Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
* Truyện được dịch bởi Page Loxo's *
Vì để không biến thành cái dạng nữ chính trong thể loại kia, những năm qua Ninh Thư đã thử đủ mọi cách. Cô cố gắng chỉnh sửa từng chút lời ăn tiếng nói, ép bản thân luyện tập khổ cực để rèn được một thân cơ bắp cuồn cuộn, thậm chí còn từng thử ăn nhiều cho mình béo ú ra.
Nhưng chẳng hiểu sao, dù cô có làm bao nhiêu trò ngốc nghếch kỳ quặc, cuối cùng vẫn chỉ khiến bản thân mang một kiểu khí chất đặc biệt… kiểu đẹp thanh thuần, nổi bật một cách kỳ lạ.
Ninh Thư nằm bẹp trên ghế trường kỷ, lòng nguội lạnh như tro tàn: … Không đùa chứ.
Nói thật, cái thể chất kiểu ăn không béo, lại tự mang hiệu ứng “bộ lọc làm đẹp” thần kỳ này đúng là khiến người ta phải ghen tị, nếu như cô không phải là thiếu chủ của Hợp Hoan Tông thì tốt biết mấy.
Thế nhưng cứ nằm mãi trong phòng chờ chết như vậy thì cũng không phải cách, ngày tháng yên ổn chắc cũng sắp đến hồi kết rồi. Vài ngày trước, Ninh Thư vừa trải qua lễ cập kê vô cùng long trọng do chính mẫu thân cô — cũng chính là tông chủ đại nhân — đích thân chủ trì.
Đúng vậy, cô đã trưởng thành. Con đường tu hành gian nan vạn dặm, cuối cùng cũng đến lượt cô bước lên từng bước một, như tự dâng mình vào nồi lẩu đang sôi (mặt đầy đau khổ).
Dạo gần đây cô luôn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ một ngày đẹp trời nào đó, một trong các vị sư tỷ xinh đẹp tốt bụng sẽ tay xách “tài liệu tu luyện” tới tìm, nói muốn dạy cô tu hành. Mỗi ngày ăn không ngon, ngủ chẳng yên, thậm chí còn âm thầm thu dọn hành lý, cân nhắc có nên lén bỏ trốn để tránh bị lôi đi “tu luyện” hay không.
Ngay lúc cô sắp không nhịn được mà định chạy trốn thật thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng của Tiểu Thúy – nha hoàn thân cận: “Thiếu tông chủ, tông chủ đại nhân vừa mới truyền lời nói muốn gặp người.”
Tiểu Thúy là con gái của Thuý nhũ mẫu. Sau khi nuôi Ninh Thư đến tuổi lớn, Thúy nhũ mẫu cũng "xuất môn tu luyện", để lại con gái mình—Tiểu Thúy—làm đại nha hoàn bên cạnh thiếu tông chủ. Dù gì hai người cũng bằng tuổi, lại lớn lên cùng nhau, liền dứt khoát giữ lại bên cạnh hầu hạ.
Vừa nghe Tiểu Thúy báo tin, Ninh Thư giật bắn người, bật dậy khỏi trường kỷ: “Tiêu rồi tiêu rồi! Mẫu thân không phải định đích thân ra tay dạy ta tu luyện đấy chứ?!”
Thật sự không được a! Cô thật sự chịu không nổi viễn cảnh sống dài lê thê, suốt ngày phải kiêng khem tám trăm loại "cấm kỵ"! Không mỹ thực, không ngủ nướng, không hồng trần... cô sống sao nổi?!
Tiểu Thúy nghiêng đầu, tay chạm nhẹ cằm, mắt chớp chớp lém lỉnh, lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện lên nụ cười ngọt ngào: “Cái đó... nô tỳ cũng không biết. Tông chủ đại nhân chỉ bảo là muốn gặp người thôi. Nhưng mà, thiếu tông chủ hiện tại đúng là đến lúc nên nghiêm túc tu luyện rồi, tiểu Thúy chúc người sớm ngày Trúc Cơ thành công nha.”
Ninh Thư trước giờ chỉ học qua vài pháp môn nhập môn cơ bản, hiện giờ tu vi vẫn chỉ quanh quẩn ở Luyện Khí kỳ, chưa thoát khỏi cảnh giới phàm nhân. Đúng là đến lúc phải "tu luyện nghiêm túc" thật rồi...
Ai mà ngờ được, thiếu tông chủ đại nhân chẳng những không tỏ ra vui vẻ chút nào, ngược lại còn giương khuôn mặt khổ sở, từ trên giường lôi ra một cái tay nải, đeo sau lưng, vẻ mặt kiên quyết túm lấy vai Tiểu Thúy:
“Tiểu Thúy, chúng ta bỏ trốn thôi!”
“Hả?!” Tiểu Thúy mặt mày mờ mịt, mãi một lúc mới phản ứng lại được:
“Thiếu tông chủ, tại… tại sao lại trốn?”
“Không kịp giải thích đâu, tóm lại cứ chạy trước đã...” Ninh Thư vừa nói vừa đẩy vai Tiểu Thúy, chuẩn bị vọt ra khỏi cửa.
Chỉ là, chưa kịp nhấc chân thì một giọng nữ mang theo vài phần phong tình từ hành lang vọng tới: “Chớ nên hành động thiếu suy nghĩ, thiếu tông chủ.”
Từ hành lang lát thủy thạch phía ngoài, một nữ tử mặc váy lụa tím, thân hình uyển chuyển, nhẹ nhàng bước đến: “Giờ ngoài cổng tông môn có một đạo sĩ mũi trâu đang đứng chửi om sòm đấy. Hai người mà cứ thế xông ra, chỉ e lập tức bị kéo vào một trận gió tanh mưa máu.”
“Hả? Lại tới nữa hả?” Ninh Thư đã sớm quen với kiểu náo nhiệt này, đành quay người lại, mặt đầy bất đắc dĩ: “Tử Tiêu tỷ tỷ, lần này lại là ai tới gây chuyện? Chẳng lẽ… lại là vì đệ tử của hắn?”
“Hừ! Toàn là mấy kẻ vô lý!” Tử Tiêu – người xưa nay lúc nào cũng cười mỉm như xuân phong – lúc này lại mang vẻ mặt lạnh nhạt: “Chuyện này rõ ràng là ngươi tình ta nguyện, Tử Thu nhà ta cũng đâu có cưỡng ép ai. Nam nhân kia không có bản lĩnh thì thôi, còn chạy đến tận cửa đòi lý lẽ?”
Thôi xong, xem ra cái người “gây chuyện” lần này… đúng là Tử Thu sư tỷ rồi.
Mỗi lần nhắc tới chuyện này, Ninh Thư lại không nhịn được thở dài một câu:
“Có người là có thị phi, có môn phái là có tranh chấp.”
Hợp Hoan Tông xưa nay vẫn chủ trương “lấy tình dưỡng đạo”, cho rằng thất tình lục dục chính là căn cơ để tu hành. Đệ tử trong tông phần lớn đều phải xuống nhân gian tự mình nếm trải hỷ nộ ái ố, ngũ vị nhân sinh… Nói trắng ra, chính là — Các nàng… rất thích yêu đương.
Thế nhưng khổ nỗi, ở tu chân giới này, “vô tình đạo” mới là chính tông.
Dù là Thanh Phong Kiếm Tông chuyên tu kiếm đạo, hay Cửu Dương Môn lấy đan đạo làm chính, thậm chí cả Thiên Cơ Các mỗi ngày ngồi ngắm sao trời lảm nhảm thiên cơ… phần lớn các đại tông môn đều cho rằng người tu tiên phải giữ mình thanh tịnh, rũ bỏ được tình ái. Chỉ khi vượt qua được thất tình lục dục mới có thể chuyên tâm cầu đạo.
Riêng cái vị Thiên Diễn Tông đang đứng trước cổng mắng chửi kia thì càng cực đoan hơn nữa: bọn họ không chỉ cấm tình, mà đến cả yêu kiếm, yêu đan, mê sao… cũng coi là lạc đạo, chủ trương dứt bỏ hết thảy chấp niệm để biến mình thành một… khối tu luyện hình người.
Ngay cả đệ tử Hợp Hoan Tông còn không giữ mình được, huống chi là người ngoài?
* Truyện được dịch bởi Page Loxo's *
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


