Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Quy Ninh từ từ mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh. Đợi khi hoàn hồn lại, cô mới nói: "Cảm ơn."
Cô cầm chắc túi xách, vừa định xuống xe thì chợt nhớ ra chuyện gì đó. Thẩm Quy Ninh mím chặt môi, lần nữa đánh bạo mở lời: "Cù tiên sinh, tôi có thể xin phương thức liên lạc của ngài được không? Ở Bắc Kinh tôi không còn người bạn nào khác…"
Cù Yến Từ dựa lưng vào ghế, khuỷu tay chống lên bệ tì tay với tư thế thả lỏng, anh nghiêng đầu nhìn cô.
Thẩm Quy Ninh vốn không hề giỏi mấy chuyện mè nheo xin phương thức liên lạc kiểu này, nên gò má cô bất giác ửng hồng. Sợ chọc đối phương chán ghét, cô đè thấp giọng: "Ngài yên tâm, nếu không có việc gì thì tôi sẽ không làm phiền ngài đâu."
Cù Yến Từ không đáp mà chỉ lười biếng nhướng mắt lên.
Hàn Dật nhận được tín hiệu bèn nói: "Thẩm tiểu thư, cô kết bạn Wechat với tôi đi, có việc gì thì cứ tìm tôi."
Lần nữa bị từ chối khiến Thẩm Quy Ninh cảm thấy hơi thất bại. Trước đây toàn là người ta chạy theo xin phương thức liên lạc của cô, ai mà ngờ được có ngày cô lại phải chủ động đi xin của người khác, đã vậy còn bị từ chối tận hai lần.
Cô thất vọng rũ mắt xuống, lấy điện thoại ra kết bạn Wechat với trợ lý Hàn, nói một tiếng "cảm ơn" rồi mới xuống xe.
Cửa xe đóng lại, Cù Yến Từ khép hờ đôi mắt nghỉ ngơi.
Trong không khí vẫn còn vương lại một làn hương hoa hồng thoang thoảng.
Hàn Dật không dám phỏng đoán tâm tư của ông chủ, mà cũng hoàn toàn đoán không ra.
Việc đưa Thẩm tiểu thư về khách sạn là do Cù tổng ra ý chỉ. Rõ ràng anh đã phá lệ mấy lần, nhưng lại nhất quyết không chịu cho người ta phương thức liên lạc.
Thẩm Quy Ninh làm thủ tục nhận phòng xong xuôi thì cầm thẻ phòng lên lầu.
Là khách sạn năm sao, phòng tiêu chuẩn ở một đêm cũng mất hai ngàn tệ. Lòng cô như đang rỉ máu nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo chỗ này gần nhà hát chứ.
Vừa về đến phòng, cô đã quăng mình lên giường, thả lỏng tâm trí rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Cô còn chẳng buồn tắm rửa mà cứ thế ngủ tạm một đêm.
Bởi vì cô không mang theo quần áo, khăn tắm của khách sạn thì lại không dám dùng. Cô luôn cảm thấy không sạch sẽ, cho dù đây là khách sạn năm sao đi nữa.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận mười giờ sáng hôm sau.
Thẩm Quy Ninh lết cơ thể mềm nhũn dậy rửa mặt, sau đó gọi phục vụ đồ ăn lên phòng.
Trong điện thoại có một đống cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Thẩm Hoành Lâm và Thẩm Duyệt.
Wechat cũng có hơn mười tin nhắn chưa đọc.
Hôm qua cô không xem, lúc này mới ấn vào.
[Thẩm Quy Ninh, mày chết ở đâu rồi, mau cút về đây cho tao!]
[Tao bảo mày đi xin lỗi chứ không bảo mày đổ thêm dầu vào lửa!]
[Bọn tao nuôi mày lớn thế này, mày báo đáp nhà họ Thẩm như vậy sao?]
[Nếu mày còn chút lương tâm thì mau quay về tìm Chu Thế Lâm cầu xin cậu ta tha thứ đi!]
Cách một màn hình mà Thẩm Quy Ninh cũng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ của người cậu này. Cô dứt khoát làm tới cùng, trực tiếp chặn liên lạc luôn.
Hừ, đến giờ này mà còn muốn dùng đạo đức để trói buộc cô sao. Sau này nhà họ Thẩm ra sao cũng không liên quan gì đến cô nữa, những người thân như vậy cô thà không có còn hơn.
Nếu mẹ có linh thiêng trên trời, chắc hẳn bà cũng sẽ ủng hộ cách làm của cô.
Ăn sáng xong, Thẩm Quy Ninh sửa soạn đơn giản rồi ra ngoài đi dạo trung tâm thương mại.
Vị trí địa lý của khách sạn rất tốt, giao thông thuận tiện, các cơ sở thương mại xung quanh cũng đầy đủ.
Thẩm Quy Ninh mua vài bộ quần áo và một số đồ dùng sinh hoạt, thuận tiện mua luôn một cái sim số mới, tránh để mấy kẻ kia cứ cách ba hôm lại gọi điện quấy rối.
Khi đi ngang qua một cửa hàng trang sức, cô chợt nhớ đến sợi dây chuyền ngọc lục bảo trong túi nên dừng bước, đi vào trong tiệm.
Nhân viên cửa hàng nhiệt tình chào hỏi: "Chào mừng quý khách, xin hỏi cô muốn mua trang sức gì ạ? Bên này có mẫu mới về, tôi có thể giới thiệu cho cô."
Thẩm Quy Ninh khẽ cười: "Tôi muốn bán một sợi dây chuyền."
Lúc về đến khách sạn đã là bốn giờ chiều.
Tâm trạng Thẩm Quy Ninh khá tốt, trong thẻ đã có thêm hai mươi vạn.
Do sợi dây chuyền kia không có giấy chứng nhận nên quá trình thẩm định tốn chút thời gian, giá cả cũng bị ép xuống thấp, nếu không thì không chỉ dừng lại ở con số hai mươi vạn đâu.
Chín giờ tối, khi rảnh rỗi, cô vừa định gọi điện cho Chúc Tư Tuyền thì không ngờ đối phương đã gọi đến trước.
Chắc là tâm linh tương thông đây mà.
Video call kết nối, khuôn mặt của Chúc Tư Tuyền hiện lên màn hình. Cô ấy cầm một hộp trái cây, vừa ăn vừa hỏi: "Ninh Bảo, cậu đang ở đâu đấy? Sao nhìn giống khách sạn thế?"
"Tớ đang ở Bắc Kinh." Thẩm Quy Ninh thú thật.
"Hả?" Chúc Tư Tuyền há hốc mồm, miếng dưa hấu suýt nữa thì rơi ra ngoài, cô ấy vội vàng nuốt xuống: "Bắc Kinh? Sao cậu chạy tới Bắc Kinh mà không nói tiếng nào thế?"
Thẩm Quy Ninh kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho cô bạn nghe: "Sự tình là như vậy đấy. Nếu tớ tiếp tục ở lại Cảng đảo, bọn họ nhất định sẽ ép tớ gả cho Chu Thế Lâm. Hơn nữa cũng chẳng có đoàn múa nào dám nhận tớ, thế nên tớ chỉ còn cách đến Bắc Kinh thôi."
"Lòng người hiểm ác, thật khiến người ta buồn nôn." Chúc Tư Tuyền nghe xong cảm thấy tam quan bị hủy hoại sâu sắc: "Ninh Bảo, cậu cũng đừng buồn quá, sớm nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ để kịp thời cắt lỗ còn hơn."
Thẩm Quy Ninh khẽ cắn môi: "Ừ, tớ biết, thật ra tớ đã chấp nhận rồi."
Chấp nhận sự thật rằng bản thân không được ai yêu thương, cũng giống như việc từ nhỏ ông bà ngoại đã không thích cô vậy.
Không muốn nhắc đến những người và việc không vui này nữa, cô đổi chủ đề: "Tư Tuyền, cậu nói xem… làm thế nào mới hái được một đóa hoa trên núi cao đây?"
Chúc Tư Tuyền chớp mắt: "Ý cậu là cậu muốn theo đuổi vị Cù tiên sinh kia hả?"
Thẩm Quy Ninh "ừ" một tiếng.
Tin tức cô đến Bắc Kinh sẽ không giấu được bao lâu, cho nên cô cần một chỗ dựa.
Chúc Tư Tuyền cũng không có kinh nghiệm theo đuổi người khác, nhưng dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết bao năm nay, cô ấy đúc kết ra bốn chữ: "Mặt dày mày dạn?"
Thẩm Quy Ninh nằm sấp trên giường, tay phải chống cằm nói: "Tớ sợ bị anh ấy ghét."
Đổi vị trí để suy nghĩ, cô cũng ghét bị người ta mặt dày đeo bám theo đuổi.
Chúc Tư Tuyền lại cảm thấy cô lo xa quá: "Chỉ dựa vào khuôn mặt này của cậu thôi thì ai mà ghét cho nổi?"
Thẩm Quy Ninh cười cười: "Cậu nói quá rồi."
Chúc Tư Tuyền lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu chẳng hiểu gì về nhan sắc của mình cả. Cậu vừa xinh đẹp, dáng người lại chuẩn, múa lại còn đẹp đến kinh ngạc, quả thực là buff đầy mình! Người đàn ông nào có thể từ chối một đại mỹ nữ như cậu theo đuổi chứ?"
Thẩm Quy Ninh bĩu môi. Người khác có thể không từ chối, nhưng Cù tiên sinh thì có đấy, cô xin phương thức liên lạc còn chẳng được nữa là.
Chúc Tư Tuyền sờ cằm, nói tiếp: "Tóm lại, chủ động mới có cơ hội, nhưng cũng đừng chủ động quá. Cái gọi là 'lạt mềm buộc chặt' ấy, cậu cứ tiếp cận anh ta trước, sau đó từ từ 'thả thính' anh ta, tớ không tin là anh ta không cắn câu."
"…"
"Có điều tớ vẫn chưa được gặp vị Cù tiên sinh trong miệng cậu trông như thế nào. Lần sau cậu lén chụp tấm ảnh cho tớ xem thử đi, xem rốt cuộc đẹp trai cỡ nào."
Thẩm Quy Ninh thở dài: "Đợi tớ có cơ hội gặp lại anh ấy đã rồi tính."
Tám chuyện được nửa tiếng, sau khi cúp điện thoại, cô lại nằm trên giường lướt điện thoại một lát. Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại mở Baidu Baike ra, nhập ba chữ "Cù Yến Từ".
Thông tin giới thiệu cá nhân hiện ra.
[Cù Yến Từ, 22 tuổi tốt nghiệp thạc sĩ khoa Tài chính Đại học Stanford, trong thời gian học tập từng nhiều lần đạt giải nhất các cuộc thi Thách thức tài chính và Thương mại; 23 tuổi thành lập công ty đầu tư mạo hiểm đầu tiên của riêng mình tại New York, lợi nhuận đạt hàng chục triệu đô la Mỹ; 26 tuổi về nước tiếp quản doanh nghiệp gia đình, giữ chức CEO tập đoàn Đỉnh Thịnh; 28 tuổi đã vững vàng ngồi ở vị trí người cầm quyền nhà họ Cù.]
Thẩm Quy Ninh kinh ngạc đọc xong, cảm thán khoảng cách giữa người với người quả thực quá lớn.
Hèn gì người ngoài đều nói anh cao không thể với tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







