“Ngồi xuống đi.” Sau khi nghĩ thông suốt, thái độ của Lê Thiên Duyên đối Trừng Kỳ tự nhiên hơn rất nhiều, đưa tay ra hiệu làm đối phương ngồi ở vị trí đối diện với chính mình.
Đây vẫn là lần đầu tiên sau đêm tân hôn Trừng Kỳ có thể nhìn đến Lê Thiên Duyên tâm bình khí hoà mà cùng hắn nói chuyện, tuy rằng trong lòng có rất nhiều nghi hoặc nhưng hắn vẫn nghe lời mà đi đến đối diện ngồi xuống, mặc dù trên người vết thương chạm vào lưng ghế đau đớn khó chịu cũng không dám kêu ra tiếng.
Lê Thiên Duyên nhìn thấy Trừng Kỳ vẫn luôn cúi đầu im lặng không nói chuyện, hắn cũng không có ý chủ động nói chuyện trước, chỉ lấy ấm nước trên bàn cho hắn rót một ly nước.
Lúc này Tiểu Liễu mới vừa rời đi không lâu đã trở lại, Lê Thiên Duyên nhìn thấy hai tay của hắn trống trơn cảm thấy có chút kỳ quái.
Tiểu Liễu vừa vào phòng liền nhìn đến ánh mắt dò hỏi của thiếu gia liền khẩn trương nói, “Thiếu gia, người trong phòng bếp nói hiện tại đã qua thời gian dùng cơm trưa nên không chịu khai hỏa, kêu ta gần tới giờ Thân hãy quay lại”
Lê Thiên Duyên vừa nghe liền biết là hạ nhân cố ý muốn làm khó dễ, Lê phủ từ trước đến nay làm gì có loại quy củ này, nghĩ nghĩ liền đứng dậy đi đến ngăn tủ lấy ra túi tiền đem trong đó một khối bạc vụn giao cho Tiểu Liễu nói, “Nếu phòng bếp không có đồ ăn, vậy ngươi đi ra ngoài mua đi.”
Tiểu Liễu có chút giật mình khi thấy thiếu gia đưa bạc cho hắn, rốt cuộc trước đây thái độ của thiếu gia đối Thiếu phu lang cũng không được tốt lắm, chẳng lẽ sau khi bị bệnh một trận, thiếu gia đã nghĩ thông suốt.
“Ta có thể đợi đến cơm chiều ăn cũng được.”
Tiểu Liễu còn chưa kịp nhận lấy bạc, sau lưng liền truyền ra một đạo thanh âm nhỏ bé yếu ớt, Lê Thiên Duyên quay đầu lại liền thấy Trừng Kỳ đang ngồi ở trên ghế hơi hơi ngẩng đầu lên, bất quá trên mặt lại bị đầu tóc rối loạn che phủ không thể thấy rõ bộ dáng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dưới mái tóc đen là một đôi mắt màu xám đậm.
Sau đó Lê Thiên Duyên quay đầu lại đối mặt Tiểu Liễu nói, “Mau đi đi.”
Nghe được thiếu gia nói như vậy, Tiểu Liễu liền nhận bạc mà chạy nhanh rời đi.
“Có khả năng phải chờ một lát nữa mới có thể ăn cơm, nếu không ngươi trước thay đổi quần áo rồi thoa thuốc trị thương đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)