Trong điện Càn Đức, ta và hai vị hoàng huynh quỳ trước ngai vàng, đối chất trực tiếp.
Hoàng đế tức giận đến run người, hất mạnh chồng sách trước mặt vào người hai vị hoàng tử.
"Đồ con hoang?! Giống nòi xấu xa?! Các ngươi chẳng phải là anh em ruột thịt cùng một mẹ sinh ra sao?!
"Lão Nhị, ngươi nói xem, nếu con bé là đồ con hoang, vậy ngươi là ai nuôi lớn?
"Lão Tam, ngươi nói cho trẫm nghe, nó là giống nòi của ai? Ngươi là giống nòi của ai? Giống nòi của ai là giống nòi xấu xa?!"
Hoàng thượng xuất thân bình dân, trước khi khởi nghĩa chưa từng đọc sách, nên khi mắng người không kiêng nể gì cả.
Hai vị hoàng huynh quỳ trên mặt đất, sợ hãi đến mức không dám hé nửa lời.
Ta đứng bên cạnh, cố nén chua xót, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
"Hoàng thượng xin bớt giận, là Hoài Thục không nên hồi cung." Ta ngẩng đầu, ngang bướng lau nước mắt, "Hoài Thục không tham lam vinh hoa phú quý, nghĩ năm xưa lưu lạc quê mùa, tuy ở nhà tranh, ăn rau dại, đi giày cỏ, ngủ ổ rơm, nhưng con vẫn cảm thấy đủ đầy và yên bình, không thấy cuộc sống quá khổ cực."
"Năm mẹ nuôi qua đời, con mới bảy tuổi. Khi đó, con không biết mình là con ruột của cha. Những đêm khuya, con từng oán trách trời đất, vì sao người ta đều có cha mẹ bên cạnh, còn con lại bơ vơ không nơi nương tựa. Nhưng khi con dần quen với cảnh cô độc, Tam hoàng huynh như thiên thần giáng xuống, huynh ấy đưa con về kinh thành, để con lại có người thân. Con chưa bao giờ dám mơ rằng cả đời này lại có phúc phận được làm con của một người như cha.”
Tôi quỳ trước ngai vàng, thấy đôi mắt cha dần ươn ướt, vẻ mặt cũng dần buồn bã.
Khoảnh khắc đó, ta biết mình đã thắng.
Hoàng thượng ôn tồn an ủi ta một hồi, sau đó sai Hoàng đại giám thân cận nhất đưa ta về Minh Châu điện.
Vừa bước chân ra khỏi Càn Đức điện, liền nghe thấy tiếng Tam hoàng huynh phẫn uất tố cáo từ trong điện vọng ra.
"Phụ hoàng, Hoài Thục tâm cơ thâm trầm, người đừng để nó lừa! Nó cố tình chọc giận chúng con, cả nước mắt vừa rồi cũng đều là giả, là diễn!"
"Thật thì sao, giả thì sao?"
Lòng cha khó đoán, giọng ông bình thản nhưng toát ra vẻ vui mừng khó hiểu.
"Nếu là thật, nữ nhi của trẫm tâm địa thiện lương. Nếu là giả, hài nhi của trẫm cũng là đứa trẻ dễ dạy. Ta nghe nữ quan dạy dỗ nó nói rằng, Hoài Thục ham học và sáng dạ, chỉ vài tháng đã đọc thông sách vở. Ta thấy nó vượt xa các ngươi, ngay cả thái tử cũng không bằng. Đây, mới là con gái giỏi của ta."
Trên đường về Minh Châu điện, gió nhẹ thoang thoảng, chim hót hoa thơm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


