Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Công chúa Hoài Thục Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Thái tử mỉm cười an ủi ta, nhưng ta có thể nhìn ra sự xa cách ẩn giấu trong nụ cười ấy.

Nhị hoàng huynh tính như lửa, ta sai người hầu khóa chặt cửa, hắn tức giận nhảy chân mắng chửi "đồ chó nuôi" ngoài cửa.

Tam hoàng huynh là người trầm tĩnh nhất, mãi đến buổi trưa hắn mới phe phẩy cây quạt ngọc trắng, vẻ mặt đầy tâm sự bước vào Minh Châu điện.

Hương thơm thoang thoảng trong điện, hắn nhìn ta dò xét hồi lâu, rồi mới lạnh lùng lên tiếng.

"Hoài Thục, đừng để ta hối hận vì đã mang ngươi về từ núi Kinh Tử."

Vài tháng trước, tam hoàng huynh phụng mệnh đến đất Việt thị sát tình hình hạn hán, vô tình đi ngang qua núi Kinh Tử. Hắn đột nhiên nổi hứng muốn tận mắt nhìn nơi mà bảo bối muội muội của hắn từng sống khi còn nhỏ.

Ai ngờ, khi hắn đẩy cửa gỗ ra, bốn mắt chạm nhau với thiếu nữ trong sân, cả người như bị điện giật, đứng sững tại chỗ.

Thiếu nữ ấy có sống mũi cao, hốc mắt sâu và khóe môi thường mím chặt.

Nàng ta trông giống hệt phụ hoàng của hắn.

Hóa ra mười năm trước, công chúa giả đã vào cung, công chúa thật lại bị kẹt ở chốn hoang dã. Cha mẹ ta, dù sáng suốt, cũng bị lừa bởi người đàn bà góa lòng dạ nham hiểm.

Nhưng lúc đó, triều đình vừa thành lập chưa được bao lâu, đất nước còn bất ổn. Nếu sự việc bại lộ, cả hoàng gia sẽ trở thành trò cười.

Vì vậy, sau khi cân nhắc, cha mẹ quyết định cho ta vào cung với thân phận con gái nuôi.

Biết bao ngày đêm, ta bầu bạn với muỗi, gián, rắn rết, chuột bọ, ta tâm sự với chúng, chúng đáp lại bằng cách cắn ta một cái.

Nay đây mai đó đã lâu, ta quá cô đơn, quá muốn nếm thử tình thân có ngọt ngào như kẹo hoa quế hay không.

Nhưng hôm nay, huynh trưởng ruột của ta nói hắn hối hận rồi.

Dù ta an phận thủ thường, từ khi vào cung chỉ quanh quẩn trong Minh Châu điện, chưa từng gây phiền phức.

Hóa ra, máu mủ ruột thịt mà ta ngày đêm mong ngóng, thật ra lại chẳng muốn ta.

Mười năm qua, họ đã dành hết tình cảm cho công chúa giả.

Họ đã yêu thương đến cạn kiệt, giờ đây đối mặt với ta, dù muốn cũng không còn sức lực.

"Hoài Khánh bản tính lương thiện, nó chỉ là một đứa trẻ bướng bỉnh. Ngươi không nên đối xử khắc nghiệt với nó như vậy."

Trẻ con? Nếu ta không nhớ nhầm, Hoài Khánh bằng tuổi ta, chỉ khác là ta sinh vào đầu xuân, còn nàng ta sinh vào mùa thu vàng.

Sao chỉ cách nhau vài tháng, nàng ta có thể là đứa trẻ tùy hứng làm bậy, còn ta chỉ có thể nhẫn nhịn?

"Ta biết Hoài Khánh đã nói năng vô lễ với ngươi, nhưng nó không có ác ý. Nó chỉ sợ vì ngươi mà mất đi tất cả."

"Hoài Thục, lần này coi như xong, ta không truy cứu, nếu còn lần sau—"

Hắn cau mày, mím môi, giọng nói đầy vẻ cảnh cáo.

"Lần sau thì sao?" Dù đã lường trước, ta vẫn thấy chua xót.

"Chẳng lẽ, ngươi thà tin rằng tre cong lại thẳng, cũng không tin rằng người em gái cùng mẹ sinh ra với mình là người lương thiện."

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng, từng bước tiến lại gần hắn: "Chẳng lẽ vì ta lớn lên ở chốn núi rừng hoang vu. Ta không được đọc sách, không được thấy đời, không được ăn sơn hào hải vị, không được cha mẹ dạy dỗ. Vậy nên, giờ trong mắt ngươi, ta là kẻ xấu xa đầy lòng dạ độc ác sao?"

"Hoài Khánh đã cướp đi tất cả của ta, ta chỉ nhét cho nàng ta một quả, ngươi phản ứng thái quá như vậy là vì cớ gì?"

"Còn nữa, ngươi không cần phải luôn lén lút theo dõi nhất cử nhất động của ta, bởi vì như vậy thật là…VÔ…GIÁO…DỤC!

"Ngươi! Ngươi còn nói mình không phải loại trời sinh xấu xa?!"

Tam hoàng huynh bị chất vấn đột ngột, thẹn quá hóa giận, buông lời thô tục.

Ta nhìn hắn ta giận dữ đến mức bật cười "phì", rồi như thể đã đạt được mục đích, nhanh như cơn gió lao ra khỏi Minh Châu điện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc