“Ngồi xuống đi.” Sau khi nghĩ thông suốt, thái độ của Lê Thiên Duyên đối Trừng Kỳ tự nhiên hơn rất nhiều, đưa tay ra hiệu làm đối phương ngồi ở vị trí đối diện với chính mình.
Đây vẫn là lần đầu tiên sau đêm tân hôn Trừng Kỳ có thể nhìn đến Lê Thiên Duyên tâm bình khí hoà mà cùng hắn nói chuyện, tuy rằng trong lòng có rất nhiều nghi hoặc nhưng hắn vẫn nghe lời mà đi đến đối diện ngồi xuống, mặc dù trên người vết thương chạm vào lưng ghế đau đớn khó chịu cũng không dám kêu ra tiếng.
Lê Thiên Duyên nhìn thấy Trừng Kỳ vẫn luôn cúi đầu im lặng không nói chuyện, hắn cũng không có ý chủ động nói chuyện trước, chỉ lấy ấm nước trên bàn cho hắn rót một ly nước.
Lúc này Tiểu Liễu mới vừa rời đi không lâu đã trở lại, Lê Thiên Duyên nhìn thấy hai tay của hắn trống trơn cảm thấy có chút kỳ quái.
Tiểu Liễu vừa vào phòng liền nhìn đến ánh mắt dò hỏi của thiếu gia liền khẩn trương nói, “Thiếu gia, người trong phòng bếp nói hiện tại đã qua thời gian dùng cơm trưa nên không chịu khai hỏa, kêu ta gần tới giờ Thân hãy quay lại”
Lê Thiên Duyên vừa nghe liền biết là hạ nhân cố ý muốn làm khó dễ, Lê phủ từ trước đến nay làm gì có loại quy củ này, nghĩ nghĩ liền đứng dậy đi đến ngăn tủ lấy ra túi tiền đem trong đó một khối bạc vụn giao cho Tiểu Liễu nói, “Nếu phòng bếp không có đồ ăn, vậy ngươi đi ra ngoài mua đi.”
Tiểu Liễu có chút giật mình khi thấy thiếu gia đưa bạc cho hắn, rốt cuộc trước đây thái độ của thiếu gia đối Thiếu phu lang cũng không được tốt lắm, chẳng lẽ sau khi bị bệnh một trận, thiếu gia đã nghĩ thông suốt.
“Ta có thể đợi đến cơm chiều ăn cũng được.”
“Có khả năng phải chờ một lát nữa mới có thể ăn cơm, nếu không ngươi trước thay đổi quần áo rồi thoa thuốc trị thương đi.”
Vừa rồi Trừng Kỳ đều là đi ở phía sau, hắn cũng không cảm thấy có gì khác thường, lúc này ngồi đối diện với Trừng Kỳ, hắn mới nhớ tới trên lưng của đứa nhỏ này còn có thương tích, nếu ngồi như vậy sẽ đụng tới miệng vết thương.
Trừng Kỳ cũng không có mở miệng trả lời, chỉ là ngồi yên một chỗ ngốc lăng mà nhìn chằm chằm Lê Thiên Duyên, từ nhỏ đến lớn ánh mắt của mỗi người khi nhìn hắn đều là chán ghét, kể cả phụ thân cùng mẫu thân là hai người cho hắn sinh mệnh để sống trên đời này, con có trong nhà đại nương, di nương, huynh đệ, tỷ muội, thậm chí trong phủ hạ nhân, còn có Lê Thiên Duyên của trước đây đều là như vậy mà nhìn hắn.
Trước kia cho dù là người khác đánh hắn chửi hắn như thế nào, cảm giác của Trừng Kỳ đều đã chết lặng, nhưng khi đối mặt với Lê Thiên Duyên đang ngồi trước mặt, lại làm hắn cảm giác được sợ hãi, hắn sợ hãi tất cả những gì hiện giờ hắn nhìn thấy đều là ảo giác, sau đó chỉ cần chớp mắt một cái Lê Thiên Duyên sẽ đem hắn ném trở lại vực sâu vô tận kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



