Thẩm Quy Ninh không nghĩ ngợi nhiều, cô đứng gần đó nên bước tới kéo ngăn kéo ra, nhưng chỉ thấy một đống kẹp tóc.
"Ở đây hình như không có."
Hạ Hi chớp mắt: "Ở tít bên trong ấy ạ, cô tìm kỹ lại xem."
Thẩm Quy Ninh lại luồn tay vào sâu hơn, lòng bàn tay chạm phải thứ gì đó trơn tuột.
Cô còn chưa kịp nhận thức được đó là gì thì khi lấy ra, một con "rắn dài" vằn vện xanh trắng đã đập vào mắt.
"A…"
Sắc mặt Thẩm Quy Ninh thoắt cái trắng bệch, cô vung tay ném phăng thứ kia đi rồi lùi lại liên tục. Kết quả là vấp phải chiếc ghế thấp sau lưng, cơ thể mất thăng bằng, cả người ngã sóng soài xuống đất một cách chật vật.
Cô nghe thấy tiếng xương kêu "rắc" một cái.
Cổ chân đau buốt tận óc.
Hạ Hi thấy thế cũng sợ hết hồn, vội vàng chạy tới ngồi xổm bên cạnh cô: "Cô giáo, cô không sao chứ?"
Cô bé chỉ định trêu cô giáo một chút thôi, không ngờ lại làm cô bị thương.
Thẩm Quy Ninh cố nén đau, nhưng đau quá, nước mắt cứ thế trào ra không kìm được, làm nhòe đi tầm nhìn.
"Cô đợi một chút, em đi gọi người." Hạ Hi hoảng hốt chạy ra ngoài.
Không biết bao nhiêu phút sau, tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
Thẩm Quy Ninh chống một tay xuống đất, tay kia quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mi.
Cù Yến Từ sải bước đi vào, giọng trầm xuống: "Bị thương ở chân à?"
Giọng Thẩm Quy Ninh yếu ớt: "Chân phải của tôi, hình như không cử động được nữa rồi."
Cù Yến Từ bế thốc cô từ dưới đất lên rồi đi thẳng ra ngoài, dặn dò người chuẩn bị xe.
"Vâng." Chú Bách nhanh chóng gọi điện cho tài xế.
Thẩm Quy Ninh mất hết sức lực dựa vào lòng Cù Yến Từ, mồ hôi trên trán thấm ướt cả áo anh.
Hạ Hi biết mình đã gây ra họa lớn, không dám ho he tiếng nào, cố gắng thu mình lại rồi lẽo đẽo theo sau.
Bệnh viện tư nhân.
Trong phòng bệnh VIP, bác sĩ cầm phim chụp lên xem rồi hỏi: "Trước đây từng bị thương rồi phải không?"
Thẩm Quy Ninh gật đầu: "Vâng, có lần tập múa bị ngã nên trật khớp cổ chân ạ."
Bác sĩ đẩy gọng kính trên sống mũi: "Lần này là bong gân, may mà không tổn thương đến xương. Vốn dĩ đã có vết thương cũ rồi nên bình thường phải cẩn thận hơn mới được."
"Có ảnh hưởng đến việc nhảy múa sau này của tôi không ạ?" Thẩm Quy Ninh chỉ quan tâm đến điều này.
Bác sĩ dặn: "Ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa tháng, hồi phục hẳn rồi thì sẽ không ảnh hưởng gì đâu."
Trái tim đang treo lơ lửng của Thẩm Quy Ninh cuối cùng cũng hạ xuống: "Cảm ơn bác sĩ."
"Cô nghỉ ngơi đi, có vấn đề gì thì gọi y tá bất cứ lúc nào."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Đợi bác sĩ đi khỏi, Thẩm Quy Ninh nhìn sang Cù Yến Từ đang đứng bên cạnh. Cô mấp máy môi định nói chuyện thì nghe thấy anh lên tiếng trước: "Vào xin lỗi đi."
Chỉ vài chữ ngắn ngủi mà áp lực tăng lên gấp bội.
Hạ Hi đứng ngoài cửa, tim thắt lại. Cô bé biết cậu mình thực sự tức giận rồi, đây là lần đầu tiên cô bé nghe thấy anh dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để nói chuyện.
Cô bé lê bước vào phòng bệnh, cúi gằm mặt, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Em xin lỗi cô, em biết lỗi rồi ạ, em không nên trêu chọc cô…"
Cô bé không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế.
Thẩm Quy Ninh tựa vào đầu giường, mím môi: "Bỏ đi."
Chuyện cũng đã rồi.
Chú Bách từ ngoài cửa đi vào: "Thẩm tiểu thư, tôi đã liên hệ xong với hộ lý rồi, lát nữa sẽ tới ngay. Cô cứ yên tâm dưỡng thương ở đây, mọi chi phí chúng tôi sẽ chi trả toàn bộ, rất xin lỗi vì đã gây phiền toái cho cô."
Thẩm Quy Ninh lịch sự nói cảm ơn.
Cù Yến Từ lên tiếng: "Chú Bách, đưa Hạ Hi về tự kiểm điểm đi, chừng nào biết lỗi mới được ăn cơm tối."
Chú Bách làm theo: "Tiểu thư, theo tôi về thôi."
Trước khi đi, Hạ Hi lại lí nhí nói thêm một câu: "Em xin lỗi…"
Thẩm Quy Ninh có thể nhận ra cô bé thực sự bị dọa sợ rồi.
Phòng bệnh trở lại vẻ yên tĩnh.
Ánh mắt Cù Yến Từ dừng lại trên cổ chân đang bị băng bó cố định của cô: "Xin lỗi, là do tôi quản giáo không nghiêm."
Thẩm Quy Ninh vội vàng lắc đầu: "Không sao đâu, trẻ con không hiểu chuyện ấy mà."
Cô làm sao dám nhận hai chữ "xin lỗi" này của Cù tiên sinh chứ.
"Làm sai thì phải chịu hậu quả." Cù Yến Từ không có ý định bao che cho Hạ Hi.
"Chắc con bé chỉ muốn anh dành nhiều thời gian cho nó hơn thôi." Thẩm Quy Ninh phỏng đoán: "Ở độ tuổi này, bé gái nào cũng muốn được cha mẹ quan tâm nhiều hơn một chút, nên mới nảy sinh chút tâm lý phản nghịch…"
Cù Yến Từ dời mắt lên mặt cô: "Cô tưởng con bé là con gái tôi à?"
"Hả?" Thẩm Quy Ninh ngẩn ra: "Không phải sao? Chính Hạ Hi nói với tôi mà."
Cù Yến Từ khẽ cười khẩy: "Nó còn nói gì với cô nữa?"
Thẩm Quy Ninh lập tức hỏi dồn: "Nói vậy là Cù tiên sinh chưa kết hôn? Vẫn còn độc thân?"
Anh khẽ "ừ" một tiếng.
Đáy mắt Thẩm Quy Ninh sáng bừng lên trong khoảnh khắc, khóe môi hơi cong lên.
Hóa ra là hiểu lầm.
"Vậy anh với Hạ Hi có quan hệ gì thế?" Cô không hiểu tại sao Hạ Hi lại lừa mình.
Cù Yến Từ đáp: "Cháu gái tôi."
Thẩm Quy Ninh vỡ lẽ, vậy xem ra cô vẫn còn cơ hội.
Biết được Cù tiên sinh vẫn còn độc thân, tâm trạng Thẩm Quy Ninh tốt lên rất nhiều.
Cù Yến Từ đợi hộ lý đến rồi mới chuẩn bị rời đi.
Anh vừa đứng dậy, Thẩm Quy Ninh đã gọi giật lại: "Cù tiên sinh…"
Cù Yến Từ dừng động tác, quay đầu nhìn cô.
"…Tôi có thể xin phương thức liên lạc của anh được không?"
Thẩm Quy Ninh vốn không ôm hy vọng gì, dù sao cũng bị từ chối ba lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Nhưng ai ngờ anh bỗng nhiên đọc một dãy số.
Thẩm Quy Ninh còn chưa kịp phản ứng, vội vồ lấy điện thoại: "Tôi chưa nhớ kịp, anh đọc lại lần nữa được không?"
Những ngày nằm viện thật sự rất nhàm chán.
Không thể xuống giường đi lại, phần lớn thời gian Thẩm Quy Ninh đều nằm trên giường bệnh.
Hầu như ngày nào tan học Hạ Hi cũng đến chơi với cô, còn mang theo cả đống hoa quả và đồ ăn vặt, cố gắng hết sức để bù đắp lỗi lầm mình gây ra.
Cậu đã nói rồi, phải chịu trách nhiệm cho những việc mình làm.
Hôm nay, cô bé còn đặc biệt mang mấy cái máy chơi game đến cho Thẩm Quy Ninh giải trí.
Chơi game giết thời gian rất nhanh.
Chẳng mấy chốc đã đến bảy giờ tối, Thẩm Quy Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Trời tối rồi, em về sớm đi."
Hạ Hi cầm một quả quýt bóc vỏ: "Cậu em vẫn chưa làm xong việc, cậu bảo lát nữa sẽ qua đón em."
Thẩm Quy Ninh nói ra thắc mắc trong lòng: "Hi Hi, sao trước đây em lại lừa chị Cù tiên sinh là ba em thế?"
Hạ Hi do dự một lát rồi mới nói thật: "Tại vì trước kia em có hai cô gia sư, họ đều giả vờ đối xử tốt với em, nhưng thực ra là muốn tiếp cận cậu em. Em không muốn bị người khác cướp mất cậu…"
Thẩm Quy Ninh siết nhẹ lòng bàn tay.
Hạ Hi xin lỗi cô: "Em xin lỗi chị, em không nên nghĩ chị như thế, cũng không nên lừa chị."
Thẩm Quy Ninh hơi chột dạ, tuy cô chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng Hạ Hi, nhưng chuyện muốn tiếp cận Cù tiên sinh là thật.
"Có phải ba mẹ em bận công việc lắm nên không có thời gian chơi với em không?"
Hạ Hi lí nhí trả lời: "Mẹ em đi nước ngoài đóng phim rồi, em không biết ba em là ai cả."
Thẩm Quy Ninh ngẩn người một chút rồi bảo: "Chị cũng giống em, chị cũng không biết ba mình là ai."
Từ nhỏ hễ cô nhắc đến ba là ông ngoại sẽ tức giận, chuyện đó giống như một điều cấm kỵ mà trong nhà không ai dám chạm vào.
Hạ Hi rất ngạc nhiên, không ngờ lại có người giống mình, bỗng nhiên có cảm giác như tìm được tri kỷ.
Thẩm Quy Ninh rũ mắt xuống: "Nhưng mà nhé, chị còn thảm hơn em một chút. Mẹ chị bỏ chị đi từ lúc chị còn bé xíu, cậu chị… đối xử với chị cũng chẳng tốt lành gì."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)