Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đợi hai ngày, cuối cùng Thẩm Quy Ninh cũng nhận được lời mời phỏng vấn từ nhà hát, vừa khéo vết thương trên tay cô cũng đã đỡ nhiều.
Kết quả vô cùng thuận lợi. Hôm đó tổng cộng có mười hai người phỏng vấn, cô là người duy nhất được ký hợp đồng ngay tại chỗ.
Giám đốc đoàn múa rất hài lòng về cô. Sau khi xem qua các video thi đấu và luyện tập trước đây của cô, bà nhận thấy cô gái này từ học vấn, ngoại hình đến năng lực chuyên môn đều thuộc hàng thượng thừa, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu tuyển dụng.
Múa Trung Hoa, quan trọng hơn cả là linh khí. Một điệu múa không có linh hồn sẽ mất đi sự cộng hưởng, không thể níu giữ ánh mắt khán giả.
Thẩm Quy Ninh chưa tốt nghiệp, tạm thời chỉ có thể ký hợp đồng thực tập.
Giám đốc đóng nắp bút lại, mỉm cười nói: "Chào mừng em gia nhập với chúng tôi, lát nữa tôi sẽ tìm người dẫn em đi làm quen với môi trường một chút."
"Cảm ơn giám đốc." Thẩm Quy Ninh vẫn còn thắc mắc: "Đoàn múa có cung cấp chỗ ở không ạ?"
Cô không thể cứ ở khách sạn mãi được, chi phí quá lớn, chút lương thực tập này căn bản không đủ cho cô tiêu xài.
Giám đốc gật đầu: "Đương nhiên rồi, tôi nhớ căn hộ 601 vừa hay trống một phòng, đi làm bằng tàu điện ngầm mất khoảng ba mươi phút, rất tiện lợi."
Ở nơi tấc đất tấc vàng như trung tâm thành phố, thời gian đi lại ba mươi phút đã được coi là rất tốt rồi.
Thẩm Quy Ninh hỏi: "Vậy hôm nay em có thể chuyển qua đó luôn được không ạ?"
Giám đốc cầm điện thoại lên: "Không vấn đề gì, tôi gửi địa chỉ căn hộ cho em. Chìa khóa thì em tìm bạn cùng phòng lấy nhé, hôm nay cô ấy không có lịch diễn, chắc là đang nghỉ ngơi ở nhà."
"Vâng, cảm ơn ạ."
Buổi chiều, Thẩm Quy Ninh được đồng nghiệp dẫn đi tham quan nhà hát một vòng, các thành viên trong đoàn múa đều khá nhiệt tình.
Nữ đồng nghiệp dẫn cô đi tên là Lâu Tịnh Xu, là một cô gái có chút hoạt bát đáng yêu, tuổi đời cũng còn khá trẻ, vừa mới từ thực tập chuyển sang chính thức. Cô ấy thì thầm nói với Thẩm Quy Ninh: "Mọi người đều rất dễ sống, nhưng có một cô tiểu thư không dễ chọc đâu, hậu thuẫn khá cứng, tính tình hơi kiêu ngạo, cô cố gắng đừng đắc tội với cô ta là được."
Thẩm Quy Ninh âm thầm ghi nhớ: "Được."
Từ nhà hát đi ra, cô quay về khách sạn thu dọn đồ đạc, xếp vào vali, trả phòng rồi bắt xe đến căn hộ ký túc xá.
Theo định vị giám đốc gửi, Thẩm Quy Ninh tìm được tầng căn hộ, gõ cửa.
Đợi một lúc, cửa mở ra. Một cô gái tóc tai xõa tung, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình đứng ở cửa.
Thẩm Quy Ninh mỉm cười chào hỏi: "Chào cậu, tớ là bạn cùng phòng mới, Thẩm Quy Ninh."
Đối phương cũng nở nụ cười: "Tớ tên Hà Khiết, mau vào đi."
Thẩm Quy Ninh kéo vali vào cửa, quan sát bài trí trong nhà.
Có một phòng khách nhỏ và một gian bếp nhỏ, nội thất không tính là đầy đủ, đồ đạc linh tinh bày bừa hơi lộn xộn.
Trên ghế sofa còn vắt vẻo một chiếc áo lót ren.
Hà Khiết ngượng ngùng cầm đi: "Trước khi cậu đến tớ ở một mình nên tùy tiện chút, lát nữa tớ sẽ dọn dẹp, cậu đừng để ý nhé."
Thẩm Quy Ninh khẽ lắc đầu: "Không sao."
Hà Khiết chỉ về phía phòng của cô: "Phòng cậu ở bên kia, đã một tháng không có người ở rồi nên sẽ hơi bẩn đấy, cần phải dọn dẹp lại một chút."
"Được."
Căn hộ này rộng khoảng sáu mươi mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách một vệ sinh, hai người ở cũng không tính là quá chật.
Phòng ngủ phủ một lớp bụi, Thẩm Quy Ninh lau sàn một lượt trước, sau đó lại lau chùi tủ quần áo, bàn ghế và cửa sổ. Cô làm việc không ngơi nghỉ suốt hai tiếng đồng hồ, mệt đến toát mồ hôi hột. Dọn dẹp xong, cô vội vàng tắm rửa rồi đi ngủ.
Lúc chập tối Hà Khiết đã ra ngoài, đến khi Thẩm Quy Ninh đi ngủ thì hình như cô ấy vẫn chưa về.
Đêm xuống, phòng bên cạnh loáng thoáng truyền đến âm thanh kỳ lạ nào đó. Thẩm Quy Ninh trong giấc ngủ mơ màng cũng nhận ra đôi chút, nhưng rốt cuộc không thắng nổi cơn buồn ngủ nên không tỉnh dậy.
Chắc là nằm mơ thôi.
Một tuần tiếp theo Thẩm Quy Ninh đều bận rộn tập múa, thích nghi với môi trường mới nên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện ngoài công việc.
Đồng nghiệp xung quanh đều khá thân thiện, đối xử với cô cũng rất quan tâm. Ngoại trừ vị tiểu thư Kim Ngữ Hàm mà Lâu Tịnh Xu đã nhắc đến, chẳng hiểu sao lại cứ nhìn cô không thuận mắt, thi thoảng lại thích bới lông tìm vết.
Thẩm Quy Ninh cố gắng lờ đi, nhịn được thì nhịn. Hết cách rồi, hiện tại cô chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé, người ta có gia thế có bối cảnh, cô không đắc tội nổi.
Còn một chuyện khiến cô phiền lòng hơn nữa, đó là có một giọng ca chính của đoàn thanh nhạc đang theo đuổi cô. Mặc dù cô đã khéo léo từ chối nhưng đối phương vẫn không bỏ cuộc, cứ cách ba hôm lại tạo ra tình huống tình cờ gặp gỡ.
Trưa hôm nay, Thẩm Quy Ninh vừa đến hậu trường đã thấy trên bàn trang điểm của mình có thêm một bó hoa hồng, đỏ rực, vô cùng bắt mắt.
Lâu Tịnh Xu nhướng mày cười nói: "Lại là người theo đuổi số một của cô tặng đấy."
Thẩm Quy Ninh thật sự bất lực, để bó hoa sang một bên mặc kệ.
Lâu Tịnh Xu sáp lại hỏi: "Cô không thích hoa hồng à?"
"Thích." Thẩm Quy Ninh kéo ghế ngồi xuống, hạ giọng nói: "Nhưng tôi không có ý đó với anh ta nên không muốn nhận hoa của anh ta."
Lâu Tịnh Xu hiểu rõ, trêu chọc: "Hóa ra được người ta theo đuổi cũng là một loại phiền não."
Thẩm Quy Ninh hiển nhiên không muốn loại phiền não này.
"Hôm nay diễn xong cuối cùng cũng được nghỉ hai ngày rồi." Lâu Tịnh Xu vươn vai một cái: "Giám đốc bảo tối nay mời mọi người đến Cẩm Tú Hoa Đình liên hoan, cũng coi là chịu chi đấy chứ!"
Tầng cao nhất của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, cao hơn bốn trăm mét, tầm nhìn bao quát toàn cảnh trung tâm CBD thu vào trong đáy mắt.
Hàn Dật đứng trước bàn làm việc báo cáo tiến độ công việc, hai tay dâng tập tài liệu lên: "Báo cáo tài chính quý này đã làm xong rồi ạ, mời ngài xem qua."
Cù Yến Từ khẽ gật đầu, giơ tay ra hiệu anh ta có thể ra ngoài.
Hàn Dật hiểu ý, xoay người rời khỏi văn phòng, quay về chỗ ngồi tiếp tục xử lý công việc.
Một tiếng sau cầm điện thoại lên anh ta mới thấy tin nhắn của Thẩm Quy Ninh.
Thẩm tiểu thư đây là muốn hỏi thăm tình hình gần đây của Cù tiên sinh từ chỗ anh ta sao?
Vấn đề ông chủ có bận hay không anh ta không dám trả lời bừa, thế là ném ngược câu hỏi lại cho Thẩm Quy Ninh: [Cô tìm Cù tổng có việc gì không?]
Mấy phút sau, phía Thẩm Quy Ninh trả lời: [Cù tiên sinh đã giúp tôi nhiều lần như vậy, tôi muốn mời ngài ấy một bữa cơm. Anh có thể giúp tôi hỏi xem ngài ấy có thời gian không?]
Hàn Dật: [Được, lát nữa tôi sẽ chuyển lời giúp cô.]
Thẩm Quy Ninh: [Cảm ơn anh!]
Cù Yến Từ họp cả buổi chiều, cũng như ký một hợp đồng dự án địa ốc mang tính biểu tượng trị giá cả trăm triệu.
Mãi đến bảy giờ tối, trên đường Cù Yến Từ xong việc đi đến hội sở, Hàn Dật mới có cơ hội chuyển lời của Thẩm Quy Ninh.
"Cù tổng, Thẩm tiểu thư nhờ tôi hỏi ngài có thời gian không, cô ấy muốn mời ngài ăn một bữa cơm."
Xương lông mày Cù Yến Từ khẽ động, tầm mắt không hề dời khỏi tờ báo tài chính nửa phân, giọng nói không chút gợn sóng: "Không rảnh."
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán.
Hàn Dật lấy điện thoại ra, trả lời Thẩm Quy Ninh: [Xin lỗi Thẩm tiểu thư, Cù tiên sinh rất bận, tạm thời không có thời gian.]
Cân nhắc đối phương là con gái, anh ta đã cố gắng nói khéo léo nhất có thể.
Lúc Thẩm Quy Ninh nhận được tin nhắn thì đang ăn liên hoan cùng đồng nghiệp ở nhà hàng. Cô đợi tin nhắn cả buổi chiều, không ngờ vẫn bị từ chối, nỗi thất vọng trong đáy mắt không sao che giấu được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


