Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chập tối, mặt trời lặn về tây, tia nắng chiều cuối cùng ẩn vào trong những tầng mây.
Bến cảng vừa lên đèn, một chiếc du thuyền hào nhoáng đang chậm rãi lướt trên mặt biển. Chiếc du thuyền này được đầu tư số tiền cực lớn, trang thiết bị đầy đủ, nội thất xa hoa, chẳng khác nào một khách sạn năm sao di động.
Trên boong tàu tầng ba, Thẩm Quy Ninh tựa người vào lan can. Bộ váy dài màu đỏ đung đưa trong gió, mái tóc xoăn màu nâu hạt dẻ xõa tung trên bờ vai trắng ngần.
Bên trong khoang thuyền tầng dưới vô cùng náo nhiệt, chỉ có mình cô chạy lên đây ngẩn ngơ, mặc cho gió biển thổi rối mái tóc dài.
Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân đang tới gần, kèm theo đó là giọng nam cợt nhả: "Thẩm tiểu thư, hóa ra em ở đây, làm tôi tìm mãi."
Thẩm Quy Ninh nghe tiếng liền quay đầu lại, bàn tay đang nắm lan can siết chặt hơn.
Chu Thế Lâm nhìn chằm chằm vào mắt cô, vẫn cảm thấy kinh ngạc như lần đầu gặp gỡ.
Hắn từng qua lại với vô số phụ nữ, bạn gái cũ đếm hết mười đầu ngón tay cũng không xuể. Dù là ngây thơ, quyến rũ hay dịu dàng hắn đều gặp nhiều rồi, duy chỉ có cô gái trước mặt này là xinh đẹp quá mức khiến hắn cứ nhớ mãi không quên.
Thẩm Quy Ninh có đôi mắt hoa đào cực kỳ quyến rũ, đuôi mắt hơi xếch lên, quanh mắt phảng phất sắc hồng. Khi không cười, đôi mắt ấy trông như cánh hoa đào đang nở rộ, mang theo vẻ vô tội khiến người ta thương xót, ai nhìn vào cũng phải xao xuyến.
Vì phép lịch sự, cô gái vẫn mở lời đáp lại: "Chu công tử tìm tôi có việc gì không?"
Chất giọng nhẹ nhàng bẩm sinh, êm dịu như nước, rót mật vào tai.
Điều này khiến Chu Thế Lâm không nhịn được mà nghĩ thầm, với chất giọng tuyệt vời thế này, nếu ở trên giường không biết sẽ phát ra những âm thanh gợi tình đến mức nào.
Hắn thu lại tâm tư bẩn thỉu, bước lại gần Thẩm Quy Ninh, mỉm cười hỏi: "Sao lại đứng đây một mình? Không xuống dưới chơi cùng mọi người à?"
Mùi rượu và thuốc lá nồng nặc trên người đàn ông xộc thẳng vào mũi, còn lẫn cả mùi nước hoa lạ hoắc, chẳng biết là vừa chui từ đám phụ nữ nào ra.
Thẩm Quy Ninh nhíu mày, quay đầu nhìn ra biển để tránh ánh mắt hắn: "Tôi chỉ muốn hóng gió một mình thôi."
Ý từ chối đã rất rõ ràng.
Nhưng Chu Thế Lâm cố tình giả ngu: "Một mình thì chán lắm, nghe nói em thích nghe đàn cello, dưới lầu đang có ban nhạc biểu diễn đấy, hay là chúng ta cùng xuống dưới thư giãn chút đi."
Vừa nói hắn vừa đưa tay khoác lên vai Thẩm Quy Ninh.
Cảm giác có vật lạ chạm vào làn da trần khiến Thẩm Quy Ninh khó chịu, cô lùi sang bên cạnh theo bản năng, đáy mắt lóe lên vẻ chán ghét, giọng điệu cũng nặng nề hơn vài phần: "Chu công tử, xin hãy tự trọng."
Tay Chu Thế Lâm vồ hụt, cứng đờ giữa không trung hai giây, sau đó khóe miệng lại nhếch lên nụ cười: "Tôi và em sắp đính hôn rồi, bồi đắp tình cảm trước chẳng phải là chuyện nên làm sao?"
Thẩm Quy Ninh lùi lại một bước, nghiêng người nhìn thẳng vào hắn: "Tôi chưa đồng ý hôn sự này."
"Nhưng Tổng giám đốc Thẩm đã đồng ý rồi." Chu Thế Lâm cười khẽ, có lòng tốt nhắc nhở cô: "Thẩm tiểu thư này, em phải biết là hiện giờ nhà họ Thẩm các em đang có việc cầu cạnh nhà họ Chu chúng tôi, tôi khuyên em nên suy nghĩ cho kỹ."
Thẩm Quy Ninh mím chặt đôi môi trắng bệch, đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Thế Lâm thấy vậy thì dừng lại, dù sao cũng không nỡ làm người đẹp đau lòng bèn lên tiếng an ủi: "Tôi để ý Thẩm tiểu thư đã lâu, nếu em gả cho tôi, tôi nhất định sẽ để em làm Chu thái thái nở mày nở mặt, muốn gì có nấy."
Cô gái rũ mắt, im lặng không nói gì.
"Thẩm tiểu thư cứ suy nghĩ kỹ đi nhé, tôi đi trước đây."
Chu Thế Lâm bỏ lại câu đó rồi xoay người rời đi.
Tiếng bước chân dần xa, Thẩm Quy Ninh bất lực nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run rẩy, bên tai lại vang lên những cuộc đối thoại chói tai kia.
Thẩm Hoành Lâm nói với vẻ thấm thía: "Quy Ninh, cháu cũng là một thành viên trong gia đình, bao năm qua nhà họ Thẩm đã cho cháu cuộc sống nhung lụa, nếu nhà họ Thẩm sa sút thì có lợi gì cho cháu đâu?"
Thẩm phu nhân ngồi bên cạnh tiếp lời: "Cậu Hai nhà họ Chu vốn đã để ý cháu, người ta lại đẹp trai, điều kiện thì miễn chê, hai đứa cứ tiếp xúc nhiều vào rồi cháu sẽ thích cậu ấy thôi."
Cô cũng từng cố gắng phản kháng: "Nhưng cháu không muốn lấy một gã công tử bột lăng nhăng, ngày nào cũng thấy tin tức của anh ta trên mấy tờ báo lá cải ở Cảng Thành, trở thành đề tài bàn tán của người khác trong mấy buổi trà dư tửu hậu."
Thang Huệ kéo tay cô vỗ nhẹ, dịu dàng khuyên nhủ: "Đàn ông ở tuổi này ai mà chẳng ham chơi, có vài cô bạn gái cũ cũng là chuyện bình thường, sau khi kết hôn tự nhiên sẽ dần tu tâm dưỡng tính thôi."
Từng là người đứng đầu ngành công nghiệp ô tô, nhưng những năm gần đây do vấn đề quản lý nội bộ, công ty dần mất đi sức cạnh tranh trên thị trường, giá trị vốn hóa bốc hơi đến 30%.
Trong khi đó việc kinh doanh của nhà họ Chu lại rất rộng, lấn sân sang cả bất động sản, năng lượng mới, trí tuệ nhân tạo và nhiều lĩnh vực khác, nhà họ Thẩm đương nhiên muốn dựa vào cây đại thụ là nhà họ Chu này.
Đứng trước lợi ích gia tộc, hy sinh một cuộc hôn nhân thì tính là gì, có ai thèm quan tâm đến cảm nhận của cô đâu?
Thẩm Quy Ninh mất cha mẹ từ nhỏ, lớn lên bên cạnh ông bà ngoại. Hai ông bà tuổi cao sức yếu, lần lượt qua đời khi cô mới tám chín tuổi. Từ đó nhà họ Thẩm do cậu mợ làm chủ, bao năm qua tuy cậu mợ không tính là quan tâm cô lắm nhưng cũng không ngược đãi, cô cũng được coi là tiểu thư lá ngọc cành vàng sống trong nhung lụa.
Nhưng cô không muốn trở thành công cụ liên hôn cho gia tộc, cô mới hai mốt tuổi, chẳng lẽ phải đánh đổi hạnh phúc cả đời mình vào đó sao?
Tiếng tăm trăng hoa của Nhị thiếu gia nhà họ Chu đồn xa, thay phụ nữ như thay áo, cả đảo Cảng không ai không biết, tình sử của hắn phong phú đến mức đủ để viết thành sách.
Nếu gả cho một người như vậy, nửa đời sau biết sống thế nào đây?
Cứ nghĩ đến những điều này, Thẩm Quy Ninh lại thấy ngực mình như nghẹt lại.
Lặng lẽ đứng chôn chân tại chỗ nửa tiếng đồng hồ, đến khi bị gió thổi đau cả đầu, cô mới hoàn hồn, cử động đôi chân đã tê cứng chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, trên đầu truyền đến tiếng ầm ầm, buộc cô phải dừng bước ngước lên nhìn.
Một chiếc trực thăng đang lượn vòng trên bầu trời du thuyền, chuẩn bị hạ cánh, rất nhanh đã đỗ vững vàng trên bãi đáp ở boong tàu tầng một.
Chu Thế Lâm nhận được tin, vội vàng dẫn người ra đón, một nhóm người đứng chỉnh tề xung quanh chờ đợi.
Cửa khoang mở ra, đôi chân dài bao bọc trong quần tây đen bước ra khỏi máy bay, dáng người cao lớn đĩnh đạc, khí trường quanh người ung dung trầm ổn.
Trợ lý theo sát phía sau.
Vì khoảng cách quá xa, ánh sáng lại tối nên Thẩm Quy Ninh không nhìn rõ mặt người đàn ông, nhưng có thể khẳng định khí chất của người này rất bất phàm, tuyệt đối không phải người thường.
Đám người do Chu Thế Lâm dẫn đầu bước lên, cúi đầu mỉm cười chào hỏi người đó.
Thẩm Quy Ninh rất tò mò, rốt cuộc là nhân vật có thân phận gì mà có thể khiến người nhà họ Chu phải hạ mình đón tiếp khách sáo như vậy?
Cô nhìn đến thất thần, không biết người đàn ông kia có cảm nhận được hay không mà bỗng ngước mắt nhìn về phía bên này.
Ánh mắt chạm nhau giữa không trung, Thẩm Quy Ninh sững sờ, sau đó rũ mắt trốn tránh theo bản năng, bỗng nhiên có cảm giác như nhìn trộm bị người ta bắt quả tang. Một lát sau cô mới phản ứng lại, xa như vậy căn bản không thể nào nhìn rõ được gì.
Khi nhìn lại lần nữa, chỉ thấy bóng dáng cao lớn kia đã dần biến mất khỏi tầm mắt.
PS: Báo cáo sách mới, lại gặp mọi người rồi, mong các cục cưng ủng hộ nhiều nha. Theo lệ cũ có vài lời muốn nói trước, mọi người kiên nhẫn đọc hết nhé.
Thời gian địa điểm trong truyện đều là hư cấu, thiết lập riêng rất nhiều, xin đừng quá soi mói. Thể loại nữ chính tiếp cận nam chính có mục đích thế này rất nhiều, xin đừng mới thấy một hai tình tiết hay đoạn trích giống đâu đó đã vội phán xét, cảm ơn.
Thiết lập nhân vật chính không hoàn hảo, mỗi người đều có khuyết điểm, có thể chê bai nhưng xin đừng nâng lên thành chửi rủa.
Truyện phong cách Hồng Kông (Cảng phong) nên không tránh khỏi xuất hiện một ít tiếng Quảng Đông, tác giả không chuyên, nếu có sai sót xin hãy góp ý nhẹ nhàng, cũng hoan nghênh mọi người bắt lỗi giúp mình.
Đọc truyện chủ yếu để giải trí cho vui, không thích thì đừng miễn cưỡng, nhưng xin đừng ác ý chấm điểm thấp hoặc so sánh dìm hàng, tôn trọng lẫn nhau, cảm ơn mọi người đã thấu hiểu.
Thường xuyên trau chuốt sửa văn, hãy lấy bản chính làm chuẩn, sau này có kịch trường nhỏ thì vẫn như cũ đăng trong nhóm nhé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


