Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Công Ty Giải Trí Tu Tiên Hợp Hoan Tông ☆Page Loxo's☆ Chương 1: Ninh Thư Xuyên Không - Lạc Vào Tông Môn "rất Không Trong Sáng" !!! (2)

Cài Đặt

Chương 1: Ninh Thư Xuyên Không - Lạc Vào Tông Môn "rất Không Trong Sáng" !!! (2)

* Truyện được dịch bởi Page Loxo's *

Về kiếp trước nàng chẳng còn nhớ nổi. Chỉ nhớ mang máng rằng bản thân chết lúc còn rất trẻ. Rồi sau đó... chớp mắt một cái, nàng đã thành một đứa bé sơ sinh, còn đang quấn tã!

Hồi mới xuyên qua mấy năm đầu, nàng vẫn còn đầy háo hức với cái thế giới tu tiên đầy “ảo ma Canada” này. Dù lúc đó vẫn chỉ là một cái nùi bông chân ngắn chưa cao tới bàn trà, nàng đã lượn lờ quanh các tỷ tỷ xinh đẹp trong tông môn, ánh mắt long lanh, giọng nũng nịu đến độ tiên cũng phải nhũn tim:

“Tử Tiêu tỷ tỷ...Ngươi trắc linh căn cho ta đi~Ta muốn tu tiên đó”

*Trắc linh căn : đo, kiểm trả linh căn

Ỷ vào gương mặt đáng yêu trời sinh và cái dáng vẻ búng ra sữa, nàng ôm lấy một vị trưởng lão tỷ tỷ nghe đồn là trâu bò nhất môn, quyết tâm bám riết không buông. Ôm mộng giống như mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết — từ nhỏ thức tỉnh linh căn cực phẩm, tu tiên đánh quái, tuỳ tiện cũng lên đỉnh cao nhân sinh.

Vẫn là cục bông nhỏ Ninh Thư ấy : Khó khăn lắm mới xuyên thành nhị đại của đại tông môn! Ta nhất định phải trở thành tiểu thiên tài số một Tu Tiên Giới!

Vị tỷ tỷ áo tím thường xuyên ghé qua chơi với Ninh Thư, hôm nay lại cười híp mắt—đôi mắt hồ ly dài hẹp như biết nói chuyện, tay phe phẩy chiếc quạt uyên ương tròn tròn, khéo léo che đi nửa khuôn miệng đỏ mọng : “Tông môn chúng ta không có đo linh căn đâu nha. Thiếu Tông chủ, ngài nên nhớ kỹ—tu luyện bằng linh căn tuy nhanh nhưng quá lệ thuộc vào thiên phú và tư chất. Trong tông môn chúng ta, hơn phân nửa tỷ muội vốn không thích hợp với con đường đó, thế nên cũng chẳng thể gọi là pháp môn thượng thừa được."

Nói đến đây, Tử Tiêu tỷ tỷ cúi xuống, dịu dàng xoa xoa hai cái sừng dê nhỏ trên đầu Ninh Thư. Giọng nàng ngọt như rót mật, nhưng bên trong lại mang theo chút kiêu hãnh đầy tự hào: “Pháp môn tu luyện của tông môn chúng ta mới thật sự là thượng thừa. Bất kể thiên phú cao hay thấp, tỷ muội trong môn đều có thể tu luyện, ai cũng có thể thành tiên! So với mấy lão đạo tu kiểu ‘hít thở đất trời, đóng cửa ăn khí trời’ thì hơn đứt!"

Một tỷ tỷ áo đỏ khác cũng hay lui tới cười khúc khích phụ họa từ bên cạnh: “Phải đó phải đó! Mà quá trình tu luyện lại vui vẻ biết bao, chẳng cần bế quan khổ sở gì hết, như vậy mới là chính đạo tu hành chứ!”

Ninh Thư ngộ ra: A ha ha ha! Ra là thế! Thì ra đây chính là bí tịch tu luyện của vai chính! Không cần linh căn cũng có thể bật hack đi lên! Phế Ngũ linh căn hay không có linh căn gì cũng không thành vấn đề! Đây rõ ràng là bàn tay vàng chính hiệu!!

Đôi mắt cô trong veo, ngây ngô mà háo hức, tròn xoe nhìn chằm chằm, hai tay nắm chặt lại vì khẩn trương: “Thật là lợi hại quá đi! Ta cũng muốn học! Tử Tiêu tỷ tỷ, tỷ có thể dạy ta không? Ta sẽ cố gắng hết sức mà~ ”

Tử Tiêu tỷ tỷ nghe vậy, sắc mặt chợt hiện lên chút khó tả, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Không thể vội vàng được đâu, thiếu tông chủ. Ngài còn nhỏ, chuyện tu hành phải đợi đến khi cập kê mới thích hợp.”

Nhưng Ninh Thư làm gì có kiên nhẫn đến thế? Cô tin chắc mình là người xuyên không — trời sinh đã phải mang thiên phú nghịch thiên, chuyện tu luyện gì đó dù có gian nan mấy cũng chỉ là chuyện nhỏ. Thế là cô lập tức bùng nổ quyết tâm: “Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Ta muốn trở thành tiên tử! Dù có khó đến đâu ta cũng không ngại! Tỷ dạy ta đi! Ta nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ, không kể ngày đêm, ăn ngủ cũng không màng! Tỷ nhất định sẽ dạy ta, đúng không?”

Vậy nên, hãy để cô cho mọi người thấy — nữ chính tu tiên văn như cô, tuyệt đối không thể thiếu bàn tay vàng đặc biệt!

Đứa trẻ mặt mày trắng nõn, gò má phúng phính căng lên đầy quyết tâm, ngẩng đầu nhìn đám tỷ tỷ xinh đẹp với ánh mắt đầy mong chờ. Biểu cảm trên gương mặt nhỏ ấy lại vô cùng kiên định, như một con mèo con đang giương vuốt giương nanh, nhất quyết không lùi bước.

“Ha ha ha ha ha…”

Mấy vị tỷ tỷ bị khí thế của Ninh Thư làm cho bật cười không ngớt, tiếng cười vang cả một góc.

“Ai da, ngày đêm khổ luyện, quên ăn quên ngủ sao? Thiếu tông chủ của chúng ta thật khiến người ta bội phục! Ha ha… Tử Tiêu, hay là ngươi cứ dạy nàng đi, người ta thành khẩn đến thế kia mà… ha ha ha…” Một vị tỷ tỷ mặc y phục đỏ vừa cười nghiêng ngả vừa trêu chọc, cười đến mức hoa tay múa chân, không còn hình tượng.

“Đi đi! Không hiểu đạo lý ‘đồng ngôn vô kỵ’ à?”

* Đồng ngôn vô kỵ: Ý nói trẻ con còn ngây thơ, chưa hiểu sự đời, lời nói ra có gì sai sót, vô lễ hay thất thố cũng không nên trách móc, vì đó là vô tâm, vô ý.

Tử Tiêu vừa cười vừa vung tay gõ nhẹ vào tay tỷ tỷ áo đỏ, sau đó hơi cúi người, dở khóc dở cười xoa nhẹ gương mặt mềm mại của Ninh Thư, nghiêm túc giải thích: “Không được đâu, thiếu tông chủ. Tu hành không thể gấp gáp. Phải đợi đến sau khi thành niên mới thích hợp. Hiện tại ngươi tuổi còn nhỏ, thể trạng lại yếu, chúng ta vẫn chưa tìm được tài liệu tu luyện phù hợp với ngươi.”

“Ta… tài liệu gì cơ?” Ninh Thư tròn mắt, ngơ ngác hỏi lại: “Quý hiếm đến vậy sao? Lỡ ta trưởng thành rồi mà vẫn tìm không ra thì phải làm thế nào?”

“Chỉ là lô đỉnh thôi mà, dễ tìm lắm. Thiếu tông chủ không cần quá lo.” Tỷ tỷ mặc y phục đỏ cười khẽ, nháy mắt tinh quái một cái với cô.

Ninh Thư: …

Lô… lô cái gì cơ?

Sao tự nhiên thấy có gì đó... không đúng lắm nhỉ?

“Vị tỷ tỷ kia… vừa rồi nói với một đứa trẻ như ta như vậy, có phải hơi không đứng đắn quá rồi không?”

Ninh Thư: biểu cảm mèo vũ trụ chấn động.JPG

* “Vũ trụ miêu miêu đầu.JPG”: là cách miêu tả biểu cảm kiểu meme mèo bối rối/sốc, tương đương với "???"

“Thôi đi! Thiếu tông chủ vẫn còn nhỏ, đừng nói năng lung tung như thế…” Tử Tiêu tỷ tỷ vừa xua tay vừa cãi vã với hồng y tỷ tỷ, hai người vừa nói vừa rời đi.

Chỉ còn lại mình Ninh Thư đứng ngây ra tại chỗ, mãi đến khi được nhũ mẫu bế về phòng, nàng mới hoàn hồn lại.

Nằm trong ổ chăn, tâm trạng vẫn chưa ổn định, Ninh Thư dè dặt hỏi: “Thúy… Thúy nhũ mẫu, tông môn chúng ta… tên là gì vậy?”

Tuy chỉ là bà vú, nhưng Thúy nhũ mẫu da dẻ vẫn trắng nõn, dung nhan còn chưa phai tàn, nghe vậy liền ưỡn ngực tự hào trả lời: “Bẩm thiếu tông chủ, tông môn của chúng ta gọi là Hợp Hoan Tông, là một trong ngũ đại tiên môn của Tu Chân Giới! Danh tiếng hiển hách, hễ là người tu tiên thì không ai không biết đến tên chúng ta!”

Ninh Thư: …

* Nguyên văn “Thông thiên quá không được thẩm kia gì văn nữ chủ”: là một cách chơi chữ về việc nữ chính tu luyện đến cảnh giới “quá ảo” và dễ dính kiểm duyệt (ám chỉ nội dung không phù hợp). Mình chuyển thành: “mà tu sai một bước là bị kiểm duyệt” để giữ trọn ý hài ẩn dụ.

* Truyện được dịch bởi Page Loxo's *

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc