Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 11: Thẩm Tiểu Thư Đây Là Muốn Ăn Vạ Tôi Sao?

Cài Đặt

Chương 11: Thẩm Tiểu Thư Đây Là Muốn Ăn Vạ Tôi Sao?

Tại tiệc tối, Thẩm Duyệt làm quen được vài người bạn mới, còn xin được phương thức liên lạc của một đại thiếu gia, trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Vốn dĩ tâm trạng đang rất tốt, nhưng đợi đến lúc rảnh rỗi, quay đầu lại thì chẳng thấy bóng dáng Thẩm Quy Ninh đâu, điện thoại cũng không gọi được.

Cô ta đi vào nhà vệ sinh tìm người, đúng lúc gặp phải Chu Thế Lâm, bèn bước lên hỏi một câu: "Chu công tử, anh có nhìn thấy em họ tôi không?"

Chu Thế Lâm cắn thuốc lá, mày nhíu chặt, lạnh lùng liếc nhìn cô ta: "Cô mà còn dám nhắc đến Thẩm Quy Ninh với tôi à?"

Thẩm Duyệt không hiểu ra sao: "Có chuyện gì thế ạ?"

"Nhà họ Thẩm các người giỏi lắm, hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn nhẫn nại của tôi." Chu Thế Lâm buông lời tàn nhẫn: "Đã như vậy thì sau này nhà họ Thẩm đừng hòng hợp tác với nhà họ Chu chúng tôi nữa."

Còn về phần Thẩm Quy Ninh, cô bắt buộc phải trả giá cho chuyện này.

Thẩm Duyệt thất kinh, vội vàng tìm cách cứu vãn: "Chu công tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhà họ Thẩm chúng tôi vô cùng có thành ý hợp tác với nhà họ Chu, có vấn đề gì chúng ta có thể thương lượng mà…"

Chu Thế Lâm mất kiên nhẫn ngắt lời: "Chẳng có gì để thương lượng cả, chi bằng cô về hỏi xem cô em gái tốt của cô đã làm cái gì đi."

Cục tức này mà không xả được thì hắn sẽ viết ngược tên mình.

Trong lòng Thẩm Duyệt đã mắng Thẩm Quy Ninh cả vạn lần: "Chu công tử yên tâm, anh cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa đi, tôi nhất định sẽ bắt Thẩm Quy Ninh phải phục tùng anh."

Chu Thế Lâm nhả ra một làn khói, ánh mắt âm hèn: "Cô em họ này của cô ghê gớm lắm đấy, lúc cần thiết thì cứ dùng biện pháp mạnh đi."

Thẩm Duyệt là người thông minh, hiểu ngay ý tứ trong đó, nhưng vấn đề là bây giờ không tìm thấy người đâu.

Cô ta quay sang báo chuyện này cho Thẩm Hoành Lâm.

Gọi hơn chục cuộc điện thoại vẫn không thông, đến cuối cùng thì tắt máy luôn.

Thẩm Hoành Lâm nén một bụng lửa giận, về đến nhà liền ra lệnh cho người làm đi tìm người.

"Đồ ăn cháo đá bát! Nhà họ Thẩm nuôi báo cô nó bao nhiêu năm nay!"

Thang Huệ rót cho chồng cốc nước để hạ hỏa: "Trước khi đi chẳng phải vẫn bình thường sao? Chẳng lẽ nó cố tình lừa gạt chúng ta?"

"Bằng mặt không bằng lòng đấy ạ." Thẩm Duyệt suy nghĩ một chút rồi đề nghị: "Ba mẹ, con thấy là đợi tìm được Thẩm Quy Ninh thì nhốt nó ở trong nhà luôn đi, bao giờ nó chịu ở bên cạnh cậu hai nhà họ Chu thì hẵng thả ra."

Thẩm Hoành Lâm tức đến đau cả ngực: "Ba thấy được đấy, lẽ ra nên làm thế từ sớm!"

Bên phía khác, Thẩm Quy Ninh đã thuận lợi đi theo Cù Yến Từ đến sân bay.

Đây có lẽ là chuyện to gan nhất cô từng làm trong suốt hai mươi mốt năm qua, cứ thế bất chấp tất cả mà rời khỏi Cảng đảo, đi tới một thành phố xa lạ.

Trên người cô ngoại trừ giấy tờ tùy thân cần thiết để trong túi ra thì chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

Quá điên rồ.

Một tiếng trước ở bệnh viện, Cù Yến Từ hỏi cô có biết mình đang nói gì không.

Thẩm Quy Ninh gật đầu: "Tôi muốn đến Nhà hát lớn Bắc Kinh phỏng vấn, nhưng tôi lạ nước lạ cái ở đó, nên muốn nhờ ngài đưa tôi đi cùng."

Nói xong cô lại bổ sung một câu: "Ngài yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu."

Cù Yến Từ nhàn nhạt mở miệng: "Thẩm tiểu thư đây là muốn ăn vạ tôi sao?"

Thẩm Quy Ninh hoảng hốt: "Không có không có, tôi tuyệt đối không ăn vạ ngài!"

Nhớ lại cảnh mình kiên trì nài nỉ, trên mặt cô không khỏi ửng hồng thiếu tự nhiên.

Để nắm lấy cọng rơm cứu mạng là Cù tiên sinh đây, cô đã liều mạng một phen.

Lúc vào phòng chờ VIP đợi máy bay, Thẩm Quy Ninh mới nhớ ra: "Tôi còn chưa mua vé máy bay."

Hàn Dật giải thích: "Thẩm tiểu thư, chúng tôi xin cấp phép đường bay riêng, không cần vé máy bay."

Thẩm Quy Ninh chép miệng, máy bay tư nhân, cô chưa từng ngồi bao giờ.

Đợi đến lúc lên máy bay, cô mới thấm thía rằng, những gì miêu tả trong tiểu thuyết vẫn còn bảo thủ chán.

So với máy bay khách thông thường đúng là một trời một vực.

Khoang trước là một phòng khách lớn, tông màu trắng xám sang trọng, trang bị sô pha, bàn ăn và một chiếc tivi siêu lớn, ánh sáng chan hòa, tầm nhìn cực tốt.

Thẩm Quy Ninh được sắp xếp ngồi ở khoang trước, Cù tiên sinh và Trợ lý Hàn ra khoang sau họp trực tuyến.

Lên máy bay mà vẫn còn phải họp, đúng là bận rộn thật.

Tiếp viên hàng không chu đáo mang đồ ăn nhẹ và đồ uống lên cho Thẩm Quy Ninh, lại lấy thêm chăn mỏng và dép đi một lần cho cô.

Phục vụ tỉ mỉ đến tận chân tơ kẽ tóc.

Chuyến bay kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, Thẩm Quy Ninh tìm một bộ phim để giết thời gian.

Một giờ rưỡi sáng, máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh.

Cô dụi dụi mắt, đứng dậy khỏi ghế sô pha, đợi Cù tiên sinh cùng xuống máy bay.

Không ngờ nhiệt độ ở Bắc Kinh lại thấp hơn Cảng đảo nhiều đến thế, Thẩm Quy Ninh vừa tới gần cửa khoang, gió lạnh đã ập thẳng vào mặt. Trên người cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng manh, không kìm được mà ôm chặt cánh tay rùng mình một cái.

"Khoác chăn vào."

Giọng nói vang lên từ phía sau.

Thẩm Quy Ninh quay đầu lại, gọi một tiếng "Cù tiên sinh".

Lớp trang điểm trên mặt cô đã được tẩy sạch, lúc này để mặt mộc tự nhiên, không có lớp phấn nền che phủ, làn da ngược lại càng thêm trong trẻo, vài lọn tóc con bị gió thổi dán vào bên má.

Tiếp viên nhanh tay lẹ mắt cầm tấm chăn trên ghế sô pha đưa cho Thẩm Quy Ninh.

Cô nói lời cảm ơn, quấn chăn đi theo sau lưng Cù tiên sinh rời khỏi đó.

Xe thương vụ đón máy bay đã đợi sẵn bên ngoài sân bay.

Thẩm Quy Ninh đã tìm trước một khách sạn trên mạng, định bụng ở tạm một đêm, chuyện sau này tính sau.

Trong thẻ của cô vẫn còn một khoản tiền tiết kiệm, đều là tiền thưởng tham gia các cuộc thi múa mấy năm nay tích cóp được. Cô chưa tiêu pha gì nhiều, cho dù nhà họ Thẩm có cắt sinh hoạt phí thì cô cũng không đến mức không một xu dính túi.

Trước khi lên xe, Hàn Dật mở miệng hỏi: "Thẩm tiểu thư, cô muốn đi đâu?"

Thẩm Quy Ninh thật sự ngại làm phiền họ thêm nữa, liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: "Tôi tự bắt xe về khách sạn là được, hôm nay cảm ơn Cù tiên sinh nhiều."

Cù Yến Từ dường như chẳng hề để ý, vẻ mặt vẫn lạnh tanh không gợn sóng.

Hàn Dật bước lên mở cửa ghế sau: "Muộn quá rồi không an toàn đâu, cô đặt khách sạn nào? Chúng tôi có thể đưa cô đi."

Thẩm Quy Ninh một thân một mình ở bên ngoài, đương nhiên cũng hơi sợ: "Khách sạn Vân Tước, có tiện đường không?"

Hàn Dật gật đầu: "Tiện đường."

Thẩm Quy Ninh chần chừ một giây, ánh mắt nhìn về phía Cù tiên sinh, trưng cầu ý kiến của anh.

Dù sao anh mới là chủ nhân.

Cù Yến Từ liếc nhìn cô, giọng hơi trầm xuống: "Còn không lên xe?"

"… Ồ." Thẩm Quy Ninh lúc này mới bước tới, khom lưng lên xe.

Màn đêm dày đặc, xe cộ trên đường thưa thớt, nhưng cả thành phố vẫn đèn đuốc sáng trưng, nhà cao tầng san sát, phồn hoa rực rỡ.

Thẩm Quy Ninh dựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài, trong lòng dâng lên một cảm giác mờ mịt trống rỗng.

Một khoảng thời gian rất dài trong tương lai có lẽ cô sẽ sống ở thành phố mới này, không biết con đường này có đúng hay không, cô chỉ biết rằng bản thân đã không còn đường lui nữa rồi.

Chiếc xe chạy êm ru trên đường cao tốc, lao vút đi.

Thẩm Quy Ninh buồn ngủ, vô tình thiếp đi lúc nào không hay.

Cù Yến Từ liếc nhìn một cái, không biết nên nói cô gan to hay là vô tư nữa, cứ thế đi theo một người không thân thiết từ Cảng đảo tới Bắc Kinh, lại còn có thể ngủ ngon lành trên xe, cũng không sợ bị đem bán.

Thẩm Quy Ninh ngủ một lúc lâu, mãi đến khi có người gọi cô dậy.

Hàn Dật: "Thẩm tiểu thư, tới khách sạn rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc