Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 16: Kiếm Tiền Và Cưa Đổ Cù Tiên Sinh

Cài Đặt

Chương 16: Kiếm Tiền Và Cưa Đổ Cù Tiên Sinh

Hôm sau Thẩm Quy Ninh hỏi Hà Khiết, cô ấy nói bạn đi ngang qua nên vào nhà ngồi một lát.

Thẩm Quy Ninh không tiện nói gì, nhưng trong lòng luôn cảm thấy hơi khó chịu, dù sao cũng là ký túc xá của hai người, sao cô ấy có thể không báo một tiếng mà đã dẫn người khác giới về chứ.

Hà Khiết tính tình vô tư lự, chắc là không nghĩ nhiều đến thế.

Nghỉ ngơi hai ngày, công việc trở lại bình thường.

Hôm nay ở phòng huấn luyện phía sau, Lâu Tĩnh Xu len lén hỏi Thẩm Quy Ninh: "Hà Khiết có phải đang yêu đương rồi không?"

"Hả?" Thẩm Quy Ninh không biết tại sao cô ấy lại đột nhiên hỏi như vậy.

Lâu Tĩnh Xu hạ thấp giọng nói: "Tớ thấy trên xương quai xanh của cậu ấy hình như có dấu hôn, cậu ở cùng cậu ấy mà không biết à?"

Thẩm Quy Ninh lắc đầu: "Tớ không chú ý mấy cái đó lắm."

Có điều Hà Khiết thỉnh thoảng quả thực về khá muộn.

Lâu Tĩnh Xu cảm thấy rất thần kỳ: "Sao lại có người không thích hóng chuyện bát quái thế nhỉ?"

Thẩm Quy Ninh bật cười.

Đang lúc tán gẫu, có đồng nghiệp truyền lời: "Quy Ninh, người theo đuổi số một của cô lại đến tìm cô kìa."

Nghe vậy, Thẩm Quy Ninh lộ vẻ bất lực.

Lâu Tĩnh Xu nhìn ra cửa: "Lại đến nữa à, chẳng phải cậu đã khéo léo từ chối anh ta rồi sao?"

"Chắc là phải thẳng thắn hơn chút, tớ ra ngoài một lát." Thẩm Quy Ninh bỏ chân đang gác trên thanh xà xuống, rút tờ khăn giấy vừa lau mồ hôi vừa đi ra ngoài.

Người đàn ông đứng ngay cửa, cười hỏi cô: "Tập múa xong chưa?"

Thẩm Quy Ninh giữ phép lịch sự: "Vẫn chưa, có chuyện gì không?"

"Buổi tối có rảnh cùng đi ăn cơm không?"

Cô đang định từ chối thì lại có một người đàn ông khác đi tới trêu chọc: "Đại mỹ nữ Thẩm, anh Quân của bọn này có thành ý như thế, em cho cơ hội đi mà."

"Xin lỗi, tôi đã có người trong lòng rồi, không thể nhận ý tốt của anh được." Lần này Thẩm Quy Ninh từ chối thẳng thừng và không chừa đường lui, "Tôi còn phải tiếp tục tập múa, tạm biệt."

Sau khúc nhạc đệm này, cuối cùng cô cũng có được chút thanh nhàn ngắn ngủi.

Tại sao nói là ngắn ngủi, bởi vì buổi chiều vị đại tiểu thư kia lại đến kiếm chuyện với cô.

"Thẩm Quy Ninh, nói chuyện chút đi." Kim đại tiểu thư vẫn ngạo mạn không coi ai ra gì như trước, nói chuyện mà cằm cứ hất lên.

Hai người tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện.

Thẩm Quy Ninh hỏi: "Cô muốn nói chuyện gì với tôi?"

Kim Ngữ Hàm không vòng vo, mở miệng nói thẳng: "Thẩm Quy Ninh, có phải cô muốn múa chính không?"

Cô ta rất bực bội, dựa vào đâu mà một thực tập sinh cứ cướp hết nổi bật của cô ta chứ.

Bây giờ mọi người đều đang kháo nhau rằng Thẩm Quy Ninh chỉ là một người múa phụ mà múa còn đẹp hơn cả múa chính là cô ta.

"Không có." Thẩm Quy Ninh phủ nhận.

Kim Ngữ Hàm trừng mắt nhìn cô: "Ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, muốn múa thì cứ nói là muốn múa, có gì mà không dám thừa nhận?"

Thẩm Quy Ninh cạn lời: "Đại tiểu thư, hiện tại tôi thật sự không muốn múa chính."

Trước khi tìm được chỗ dựa, cô chỉ muốn khiêm tốn, không muốn để nhà họ Thẩm và nhà họ Chu biết cô đang ở Bắc Kinh nhanh như vậy.

Kim Ngữ Hàm tất nhiên là không tin, "hừ" một tiếng: "Giả tạo!"

"…"

Thẩm Quy Ninh không còn sức biện giải: "Tin hay không tùy cô."

Cuộc nói chuyện tan rã trong không vui.

Chập tối sau khi tổng duyệt xong, giám đốc lại đến tìm cô.

Thẩm Quy Ninh còn đang thấy lạ, sao hôm nay mọi người cứ rủ nhau đến tìm cô thế nhỉ.

Giám đốc nói có một phụ huynh muốn tìm giáo viên dạy múa gia sư cho con, hỏi cô có muốn đi không.

Thẩm Quy Ninh vốn định từ chối, nhưng khi nghe đến "phí một giờ học là một nghìn tệ" liền đổi ý nhận lời ngay.

Ai lại đi gây khó dễ với tiền bao giờ.

Bây giờ cô chỉ có hai mục tiêu - kiếm tiền và cưa đổ Cù tiên sinh.

Tối hôm đó, Thẩm Quy Ninh kết bạn WeChat với phụ huynh kia.

Đối phương gửi cho cô một tin nhắn: [Chào cô giáo Thẩm, tôi là mẹ của Hạ Hi, đây là địa chỉ nhà tôi, chiều cuối tuần cô cứ trực tiếp qua là được.]

Thẩm Quy Ninh trả lời một câu "Vâng ạ", bấm mở vị trí ra xem, định vị hiển thị Đàn Lịch Phủ Đệ.

Có thể có tiến triển gì chứ, WeChat thì không kết bạn được, mặt cũng chẳng gặp, chẳng có chút tiến triển nào.

Chiều thứ bảy, Thẩm Quy Ninh bắt xe đến Đàn Lịch Phủ Đệ.

Không có tàu điện ngầm đi thẳng đến đó, chuyển đổi phương tiện công cộng rất phiền phức nên cô dứt khoát gọi xe, tuy đắt nhưng đỡ việc.

Xe bên ngoài không được vào khu dân cư, Thẩm Quy Ninh chỉ có thể xuống xe ở cổng.

Cổng lớn màu đen vàng sang trọng khí phái, bên cạnh dựng một tảng đá cực lớn, bên trên khắc bốn chữ "Đàn Lịch Phủ Đệ", nét chữ rồng bay phượng múa, toát lên vẻ quý phái.

Thẩm Quy Ninh trình bày mục đích đến với anh bảo vệ, đưa thẻ công tác của đoàn múa ra, thuận lợi đi qua.

Khu nhà giàu đứng đầu Bắc Kinh quả nhiên danh bất hư truyền, từng ngọn cây cọng cỏ đều được chăm sóc tỉ mỉ, tạo nên môi trường sinh thái đẳng cấp nhất.

Nghe nói ở đây tổng cộng chỉ có mười hộ gia chủ, mỗi căn biệt thự chiếm diện tích vài nghìn mét vuông, vườn hoa độc lập, sân thượng ngắm cảnh, bể bơi ngoài trời… chỉ là trang bị tiêu chuẩn.

Thẩm Quy Ninh đi bộ hơn hai mươi phút mới đến nơi.

Trước cửa, một người đàn ông trung niên mặc vest đang chỉ đạo người giúp việc dọn dẹp vườn hoa.

Cô bước lên chào hỏi: "Chào chú, cháu là Thẩm Quy Ninh, giáo viên dạy múa của em Hạ Hi."

Quản gia chú Bách đánh giá cô một lát rồi gật đầu: "Được, mời đi theo tôi."

Căn biệt thự này chia làm lầu chính và lầu phụ, phòng tập múa nằm ở tầng ba lầu phụ.

Chú Bách lên tầng hai gõ cửa phòng Hạ Hi trước: "Tiểu thư, giáo viên dạy múa của cô đến rồi."

Cửa phòng khép hờ, bên trong truyền ra một giọng nói kiêu căng khó chịu: "Cháu đã nói là cháu không cần giáo viên mà!"

Thẩm Quy Ninh lập tức hơi đau đầu, lại là một bạn nhỏ đang tuổi nổi loạn.

Quả nhiên, phí dạy học cao ngất ngưởng đâu có dễ kiếm như vậy.

Chú Bách đã quen rồi, hơn nữa còn nắm được điểm yếu của cô bé: "Tiểu thư, cô vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời đi, nếu không tiên sinh biết được sẽ tức giận đấy."

Hạ Hi bực bội hất chăn ngồi dậy: "Biết rồi biết rồi, chỉ biết lấy anh ấy ra ép cháu! Đáng ghét chết đi được!"

Chú Bách không để ý đến lời phàn nàn của cô bé, quay sang nhìn Thẩm Quy Ninh: "Thẩm tiểu thư, tôi đưa cô lên phòng tập múa trên lầu đợi nhé."

Thẩm Quy Ninh gật đầu: "Vâng, làm phiền chú."

Hạ Hi cố tình lề mề, thay bộ đồ múa mất những nửa tiếng đồng hồ.

Khi nhìn thấy vị giáo viên gia sư này, cô bé có chút bất ngờ, không ngờ lại xinh đẹp và có khí chất đến thế.

Thẩm Quy Ninh không hề có bất kỳ biểu cảm mất kiên nhẫn nào vì phải chờ đợi, chỉ hỏi: "Có thể bắt đầu chưa?"

Hạ Hi dời mắt đi, gượng gạo "ừ" một tiếng.

"Em có bài múa nào muốn học không?" Thẩm Quy Ninh cởi chiếc áo khoác mỏng trên người ra, bên trong là một chiếc váy màu xanh lam nhạt dùng để tập múa, phác họa hoàn hảo đường cong cơ thể.

Hạ Hi ngẫm nghĩ: "Ảnh Giản Hoa Thần."

"Được, nhưng bài này hơi khó học, trước tiên làm nóng người, kéo giãn cơ thể đã, nếu không sẽ dễ bị thương."

Thẩm Quy Ninh kiên nhẫn dạy cô bé từng chút một.

Ban đầu Hạ Hi học rất qua loa, nhưng cô giáo này vẫn luôn nghiêm túc, có trách nhiệm sửa lại động tác cho cô bé, đặc biệt là còn sở hữu một gương mặt xinh đẹp như vậy, cô bé không kìm được bị thu hút, cũng bắt đầu nghiêm túc hẳn lên.

Hai tiếng học múa kết thúc.

Thẩm Quy Ninh thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.

Chú Bách đã chuẩn bị đĩa hoa quả và điểm tâm dưới lầu: "Thẩm tiểu thư vất vả rồi, ăn chút gì nghỉ ngơi một lát đi, tôi bảo tài xế đưa cô về."

"Vâng, cảm ơn chú." Thẩm Quy Ninh không từ chối, bởi vì ở đây không bắt được xe.

Cô ngồi xuống sô pha, uống một ngụm nước, ánh mắt vô tình liếc thấy một khung ảnh đặt trên tủ đồ bên tay phải.

Người đàn ông trên đó rất quen mắt - Cù tiên sinh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc