nằm dưới thân mình là vật báu nhân gian ở phòng bên cạnh.

Hà Khiết thở hổn hển: "Nhưng mà…"

"Suỵt, bé mồm thôi."

Thẩm Quy Ninh nửa đêm muốn đi vệ sinh nên tỉnh giấc, mơ mơ màng màng đẩy cửa nhà vệ sinh ra. Trong tầm nhìn mờ ảo xuất hiện bóng lưng một người đàn ông, cô cứ tưởng mình vẫn đang nằm mơ.

Ba giây sau, cô quay ngoắt người lại hét lên, hoảng loạn chạy về phòng.

Bất cứ ai nửa đêm dậy mà thấy một gã đàn ông lạ hoắc cởi trần đi vệ sinh trong nhà mình thì cũng phát điên thôi.

Hà Khiết nghe tiếng chạy tới: "Quy Ninh, cậu nghe tớ giải thích…"

Thẩm Quy Ninh nhớ lại ngày đầu tiên chuyển đến đây, buổi tối cũng nghe thấy tiếng động lạ, chỉ là lúc đó buồn ngủ quá cứ tưởng ảo giác. "Vậy là đây không phải lần đầu tiên đúng không?"

Hà Khiết cứng họng không thể chối cãi, vì đúng là đã có vài lần.

Ban đầu cô ta cũng không đồng ý để bạn trai làm vậy, nhưng không chịu nổi anh ta năn nỉ ỉ ôi, có lần một sẽ có lần hai lần ba.

Thẩm Quy Ninh tức đến run cả người: "Cậu có nghĩ đến cảm nhận của tớ không?"

Quá biến thái, bọn họ coi cô như một phần trong trò chơi kích thích này chắc.

Hà Khiết biện hộ cho bản thân: "Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, bạn trai tớ chỉ ngủ ở phòng tớ thôi, tuyệt đối chưa từng sang phòng cậu…"

"Cậu thật không thể nói lý lẽ!" Thẩm Quy Ninh chỉ cần nghĩ đến là thấy buồn nôn, ghê tởm về mặt sinh lý.

Cô khoác vội chiếc áo khoác, chộp lấy điện thoại rồi rời khỏi căn hộ, ở lại thêm một giây cũng sợ mình ngạt thở.

Đêm khuya, đường phố vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Không còn vẻ ồn ào của ban ngày, lúc này không gian lại thêm phần tĩnh mịch.

Xe cộ lao vun vút trên đường, gió lạnh quất thẳng vào mặt.

Cô mặc phong phanh, má bị gió thổi lạnh buốt, tứ chi cứng đờ.

Một mình cô đi dọc theo con phố chẳng có mục đích gì.

Bắc Kinh rộng lớn quá, phồn hoa quá, nhưng dường như không có chốn dung thân cho cô.

Cô vốn dĩ đã không còn nhà rồi.

Thẩm Quy Ninh đi đến khi chân phải đau nhức mới dừng lại, tìm đại một bậc thềm ngồi xuống.

Điện thoại chẳng còn bao nhiêu pin.

Cô mở danh bạ, đến Bắc Kinh cô đổi số mới, ít người liên lạc, người bạn thân duy nhất cũng đang ở Hồng Kông.

Mệt mỏi, hoang mang, buồn bã, tủi thân… tất cả cảm xúc đan xen, dâng lên nghẹn ứ trong lồng ngực, cô cần gấp một nơi để trút bỏ.

Cô siết chặt điện thoại, gục đầu vào đầu gối, nước mắt rơi lã chã, tiếng nấc nghẹn ngào đứt quãng.

Cô hoàn toàn không biết ngón tay mình lỡ chạm vào một số điện thoại, bấm gọi đi.

Thẩm Quy Ninh cắn chặt môi dưới, nhưng vẫn không kìm nén được tiếng khóc.

Trong tiếng gió xào xạc, bên tai bỗng nhiên vang lên một giọng nam trầm ấm từ tính: "Khóc cái gì?"

Chất giọng trong trẻo lạnh lùng, nghe rõ mồn một giữa đêm khuya tĩnh lặng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc