Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Công chúa Hoài Thục Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Trong điện Càn Đức, ta và hai vị hoàng huynh quỳ trước ngai vàng, đối chất trực tiếp.

Hoàng đế tức giận đến run người, hất mạnh chồng sách trước mặt vào người hai vị hoàng tử.

"Đồ con hoang?! Giống nòi xấu xa?! Các ngươi chẳng phải là anh em ruột thịt cùng một mẹ sinh ra sao?!

"Lão Nhị, ngươi nói xem, nếu con bé là đồ con hoang, vậy ngươi là ai nuôi lớn?

"Lão Tam, ngươi nói cho trẫm nghe, nó là giống nòi của ai? Ngươi là giống nòi của ai? Giống nòi của ai là giống nòi xấu xa?!"

Hoàng thượng xuất thân bình dân, trước khi khởi nghĩa chưa từng đọc sách, nên khi mắng người không kiêng nể gì cả.

Hai vị hoàng huynh quỳ trên mặt đất, sợ hãi đến mức không dám hé nửa lời.

“Thưa cha, con biết mình thô thiển quê mùa, vốn nên an phận thủ thường. Con cũng biết hai vị hoàng huynh tức giận vì con kém cỏi, dạy bảo vài câu đáng lẽ nên cảm kích. Nhưng con là con ruột của cha và mẹ, con thật sự không thể chịu nổi những lời sỉ nhục đó.”

"Nhưng giờ đây bình tĩnh lại, mới ngộ ra tất cả đều là lỗi của con. Dù sao, cốt nhục thân tình, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Hôm nay hai vị hoàng huynh nhất thời xúc động nói năng lỡ lời mà bị trách phạt, thật sự là con liên lụy họ. Con đáng bị trừng phạt. Xin cha thu hồi tước hiệu Quận chúa, để con trở về quê làm một thợ săn thôi!"

"..."

Tôi quỳ trước ngai vàng, thấy đôi mắt cha dần ươn ướt, vẻ mặt cũng dần buồn bã.

Khoảnh khắc đó, ta biết mình đã thắng.

Hoàng thượng ôn tồn an ủi ta một hồi, sau đó sai Hoàng đại giám thân cận nhất đưa ta về Minh Châu điện.

Vừa bước chân ra khỏi Càn Đức điện, liền nghe thấy tiếng Tam hoàng huynh phẫn uất tố cáo từ trong điện vọng ra.

"Phụ hoàng, Hoài Thục tâm cơ thâm trầm, người đừng để nó lừa! Nó cố tình chọc giận chúng con, cả nước mắt vừa rồi cũng đều là giả, là diễn!"

"Thật thì sao, giả thì sao?"

Lòng cha khó đoán, giọng ông bình thản nhưng toát ra vẻ vui mừng khó hiểu.

"Nếu là thật, nữ nhi của trẫm tâm địa thiện lương. Nếu là giả, hài nhi của trẫm cũng là đứa trẻ dễ dạy. Ta nghe nữ quan dạy dỗ nó nói rằng, Hoài Thục ham học và sáng dạ, chỉ vài tháng đã đọc thông sách vở. Ta thấy nó vượt xa các ngươi, ngay cả thái tử cũng không bằng. Đây, mới là con gái giỏi của ta."

Trên đường về Minh Châu điện, gió nhẹ thoang thoảng, chim hót hoa thơm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc