Năm Thừa Khánh thứ mười, ta được hoàng thất vô tình tìm lại, từ đó trở thành khách trong mắt cha mẹ ruột và ba người anh trai.
Chỉ vì trong hoàng cung đã có một vị “công chúa giả” được nuôi dưỡng mười năm.
Trong mười năm dài đằng đẵng ấy, nàng ta là bảo bối trên tay phụ hoàng mẫu hậu, cũng là cục cưng trong lòng ba vị hoàng huynh.
Nàng ta cởi bỏ hoa phục, rút trâm cài, sai cung nhân dọn hết tất cả đồ đạc của mình đi.
Thái tử vốn tính tình ôn hòa lập tức cau mày, nhưng lời nói lại vô cùng cưng chiều: "Hoài Khánh đừng làm loạn, hoàng cung chính là nhà của muội."
Nhị hoàng huynh tính tình nóng nảy hướng ta lên tiếng chỉ trích: "Muội không thể bao dung cho Hoài Khánh sao? Uổng công sinh mẫu của nàng ấy còn nuôi dưỡng muội nhiều năm như vậy!"
Tam hoàng huynh mím môi không nói, đôi mắt như chim ưng nhìn ta chằm chằm đầy vẻ không thiện cảm, dường như muốn nhìn thấu tất cả những suy nghĩ đen ta của ta.
Ta khẽ cười khẩy: "Ta chỉ tình cờ đi ngang qua đây, lại tình cờ bị nàng ta nhìn thấy."
"Nếu đi ngang qua cũng là sai, vậy có phải, ta sống cũng là sai sao?”
"Các huynh yên tâm, quần áo người khác đã mặc, trâm cài người khác đã đeo, nhà người khác đã ở, ta đều không cần.”
"Bởi vì ta chưa bao giờ chiếm đoạt tổ chim khách."
Vài câu nói đã chọc giận nhị hoàng huynh, hắn ta thân hình cao lớn lập tức giơ tay tát ta.
Sấm sét sắp giáng xuống, hoàng hậu nương nương như cơn mưa đúng lúc xuất hiện.
"Mẫu hậu, Hoài Khánh không xứng đáng tiếp tục ở đây, xin phép người cho con đi khỏi đây, hu hu—"
Hoài Khánh nước mắt lưng tròng lao vào lòng hoàng hậu, nước mắt nước mũi không kiêng dè dính lên phượng bào vàng rực của bà.
Hoàng hậu dịu dàng vuốt ve đầu nàng ta: "Đứa trẻ ngốc, ai lại đuổi con?"
Hoài Khánh nức nở quay đầu, đáng thương lại có chút sợ hãi nhìn ta.
Ta cười nói: "Hoàng hậu nương nương, ta chỉ đi ngang qua, đến giờ vẫn chưa nói với công chúa nửa lời."
Ánh mắt hoàng hậu khẽ động, buồn bã sầu não: "Hoài Thục, con chẳng lẽ không muốn gọi ta một tiếng 'mẹ' sao?"
"Mẫu hậu, người đừng ép tỷ tỷ, tỷ tỷ đã gọi người khác là ‘mẹ’ nhiều năm như vậy, nhất thời không đổi được xưng hô cũng là lẽ thường tình. Mẫu hậu, hài nhi hiện tại vẫn có thể gọi người như vậy sao—"
Hoài Khánh lại làm nũng nịu trong lòng hoàng hậu.
Vẻ mặt u sầu trong nháy mắt tan biến, hoàng hậu đưa tay cưng chiều chọc trán nàng ta: "Con bé này, chỉ giỏi làm nũng."
Cảnh tượng mẹ hiền con thảo quá chói mắt, ta cả người không được tự nhiên quay đầu đi chỗ khác.
Mười năm trước, Hoài Khánh vào cung làm công chúa, ta không ghen tị; hôm nay, nhìn thấy Bảo Khánh Lâu nguy nga tráng lệ, ta không ghen tị.
Nhưng khoảnh khắc này, ta thừa nhận ta ghen tị rồi.
Có mẹ yêu thương, chắc hẳn còn ngọt ngào hơn cả kẹo hoa quế nhỉ?
Đáng tiếc, vị ngọt đó, ta chưa bao giờ được nếm thử.
Trong mười năm sai chỗ, Hoàng hậu xem Hoài Khánh như châu như ngọc.
Công chúa tuy giả, nhưng mười năm sủng ái lại là thật.
Vì ta đến vội vàng, Hoàng hậu chỉ kịp phân phó cung nhân dọn dẹp Minh Châu điện, một cung điện bỏ trống quanh năm, cho ta ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


