Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe nói Minh Châu điện từng là nơi ở của một phi tử tiền triều. Vị phi tử ấy thật đáng thương, sinh hạ một hoàng tử khỏe mạnh lại bị người ta đánh tráo thành mèo hoang. Hoàng thất cho nàng là yêu tà, bèn dùng một sợi xích sắt khóa nàng lại chết ở đây.
Giờ ta dọn vào, xem ra cũng coi như đúng cảnh ngộ.
Mười mấy năm ở núi Kinh Tử, ta sống trong một căn nhà tranh dột nát.
Mùa hè, trời mưa to như thác đổ, nhà tranh dột nước. Đôi chân ta mỗi khi trời âm u đều âm ỉ đau, chắc là bệnh từ hồi đó mà ra.
Vì vậy, ba tháng sau khi nhập cung, người đặt chân đến Minh Châu điện nhiều nhất ngược lại là “công chúa giả” Hoài Khánh.
Một hôm, Hoài Khánh lại dẫn theo một đám cung nữ ồn ào kéo đến.
"Mẫu hậu có thương ngươi, cũng không bằng thương ta, không tin thì ngươi xem. Ngươi nhìn này, đây là váy Bách Điểu mà mẫu hậu cho người đặc biệt may cho ta, cả thiên hạ cũng không tìm được cái thứ hai."
Ta dừng bút, ngước mắt, thản nhiên nhìn nàng ta đang vênh váo tự đắc.
Chiếc váy kia quả thực rất đẹp, lông vũ trăm loài chim biến đổi sắc màu lộng lẫy dưới ánh sáng mặt trời và bóng râm, càng tôn lên vẻ quý phái, độc nhất vô nhị của nàng công chúa này.
"Này, sao ngươi không để ý đến ta? Thì ra ngươi đang luyện chữ. Mẫu hậu chê ngươi quê mùa, nên mới bắt ngươi ngày ngày luyện chữ học lễ nghi. Còn ta, ta chưa từng phải học những thứ này, bởi vì mẫu hậu từng nói, dù ta thế nào, cũng là hòn ngọc trên tay bà."
Khó trách Hoàng hậu đặt cho ta phong hiệu là "Hoài Thục", thì ra là muốn ta đoan trang, thục nữ, an phận thủ thường.
"Ngươi câm à? Đừng tưởng là con gái ruột của phụ hoàng mẫu hậu là có thể vượt mặt ta! Phong hiệu của ngươi chỉ là Quận chúa thôi, ngươi không thể bắt nạt ta!"
Nàng ta nhướn mày, chống nạnh, trâm cài tóc lắc lư, tà váy lay động.
Đúng là một công chúa ngang ngược được nuông chiều hư hỏng.
Lời đã nói rõ ràng như vậy, nếu ta không bắt nạt nàng ta một chút, hình như có chút không được.
Vì vậy, ta thản nhiên đứng dậy, cầm một quả đỏ tươi từ đĩa thủy tinh, chậm rãi bước đến trước mặt nàng ta.
Bất ngờ, ta đột nhiên vươn tay bóp mạnh hai má nàng ta, với tốc độ nhanh như chớp nhét quả vào miệng nàng ta.
"Ưm ưm ưm—" Nàng ta lập tức bị nghẹn đến đỏ mặt, nhưng những ngón tay thon dài lại không cách nào móc quả làm nghẹn kia ra được.
"Ngươi quá ồn ào, ta là tỷ tỷ, tự mình dạy ngươi cách ngậm miệng."
"Ta tuy là Quận chúa, nhưng trong người chảy dòng máu hoàng tộc, còn chưa đến lượt một kẻ mạo danh như ngươi chỉ tay năm ngón với ta."
"Biết vì sao ta phải luyện chữ học lễ nghi không? Bởi vì bọn họ đều biết ngươi, công chúa ngang ngược này coi như bị nuôi hỏng rồi. Bọn họ phải tạo ra một cành vàng lá ngọc đoan trang cao quý khác."
"Còn nữa, sau này đừng có mặc chiếc váy Bách Điểu này mà vênh váo trong cung, bởi vì nó khiến ngươi trông rất giống một con chim."
"Bắt nạt? Nếu ngươi còn đến làm phiền ta nữa, ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự."
Ta mỉm cười nói xong tất cả bên tai nàng ta, sau đó hai tay đẩy mạnh, đẩy nàng ta ra khỏi Minh Châu điện.
"Cút đi! Hoài Khánh, ngươi thật sự rất đáng ghét."
Hoài Khánh vừa khóc vừa đi, tiếng khóc ấy lần lượt khiến Hoàng hậu và ba vị hoàng huynh đều tìm đến.
Hoàng hậu khó xử cả đôi đường, vừa cảm thấy có lỗi với ta, lại vừa cảm thấy có lỗi với Hoài Khánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







