Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 17: Chúng Ta Không Thân

Cài Đặt

Chương 17: Chúng Ta Không Thân

Trong bức ảnh, Cù Yến Từ đang bế một bé gái, có lẽ là Hạ Hi lúc nhỏ.

Thẩm Quy Ninh ngẩn người, chẳng lẽ đây là nhà Cù tiên sinh? Vậy Cù tiên sinh và Hạ Hi có quan hệ gì?

Hạ Hi thấy cô thất thần bèn hỏi: "Chị nhìn gì thế?"

Thẩm Quy Ninh chỉ vào khung ảnh: "Hạ Hi, Cù tiên sinh là gì của em?"

Hạ Hi vừa ăn dâu tây vừa đảo mắt một vòng: "Ba em chứ ai."

"Cù tiên sinh là ba em á? Chẳng phải anh ấy độc thân sao?"

Đầu óc Thẩm Quy Ninh nổ tung trong nháy mắt, vậy những hành động trước đó của cô, chẳng phải là…

"Ly hôn với mẹ em rồi." Hạ Hi nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Nhưng mà hai người sắp tái hôn rồi."

Thẩm Quy Ninh chết lặng.

Hóa ra Cù tiên sinh đã có con gái lớn thế này, vậy trước kia cô đã làm chuyện ngu ngốc gì thế chứ? Thế mà còn vọng tưởng theo đuổi anh…

Suýt chút nữa cô đã làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác.

"Thẩm tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong rồi." Giọng chú Bách vang lên từ cửa.

Thẩm Quy Ninh hoàn hồn, lơ đễnh đứng dậy rời đi.

Lúc chuẩn bị lên xe, một chiếc Bentley dài từ đằng xa chạy vòng qua đài phun nước, chậm rãi dừng lại trước cửa biệt thự.

Thẩm Quy Ninh dừng bước, theo bản năng nhìn sang.

Chú Bách bước lên mở cửa xe Bentley: "Tiên sinh."

Cù Yến Từ bước đôi chân dài ra khỏi xe, ánh mắt bắt gặp một bóng dáng không ngờ tới.

Ngay khi anh nhìn sang, Thẩm Quy Ninh lập tức cụp mắt xuống, bấm chặt lòng bàn tay, không qua chào hỏi mà giả vờ như không thấy, khom người lên xe.

Anh ta đã có con gái rồi, phải giữ khoảng cách thôi.

Cửa xe đóng lại, tài xế lái xe rời đi.

Cù Yến Từ khẽ nhíu mày: "Sao cô ấy lại ở đây?"

Chú Bách ngạc nhiên: "Ngài nói Thẩm tiểu thư sao? Cô ấy là giáo viên dạy múa của tiểu thư Hạ Hi."

Chú Bách báo cáo đúng sự thật: "Lúc đầu thì có hơi bướng, thay quần áo cố tình lề mề bắt Thẩm tiểu thư đợi nửa tiếng, nhưng vào học thì vẫn nghiêm túc…"

Cù Yến Từ ngắt lời: "Tối nay bảo con bé úp mặt vào tường kiểm điểm nửa tiếng."

Chú Bách: "… Vâng."

Tiểu thư Hạ Hi lại sắp làm loạn lên rồi.

Thẩm Quy Ninh về đến căn hộ mà vẫn chưa hoàn hồn.

Nói tâm trạng không hụt hẫng là nói dối, vốn tưởng rằng mình có thể tìm Cù tiên sinh làm chỗ dựa, kết quả không ngờ người ta ngay cả con gái cũng có rồi.

Vậy cô biết làm sao bây giờ? Ngoài Cù tiên sinh ra, ai còn có thể che chở cho cô ở cả Bắc Kinh và Hồng Kông đây?

Buổi tối, Chúc Tư Tuyền gọi video đến, thấy cô trông như cây cải thìa héo úa liền quan tâm hỏi: "Cậu sao thế? Sao lại bày ra bộ mặt bị vùi dập thế kia?"

Sắc mặt Thẩm Quy Ninh xám ngoét: "Cù tiên sinh có con gái tám tuổi rồi."

"Hả?" Chúc Tư Tuyền hét lên một tiếng: "Cậu đùa tớ à?"

Thẩm Quy Ninh sợ người khác nghe thấy, vội vàng đeo tai nghe vào: "Là thật đấy, hôm nay tớ mới biết, hơn nữa anh ấy còn từng kết hôn rồi."

"Từng kết hôn rồi á!" Chúc Tư Tuyền như bừng tỉnh đại ngộ: "Tớ đã bảo mà, đẹp trai lại giàu có như thế sao có thể gần ba mươi tuổi mà vẫn độc thân được, hoặc là bị yếu sinh lý, hoặc là có lịch sử hôn nhân!"

Thẩm Quy Ninh hối hận vì mình không tìm hiểu kỹ trước, suýt chút nữa thì gây ra sai lầm lớn.

Chúc Tư Tuyền an ủi cô: "Không sao không sao, may mà phát hiện sớm, Bắc Kinh nhiều người có tiền có quyền như vậy, không được thì đổi người khác!"

Tâm trạng Thẩm Quy Ninh rất phức tạp.

Mất ngủ gần nửa đêm, hôm sau cô ngủ đến gần trưa mới dậy, thức dậy gọi đại một phần đồ ăn ngoài.

Buổi chiều còn một tiết gia sư.

Cô đã nhận công việc này rồi, có ngại cũng phải kiên trì đi dạy tiếp.

Trước khi ra khỏi cửa, cô mang theo chiếc áo khoác vest đã được giặt khô trong tủ, định bụng đến đó trả lại cho Cù tiên sinh.

Anh xử lý thế nào là việc của anh, chiếc áo đắt tiền như vậy để ở chỗ cô cũng không thích hợp.

Lần nữa đến nhà Hạ Hi, trong lòng Thẩm Quy Ninh ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Nhìn kỹ đường nét khuôn mặt Hạ Hi, đúng là có vài phần giống Cù tiên sinh.

Có thể sống ở đây, lại được gọi là tiểu thư, không phải con gái Cù tiên sinh thì còn là ai được nữa.

Đến giờ học, cô thu lại cảm xúc, tiếp tục dạy nốt những động tác múa chưa xong hôm qua.

Hạ Hi tối qua bị phạt úp mặt vào tường kiểm điểm nên hôm nay an phận hơn nhiều.

Tập được một tiếng, Thẩm Quy Ninh cho cô bé nghỉ ngơi một lát.

Hạ Hi không chờ nổi chạy ngay ra sô pha ngồi, cầm ly nước trái cây trên bàn lên uống giải khát.

Cô bé nhìn Thẩm Quy Ninh, bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Cô giáo, có phải cô quen… ba em không?"

Thẩm Quy Ninh không muốn nói dối: "Ừ, có quen."

Hạ Hi cắn ống hút: "Vậy…"

"Cô và anh ấy không thân." Thẩm Quy Ninh vội vàng phủ sạch quan hệ, sợ bị hiểu lầm.

Hạ Hi trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng nảy sinh sự khó chịu, không khéo chính là cô ta đã mách lẻo với cậu, hại cô bé bị phạt úp mặt vào tường.

Nghỉ đủ mười phút, Thẩm Quy Ninh nhắc nhở: "Hết giờ rồi, chúng ta tập tiếp thôi."

Hạ Hi ngồi im bất động: "Em thấy không khỏe lắm, không muốn nhảy nữa, cô về đi."

"Không khỏe chỗ nào? Có phải bị ốm rồi không?"

Thẩm Quy Ninh đưa tay định sờ trán cô bé nhưng bị né tránh.

Hạ Hi cau mày: "Không cần đâu, em về phòng ngủ một giấc là khỏi ngay."

Nói xong liền đặt ly nước xuống rời đi.

Thẩm Quy Ninh thu tay về, không hiểu cô bé đang giở tính tiểu thư hay là cơ thể khó chịu thật.

Chú Bách đang là quần áo cho Cù tiên sinh bên lầu chính, nhận được điện thoại của Thẩm Quy Ninh bèn báo lại với người đàn ông trên sô pha: "Tiên sinh, tiểu thư nói cô ấy không được khỏe."

Đầu ngón tay Cù Yến Từ day day xương lông mày: "Lại quậy cái gì nữa?"

Chú Bách ph đoán: "Có thể là kiếm cớ không muốn tập múa thôi ạ."

"Chiều hư nó quá rồi." Cù Yến Từ đặt cuốn sách trong tay xuống, đứng dậy.

Thẩm Quy Ninh đang đợi chú Bách ở dưới lầu, không ngờ Cù tiên sinh cũng ở nhà.

Anh mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái, trút bỏ sơ mi vest tây, không có vẻ nghiêm túc như thường ngày nhưng cũng chẳng hề làm giảm bớt đi vài phần khí chất cao quý của anh.

"Người đâu?"

Thẩm Quy Ninh gọi một tiếng "Cù tiên sinh" rồi đáp: "Hạ Hi về phòng rồi ạ."

Cù Yến Từ ra hiệu cho chú Bách: "Đi xem thử xem."

"Vâng." Chú Bách xoay người lên lầu.

"Con bé lên lớp không hợp tác sao?" Cù Yến Từ hỏi.

Thẩm Quy Ninh cụp mắt xuống: "Cũng khá hợp tác."

Nhớ tới chiếc áo khoác vest kia, cô đi đến bên bàn trà xách cái túi lại: "Cù tiên sinh, áo của anh, tôi đã mang đi giặt khô rồi."

Cù Yến Từ liếc qua, giơ tay nhận lấy, buông một câu không mặn không nhạt: "Hôm qua nhìn thấy tôi rồi."

"Tôi…" Thẩm Quy Ninh nghẹn lời, nói nhìn thấy thì lộ chuyện cô cố tình không chào hỏi, nói không nhìn thấy thì không giải thích được chuyện hôm nay cố tình mang áo của anh đến.

Ngay lúc cô đang luống cuống, giọng nói của chú Bách đã giải cứu cô: "Tiên sinh, tiểu thư không sao cả."

"Vậy thì tiếp tục học cho xong đi." Cù Yến Từ bỏ lại câu này rồi xoay người đi ra ngoài.

Hạ Hi đứng trên hành lang tầng hai nhìn thấy rõ mồn một tình hình dưới lầu.

Lại mách lẻo! Phiền chết đi được!

Còn lừa mình là không thân, tặng đồ cho nhau rồi mà còn bảo không thân?

Cậu đã lên tiếng, cô bé chỉ đành ngoan ngoãn quay lại phòng múa tập luyện.

Thẩm Quy Ninh không vạch trần chút tâm tư nhỏ mọn của cô bé: "Đỡ hơn chút nào chưa?"

Hạ Hi "dạ" một tiếng, đáy mắt xẹt qua một tia trêu chọc: "Cô giáo, cô lấy giúp em cái dây buộc tóc trong ngăn kéo tủ được không? Em muốn buộc tóc lên."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc